Vài lời về tiêu chuẩn của chức Tổng Bí thư

Hà Sĩ Phu

Ghét anh Phú Trọng mà trở về với Hồ Chí Minh khác nào ghét tòng phạm nhưng lại kính yêu chính phạm thì thật ngược đời!

Nhân ngày 2 tháng 9 cũng nói vài lời về tiêu chuẩn của chức Tổng Bí thư

1. Một tiêu chuẩn thật nấp sau 7 tiêu chuẩn giả

Bàn về tiêu chuẩn của 4 chức danh chủ chốt (Tứ trụ) của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), tức Quy định 90-QĐ/TW, nhà báo Trần Minh Thảo nhận xét đó là “bộ máy cai trị do một người nắm giữ” và trong cái vỏ Mác-Lê thực chất là cái ruột Đại Hán!

Đó là một nhận xét chính xác, nên xin được tiếp lời, mạn đàm quanh tiêu chuẩn và đặc điểm của ngôi vị quan trọng nhất này, ngôi vị Tổng Bí thư (TBT).

Đọc 7 tiêu chuẩn thấy TBT phải là một con người tài đức vẹn toàn, nhìn xa trông rộng, ở đỉnh cao thời đại, một lòng vì nước vì dân…, nhưng xét trong thực tế đó chỉ là những tiêu chuẩn giả tạo. Thực tế khắp trong ĐCSVN hiện nay chẳng tìm đâu ra một con người như thế, và trớ trêu là giả thử có một người xấp xỉ đạt tiêu chuẩn tài đức cao như vậy thì chẳng những không thể trúng cử vào chức TBT, mà muốn làm một chức quèn như Tổ trưởng dân phố cũng chẳng được, vì một đảng viên tiến bộ như vậy sẽ bị đảng quy vào tội “tự diễn biến, tự chuyển hóa” hay biến thành lực lượng thù địch chống phá đảng. Ví dụ trước mắt như ông Lê Đình Kình ở Đồng Tâm kiên quyết đứng về phía người dân thì lập tức bị đảng cho người đánh gẫy xương đùi và bị An ninh Quốc phòng triệu tập lên “làm việc”!

Nhưng, đằng sau 7 tiêu chuẩn giả vờ ấy có một tiêu chuẩn ngầm cho chức TBT, tuy không nói ra nhưng lại quan trọng nhất, và được tuân thủ nghiêm ngặt: TBT của ĐCSVN phải là một người thân Tàu! Có thể có người không tin như vậy, thì dân như tôi dám thách thức đảng, thử bầu một người dám bộc lộ khí phách chống Tàu xâm lược, dám tập hợp quanh mình lực lượng toàn dân sẵn sàng chống Tàu xâm lược xem nào! Nguyện vọng khẩn thiết ấy của toàn dân chắc chắn đi ngược với phẩm chất thật của tất cả các TBT ĐCSVN, đúng như ông Trần Minh Thảo nhận xét, TBT và Tứ Trụ phải mang cái “ruột Đại Hán”. Nhưng trong những người thân Tàu (được Trung quốc duyệt) thì người nào thắng cử còn phụ thuộc tương quan phe nhóm và mẹo điều hành bầu cử như Đại hội XII cho thấy.

Trong bài “Lọc ngược” tôi đã viết:

“vì bị chất men Cộng sản dẫn dụ, tất cả các Tổng Bí thư ĐCSVN, từ HCM đến Nguyễn Phú Trong bây giờ, tất cả đều phá tan kế sách giữ nước của cha ông (phương châm Kính nhi viễn chi) trước họa xâm lăng phương Bắc. Dưới sự dẫn dắt của các đời Tổng Bí thư đã gần gũi và nhờ vả Trung quốc đến mức gắn bó như môi với răng, như chui vào vòng tay của Tàu, trở thành con nợ của Tàu, để cho lão khổng lồ ôm lấy vai, choàng lấy cổ, thọc tay vào sườn…thì khi kẻ khổng lồ ấy ra tay làm sao mà chống đỡ? Chưa kể còn chủ động ôm lấy nó để nhờ nó làm chỗ tựa chống giông bão dân chủ. Tất cả các đời TBT đều là người thân Tàu quá mức (kể cả Lê Duẩn, mặc dù có chiến tranh biên giới 1979), không chú ý gì đến khoảng cách an toàn trước con ác thú truyền kiếp Đai Hán. Về chiến lược giữ nước trước Đại Hán thì tất cả sự tuyển chọn ra các TBT đều là “lọc ngược”, bầu ra người dẫn giặc Tàu vào nhà”.

