 |
|  |
| |
Tác Phẩm & Tác Giả |
08-06-2007
|
|
| |
“Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết)
 Minh Võ
Tiếp theo phần I
Về tác phẩm “kẻ bị vạ tuyệt thông”
Tác phẩm này ông viết bằng tiếng Pháp gồm có ba phần chính tổng số 340 trang. Hoàn tất năm 1991. Thoạt tiên ông tính khoan đưa in, nhưng khi bắt liên lạc được với ông Võ Văn Ái ở bên Pháp thì ông đánh liều nhờ người gửi sang Paris và ủy quyền cho nhà xb Quê Mẹ in. Ông viết cho ông Ái:
Tôi chờ đợi điều tệ hại nhất đến với tôi, tuy vẫn mong là nó không tới. Nhưng nếu người ta đẩy sự dã man đến độ dành cho tôi cùng sự đối xử như các nhà trí thức khác từng bị cáo buộc là nói xấu chế độ, thì tôi sẽ vững vàng đón nhận những thử thách mà tôi biết sẽ cam go lắm. Tôi đã quyết định, nếu điều đó cuối cùng xảy ra, thì tôi sẽ tuyệt thực tới chết. Ở tuổi 84 này tôi đã trải qua cái tốt nhất và cái xấu nhất của cuộc đời, và tôi không cảm thấy nuối tiếc phải lìa bỏ cõi đời, vì suốt cuộc đời tôi, tôi đã chu toàn bổn phận của một trí thức trước nhân dân và trước lịch sử. "
Trong cuốn hồi ký này, ngoài phần nói về việc chính quyền miền Bắc tiếp thu Hà Nội năm 1954, ông đã nhắc lại vụ CCRĐ, vụ Nhân Văn Giai Phẩm. Ông cũng thuật lại những cuộc tranh luận của ông với các cán bộ đảng trong mặt trận tổ quốc. Nhất là tình trạng bị cô lập cực khổ tủi nhục của ông trong những năm bị canh chừng theo dõi. Sau đây là một vài đoạn trích từ hai phần cuối:
Người ta thường giặt quần áo dơ trong nhà và vì có quá nhiều quần áo dơ xem ra ngày nào cũng phải giặt, nên người ta đã cảm thấy cần thiết phải qui định là thế giới VN là thế giới đóng cửa, cũng như toàn thể cái thế giới cộng sản vậy. Ở bên trong người ta tự cho phép làm những việc không thể tưởng tượng được, bách hại dã man, điên rồ bỉ ổi. Không ai dám nhìn vào bên trong cái hỏa ngục trong đó diễn ra những tội ác chỉ có trong thời kỳ thế mạt, làm mất hết nhân phẩm nhân tính. (3)
Cộng sản sống bằng dối trá, giả hình, nhưng cái sai lầm của nó là đặt sự tàn bạo của nó trên những vẻ bề ngoài hư ảo mà nó giải thích theo ý mình và dùng để tiêu diệt những kẻ mà nó gọi là kẻ thù. Nếu Machiavelli (4) đổi mồ sống lại, ông ta sẽ phải theo học những lãnh tụ cộng sản. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của họ chưa hề thấy trong lịch sử loài người. (5)
Trong CCRĐ, người ta động viên con cái tố cáo cha mẹ, tá điền tố cáo chủ điền, trí thức thiên thần tố cáo trí thức quỷ sứ. (6)
Ở trường học người ta không còn dậy luân lý, đạo đức gì nữa. Và, ngày nay người ta còn khuyến khích học sinh sỉ nhục thầy cô! (7)
Ông dành nguyên phần cuối cuốn sách để tả cảnh đói khổ và cô độc của ông như một kẻ băng qua sa mạc, có vàng đè nặng trên vai nhưng sức đã kiệt, vì thiếu thức ăn, nhất là nước uống khiến không đứng thẳng lên được, không muốn gì hơn là có ai cho đổi vàng lấy một gáo nước.