Như vậy thì đất nước và nhân dân có thể trông mong gì? Chẳng trông mong gì, chỉ xem cuộc bầu như ta xem hài kịch.

2. Dở ông dở thằng

Dân ta thường dùng hai từ “ông” và “thằng” để chỉ hai loại người đáng trọng và đáng khinh. Chức vụ TBT đứng đầu hệ thống quyền lực thì chẳng những là “ông” mà còn phải là ông lớn chứ nhỉ? Chẳng thế mà Tổng Trọng vẫn lên giọng đạo mạo, đạo đức “dân chi phụ mẫu”, mà đặt ra 7 tiêu chuẩn cao siêu cho cái ghế của ông. Nhưng liệu ông có biết rằng trong xã hội hiện nay, những người đứng đắn, còn biết “ưu thời mẫn thế” ngồi trao đổi với nhau về hiện tình đất bước thì đều gọi ông là “thằng”.

Ví dụ (xin lỗi),

“việc liều lĩnh bắt cóc thằng Trịnh Xuận Thanh chắc là thằng Trọng chứ ai, việc đầu hàng thằng Tàu nhục nhã ở bãi Tư Chính của mình chắc cũng do thằng Trọng chứ gì.”

Đại loại như thế… Tình trạng dân chúng gọi các ông lớn đứng đầu quốc gia là “thằng” báo hiệu điều gì? Là tín hiệu ngầm cho một xã hội bất an, một chế độ suy đồi vì mất niềm tin! Tất nhiên công khai người ta vẫn gọi “đồng chí” là “ông” nhưng ngôn ngữ thầm sau lưng mới là ngôn ngữ có giá trị đo lường thực chất. Ngày xưa vua chúa phải đóng giả thường dân đi “vi hành” trong dân chúng chính là để nghe được tiếng nói thầm trong dân chúng.Vậy ở tình trạng “dở ông dở thằng” bây giờ thì thiết nghĩ quan phụ mẫu tối cao Tổng Trọng cũng chẳng nên lên giọng dạy dỗ cán bộ và dân chúng toàn những mẫu mực khuôn vàng thước ngọc nhiều quá làm gì, thật giả trắng đen dân biết cà!

Đúng là

Trời bày một trận nhố nhăng,
Ông hóa ra thằng, thằng hóa ra ông

3. Thông minh hay lú lẫn, khôn ngoan hay đầu hàng, liêm khiết hay tham nhũng, đứng đắn hay ti tiện? Vị trí và đặc điểm Tổng Trọng thế nào trong dãy những người đứng đầu ĐCSVN từ trước đến nay?

Đó là những câu hỏi và cách đánh giá khác nhau trong dân chúng về đương kim TBT Nguyễn Phú Trọng. Thảo luận những đề tài này sẽ rất rôm rả, mà bài viết nhỏ này không thể đề cập thấu đáo. Chỉ xin nói sơ lược như sau:

– Trong số những người đứng đầu ĐCSVN thì ông Trọng có vẻ có học hơn cả, là Tiến sĩ (mặc dù là TS Xây dựng đảng) nên con đường độc tài và theo Tàu có nhiều màu sắc “học thuật” hơn cả. Đủ thứ lý luận, phát ngôn rắc rối gây ấn tượng, nhưng vì bản chất bên trong có những mâu thuẫn không ổn nên không thể đem các mỹ từ che lấp.

Ví dụ, nói “phải nhốt quyền lực vào lồng” vì nếu để quyền lực vô hạn sẽ sinh lạm quyền nguy hiểm. Nhưng ai sẽ nhốt quyền lực Tổng Bí thư vào lồng, lồng nào (ông có bị nhốt trong cái lồng Đại Hán không), để ông cứ tự do xếp đặt mọi nhân sự của Chính phủ và Quốc hội? Ông tự do nhốt các quyền lực khác vào lồng, tự tiện “nhóm lò” liệu có bị cái lò khác của nhân dân biến ông thành củi?…

– Nhưng trong dãy các Tổng Bí thư và Chủ tịch ĐCSVN, ông Trọng và ông Hồ có vị trí riêng. Một ông gây mầm, đặt đường ray, một ông kết thúc, kết thúc thời gian trị vì của ĐCS một cách Cộng sản điển hình, về vĩ mô là thời kỳ tạm ổn định. Ông Trọng giữ vị trí cái bản lề trong giai đoạn cuối mà hai cặp xung đột “dân chủ hay độc tải” và “thoát Trung hay theo Tàu” đang đòi hỏi phải được giải quyết rõ ràng.

Tôi đã nhiều lần nói rõ khái niệm nội xâm. Nhân dân không được làm chủ đất nước thì nhân dân bị mất nước. “Nước vẫn còn đó nhưng dân không làm chủ thì đấy là mất nước!” (http://www.hasiphu.com/baivietmoi_16.html). Mất nước vào tay người trong nước là bị nội xâm, nền Chuyên Chính CS nắm quyền toàn diện và tuyệt đối, giữ “sổ đỏ” trên toàn lãnh thổ chữ S, dân không có quyền sở hữu trên chính mảnh đất của ông cha Việt Nam để lại. Vậy ngay từ khi ĐCS nắm quyền toàn trị là Việt Nam bị nạn nội xâm, bị mất nước bởi một chế độ độc đảng độc tài. Thực tế là VN đã là nước độc lập trước khi CS cướp Chính quyền từ tay Chính phủ Trần Trọng Kim nên ngày 2 tháng 9 không thể là ngày Quốc Khánh. Cuộc nội chiến Nam Bắc 1956-1975 không thể mang danh cuộc “Chống Mỷ cứu nước” được vì đoạn khởi đầu cũng như đoạn kết thúc chỉ có người Việt Nam với nhau.

Một loạt những sự kiện chính trị đã được bạch hóa, ông Trọng làm TBT đúng vào lúc “chuyển giao lịch sử, chuyển giao nhận thức” như thế nên ông Trọng phải đương đầu với giai đoạn bản lề dù muốn hay không.

Ông Trọng mặc dù lúc đầu được coi là một “nhân viên thư lại” hay một “ông giáo làng” nhưng thời cuộc đặt ông vào vị trí bản lề phải thay đổi, tốt hơn hoặc rất xấu hơn, mà xem chừng chính ông đã bị “nhốt vào lồng” không còn tự do lựa chọn?.

Vì ở vị trí lịch sử như vậy, ông Trọng muốn khéo léo, ngụy trang, đu dây cũng không được. Rất nhiều mặt trái của chế độ đã bộc lộ quyết liệt, khiến cho một số đảng viên phải bỏ đảng vì lý do đại ý “ông Trọng, TBT đảng bây giờ không xứng đáng với cụ Hồ ngày xưa”. Nhưng ông Trọng chỉ là một kẻ hậu duệ, cho dù rất tồi tệ, dù tâm địa tồi tệ, thì cũng chỉ là một anh lái tàu trên một đường ray đã được “bác Hồ và bác Mao” thiết kế đúng quy trình, quy trình biến “đoàn tàu” Việt Nam thành một “đoàn Tàu” từ lúc nào không biết, và anh “lái tàu” bị “Tàu lái” là lẽ đương nhiên. Ghét anh Phú Trọng mà trở về với Hồ Chí Minh khác nào ghét tòng phạm nhưng lại kính yêu chính phạm thì thật ngược đời!