Trong Đêm Giữa Ban Ngày Vũ Thư Hiên tả cảnh cô đơn ở xà lim một mình, lấy làm sung sướng bắt được con cóc con đưa vào phòng nuôi bằng kiến để có bạn cho bớt cô đơn. Thì ở đây, trong Un Excommunié bạn đọc cũng thấy Nguyễn Mạnh Tường đi lang thang ngoài phố vớ được chú mèo con. Ông cho rằng sự tình cờ hay “Chúa Quan Phòng”(?) (nguyên văn: La Providence) đã cho ông được gặp con vật bé tí mới sinh được vài ngày này để cho ông có bạn chia sẽ nỗi bất hạnh và khốn cùng với nhau. Khác Vũ Thư Hiên ở chỗ Vũ Thư Hiên thì ở trong lao tù, suốt ngày suốt tháng chỉ có một mình trong mù tối, còn Nguyễn Mạnh Tường thì được sống với vợ con ở nhà và thỉnh thoảng vẫn được ra đường hay tới cậu lạc bộ nhìn (vâng chỉ được nhìn thôi) sân Tennis. Thế mà ông lại nói đến cô đơn như người lữ hành đi trong sa mạc một mình. Mấy hàng sau đây sẽ cho độc giả thấy lý do tại sao:
Ngồi trên chiếc ghế dài (ở sân tennis vắng vẻ. MV) thoạt nhìn tôi thấy có vật gì như một nắm len lăn vào chân. Đó là một con mèo con bé tí tẹo, mới sinh được vài ngày. Mẹ nó, theo tập quán đã cương quyết xa nó để nó tự khám phá cuộc đời. Tôi nhặt con vật lên, vuốt ve nó và cảm thấy lòng tràn đầy nỗi cảm thương, trìu mến đối với nó. Nó và tôi là hai mảnh đời tan nát, cùng đói, cùng cô đơn. Sau khi đã đi vòng quanh xóm riềng để hỏi xem con mèo con thuộc về ai, mà không tìm được chủ nó, tôi bèn cảm ơn sự tình cờ, hay Đấng Quan Phòng? đã ban cho tôi một kẻ đồng hành trong nỗi bất hạnh và cùng khổ, mà những cuộc truyện trò câm lặng sẽ lấp đầy thì giờ của tôi và hiến dâng cho tôi một sự giao tình mà tôi không dám xin vợ con tôi, để khỏi đào sâu thêm những nỗi đau thương của vợ tôi và con gái tôi. Giữa vợ con tôi và tôi, im lặng còn hùng biện hơn lời nói, và lại không làm cho nước mắt nhỏ xuống. Giữa tôi và con mèo con cũng y như thế: Ngôn ngữ của cặp mắt cũng đủ để trao đổi tâm tình.
Về nhà, tôi chia cho nó món cơm khô của tôi! Tôi rất lấy làm hài lòng, vì nó không đòi gì hơn và nó lớn nhanh. Trong khi tôi ngồi suy tư và mơ màng qua cửa sổ, nó ngồi trên đầu gối tôi và đêm đến thì nó nằm bên cạnh tôi. Vậy là tôi đã có thể bắt đầu bước bước đầu để ra khỏi con đường hầm vô tận của nỗi cô đơn, và tự cho mình một lẽ sống bằng cách lấp đầy lỗ trống của cuộc đời tôi.Tôi không còn có thể đi dạo ngoài phố vì những con chó canh luôn luôn theo tôi ở đàng xa. Tôi cũng không thể đi tập đánh tennis ở câu lạc bộ Ba Đình nữa vì vợt với bóng và giầy vải đắt kinh khủng và ngoài tầm tay của tôi. Nhưng điều đau đớn nhất đối với tôi là nhìn thấy những bạn thể thao cũ của tôi tránh né trốn chạy tôi! Những sự trốn chạy đó là những nhát dao găm đâm vào tim tôi, và tôi không thể nào đóng vai tên cùng khổ, hay cùi hủi. Tôi hiểu thái độ của những người bạn quần vợt của tôi. Họ đều là những công chức cao cấp, dĩ nhiên cũng là đảng viên nữa, và trước tiên họ phải lo đến tương lai hành chánh và chính trị của họ, và vì vậy họ sẽ lấy làm kinh sợ phải bắt tay một tên mắc dịch để chơi một ván với nó! Họ là những con người, những người nghèo tội nghiệp, tôi không thể nào trông đợi là họ có thể ít hèn nhát, ít bất xứng và ít sa đọa hơn. (8)
Vài cảm nghĩ về trường hợp luật sư Nguyễn Mạnh Tường:
Một con người có thể nói là đại trí thức, cực kỳ thông minh, vì chỉ trong 4 năm đã lấy hai văn bằng tiến sĩ, thế mà hầu suốt đời lận đận, quá nửa đời sống trong tủi nhục cùng khổ, cô đơn, cô đơn ngay bên cạnh vợ con, bạn bè. Tuy trong đau khổ và cô đơn, ông vẫn tự hào là ông đã sống cho quê hương. Nhưng thử hỏi, quê hương được gì ở ông? Chế độ đã không để cho ông phát huy tài năng của mình. Những gì ông làm, họ lên án. Những gì ông nói họ bịt tai, trừ phi ông nói theo họ. Nhưng ông lại không thể nói theo họ. Nếu cái chế độ này qua đi, một chế độ khác sáng suốt hơn, công bình hơn thì ông cũng sẽ được đánh giá công bình về những lới ông nói. Nhưng hãy tưởng tượng, nếu chế độ này cứ tiếp tục thì ai sẽ trả lại danh dự cho ông?