Bỏ thẻ đảng mà lại trở về với bác nọ bác kia thì không có lối ra. Nguồn: OntheNet

Vận mệnh đất nước chỉ còn nằm trong tay dân. Nhưng tay nhân dân bị bọn nội xâm khóa chặt. Thoát khóa cũng là vượt ngục, những người cộng sản trước đây rất nhiều kinh nghiệm vượt ngục. Nay nếu tỉnh ngộ, nhận rõ sai lầm quá khứ thì hãy cùng nhau, hiệp lực vượt khỏi cái “nhà ngục Cộng sản một cổ hai tròng do nội xâm và ngoại xâm kết hợp”, để thoát ra “vùng Tự do” với thế giới văn minh.

Vượt ngục Cộng sản mà lại trở về với bác nọ bác kia của quá khứ thì chỉ là cái vòng luẩn quẩn, rất luẩn quẩn, không có lối ra mà thôi.

2-9-2017

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net


Nguồn: DCVOnline biên tập và minh hoạ bài của tác giả gởi.

PDF24    Send article as PDF   
  • TIẾNG NGÀN

    DÂN TỘC VÀ ĐẤT NƯỚC

    Non sông có tự ngàn đời
    Gọi là Tổ quốc dân cùng sống chung
    Tức là đất nước núi sông
    Quốc gia cũng vậy đều không khác gì

    Cho dầu bao loại danh từ
    Nhưng cùng gắn với trái tim mỗi người
    Gắn vào đầu óc mọi nơi
    Mỗi người tâm huyết mọi thời như nhau

    Nước nô lệ hay tự do
    Là dân có được chủ quyền hay không
    Như khi bị giặc ngoại xâm
    Nước toàn bị mất dân đâu chủ quyền

    Chủ quyền đã bị chiếm rồi
    Người ngoài cỡi cổ cỡi đầu dân ta
    Ngàn năm đô hộ giặc Tàu
    Trăm năm giặc Pháp chỉ thời vậy thôi

    Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu
    Những người tiêu biểu ở trong muôn vàn
    Muốn cho đất nước đàng hoàng
    Hô hào dân tộc quyết cùng đuổi Tây

    Nhưng rồi lịch sử cũng hay
    Có người lại lái việc này về Nga
    Từ ngày Cộng sản nổ ra
    Đệ Tam thành lập Liên Xô ra đời

    Người làm Cách mạng Lênin
    Đi theo thuyết Mác chủ trương độc tài
    Để làm vô sản mới hài
    Bởi vì nó trái luật đời tự nhiên

    Trời sinh người vốn tự do
    Đều toàn bình đẳng ai cao hơn nào
    Cao hơn chỉ một cái đầu
    Vẫn ngoài thân xác dễ nào bên trong

    Vậy thì cần phải thông minh
    Mới làm lãnh đạo thật tình vậy thôi
    Thời xưa quân chủ là vua
    Ngày nay dân chủ phải người bầu lên

    Độc tài thành chỉ mị dân
    Nhân danh giai cấp quả không ra gì
    Đó là thuyết Mác khác chi
    Thuyết toàn mê tín lạ gì nữa sao

    Cứ hô vô sản ào ào
    Đấu tranh giai cấp có nào đúng đâu
    Bởi vì ai cũng con người
    Học hành đạo đức mới người tinh hoa

    Nếu toàn dốt nát ta bà
    Lấy gì năng lực để lên cầm quyền
    Mác ngu chỉ nói huyên thiên
    Cho rằng sứ mạng tiềm tàng ở đây

    Nghĩ rằng biện chứng Hegel
    Tạo nên vô sản thành người tiên phong
    Đứng ra giải phóng nhân quần
    Thật là ngu dốt toàn đầu u mê

    Nên thành mê tín khỏi chê
    Cuối cùng tan rã mọi bề Liên Xô
    Hi sinh biết nói thế nào
    Bảy mươi năm chẳn ối dào là vui

    Bây giờ hội nhập cả rồi
    Đã toàn cầu hóa Liên Xô đâu còn
    Đông Âu cũng vậy mõi mòn
    Ôm chân Sô Viết cuối cùng cũng tiêu

    Nên thành nói ít hiểu nhiều
    Nước ta giờ quả biết về toàn đâu
    Một thời bao cấp hô hào
    Thời kỳ quá độ ào ào giương lên

    Danh từ thảy chỉ lềnh khênh
    Nhưng về thực chất hỏi nào ra chi
    Cuối cùng đổi mới y sì
    Nhưng bao nhiêu đổi khác chi ngày nào

    Hiến tranh hai đợt tiêu hao
    Bảo rằng giải phóng lẽ nào là đây
    Bởi vì dân chủ tự do
    Hỏi dân có được chút quyền nào không

    Toàn theo lý tưởng màu hồng
    Do người chỉ đạo ngay trong bước đầu
    Khác gì như một đoàn tàu
    Đường rây đã sẳn có nào tự ta

    Giờ thì đã mất Hoàng Sa
    Trường Sa cũng vậy có chi vẹn toàn
    Mối nguy Hán hóa rõ ràng
    Nhiều người than oán như Hà Sĩ Phu

    Nhưng còn đa số biết gì
    Bảo sao hay vậy rõ thì dân ngu
    Ngu dân thành một tội đồ
    Hỏi đâu cơ sự ai người gây ra

    Ngày xưa từng có Tây Hồ
    Cho rằng Dân trí phải hoài đặt trên
    Thứ là Dân khí đưa lên
    Cuối cùng tất yếu phải là Dân sinh

    Trăm năm qua thật tội tình
    Giờ này đất nước của mình về đâu
    Nhao nhao toàn tụng Bác Hồ
    Quyền dân thử hỏi ở mô bây giờ

    Ai làm dân hóa dại khờ
    Lỗi này hay tội kiểu này tại ai
    Bởi điều căn bản Mác sai
    Nhưng ai dám nói thảy thành dân ngu

    Cả như trí thức lu bù
    Cũng hùa một giọng có nào khác đâu
    Bởi đều khuôn đúc một lò
    Có nào độc lập tự do bao giờ

    Cứ hoài mở miệng Bác Hồ
    Có ai nói thử dân quyền gì đâu
    Chỉ vì dân chủ tự do
    Mới điều cơ bản để cho dân quyền

    Nói ra lại bảo tuyên truyền
    Những điều phản động việc nầy là sao
    Thử xem ai phản động nào
    Ai người cố chấp lẽ nào không thông

    Thế nên nếu mỗi người dân
    Đảng viên cũng thế còn gì nước non
    Hóa toàn những thứ bồ hòn
    Ngậm vào đều đắng hỏi còn ngon sao

    Nên chi đất nước thế nào
    Đều dân quyết định chớ nào là ai
    Tiếc thay ở nước độc tài
    Dân thành phổng đá nước non còn gì

    Vài điều giản dị để suy
    Nâng thuyền cũng nước lật thuyền khác sao
    Nước trong dân chẳng khù khờ
    Còn toàn nước đục dân thành u mê

    Mà thôi lịch sử còn dài
    Trăm năm mới biết ai người ra sao
    Ngàn năm sự thật thế nào
    Sử xanh ghi mãi có nào chạy đâu

    Dẫu ai có nói trỗ trời
    Nhưng đều sự thật vẫn hoài một thôi
    Đó là thực chất tấm lòng
    Đó là ngôn ngữ thật tình không ngoa

    Còn như gian dối ta bà
    Còn như ngôn ngữ tà ma lạ gì
    Gạt vài người cứ được đi
    Dễ nào gạt hết nhân quần trăm năm

    Cuối cùng lịch sử rõ ràng
    Tiếng thơm tiếng xấu chỉ càng lộ ra
    Bởi vì lịch sử khách quan
    Ngàn năm sàng lọc phải toàn tinh hoa

    ĐẠI NGÀN
    (05/9/17)