Khi ông đi theo Việt Minh cộng sản, chắc ông không ngờ đuợc rằng đó lại là một chế độ tàn bạo, phi nhân đến như vậy. Và ngay sau CCRĐ, ông vẫn còn nghĩ nó có thể tốt hơn nếu chịu nghe ông mà sửa đổi. Chỉ hơn ba chục năm sau, ông mới thấy nó bất trị đến mức nào. Những lời kết án của ông trong cuốn hồi ký đã mãnh liệt hơn những lời phê bình trong bài tham luận năm 1956. Dưới đây chúng tôi xin chép lại nguyên văn lời bình luận của Minh Võ viết cách đây gần 40 năm về bài tham luận nói trên. Những lời bình luận này đã được in trong cuốn “Sách Lược Xâm Lăng của Cộng Sản”, xuất bản lần đầu năm 1963:
(Sau khi trích dẫn nhiều đoạn trong bài tham luận). Những lời trên đây thốt ra từ của miệng của một nhà trí thức trong chế độ miền Bắc và ngay tại hội nghị mặt trận, trước sự hiện diện của các cấp lãnh đạo của "đảng lãnh đạo" quá đủ để chứng minh một cách hùng hồn rằng CCRĐ đã gây đau thương và đặc biệt là cho nông dân miền Bắc. Những lời trên đây cho ta thấy nhận xét của nhà văn Pháp Gérard Tongas không có gì là quá đáng.
Có một điều làm cho các nhà nghiên cứu tình hình miền Bắc phải suy nghĩ nhiều. Đó là việc đảng Lao Động vẫn không ngớt tuyên bố rằng CCRĐ đã thắng lợi, mặc dù những tiếng than van của nhân dân, các lời phẩm bình của các ký giả, các nhà quan sát quốc tế và trí thức Hà Nội.
Tại sao với bao nỗi thống khổ, oan ức, bao xác chết chồng chất, mà CCRĐ lại có thể coi là thành công? Là bởi vì cộng sản không lý luận như chúng ta, cũng không lý luận như luật sư Tường. Luật sư Tường tuy nói rằng "ta là duy vật" nhưng thực ra ông không có ý cho người nghe hay người đọc hiểu rằng chữ “ta” đó gồm cả ông ở trong. Vì lý luận của ông không có mùi duy vật chút nào hết. Sở dĩ ông dùng chữ “ta” ở trong bài diễn văn rất nhiều lần, chỉ là để cho dễ nói với cán bộ cộng sản, coi như một cuộc "tự phê bình" chứ không phải một cuộc phê bình Đảng.
Thực ra đứng trên lập trường cộng sản, duy vật, vô thần, đối với thái độ cho rằng không có gì vĩnh cửu, không có gì tuyệt đối, kể cả các nguyên tắc tinh thần, luân lý, thì mấy nguyên tắc pháp lý hay nhân đạo mà ông Tường nêu lên có đáng gì đối với họ?
Ông Tường có nói đến cách mạng, nhưng cách mạng của ông Tường là thứ cách mạng dân tộc, hay ít ra là cách mạng nhân dân. Còn cách mạng của cộng sản thực chất là cách mạng giai cấp, cách mạng vô sản. Vậy thì những lời ông phê bình là phản cách mạng cái khẩu hiệu quá tả kia (“thà chết 10 còn hơn sót một địch”) đâu có giá trị gì theo lập trường của người cộng sản? Vì thế họ sẽ kết án lại ông Tường, cũng như các người khác là phản cách mạng, và rồi ông Tường sẽ bị quản thúc, bị đưa đi cải huấn cho đến khi chấp nhận lập trường của cộng sản, từ bỏ lập trường dân tộc theo lối “duy tâm”, lối “tư sản” của ông.
Cả câu cuối: “…không phân biệt được bạn và thù, đánh cả bạn, giết cả bạn” cũng chỉ làm cho người cộng sản chính cống như Trường Chinh mỉm cười. Vì thực ra trên lập trường giai cấp, ai là bạn, ai là ta, nếu không phải chỉ có kẻ từ bỏ giai cấp của mình để tôn thờ giai cấp của đảng? Trên lập trường lý thuyết Mác xít, duy vật biện chứng, với định luật “biến chuyển”, thì bạn ngày hôm nay, ngày mai không là bạn nữa. Còn sống thì gọi là bạn, đánh chết rồi không gọi là bạn nữa, mai kia được phục hồi công quyền, đảng tịch, cương vị, được…"tổ quốc ghi tên muôn đời" thì lại là bạn. Và sau hết, theo sách lược cộng sản, kết bạn với cả địch để tiêu diệt một kẻ địch khác cần tiêu diệt sớm hơn, thì khi đã tiêu diệt được kẻ địch này rồi, ắt phải quay ra tiêu diệt kẻ địch kia, tức là “địch-bạn” đó. Vậy phân biệt địch với ta, thù với bạn cùng những người cộng sản thực là khó. Không hiều luật sư Tường có nghĩ tới điều ấy không? Chỉ biết rằng đối với cộng sản, bạn rất có thể là thù, ta rất có thể là địch, thất bại cũng là thành công. … (9)
Để kết thúc, chúng tôi xin ghi nhận là cố luật sư Nguyễn Mạnh Tường là một nhà trí thức có đầy nhiệt huyết, muốn đóng góp tài năng của mình vào việc cứu nước, dựng nước. Nhưng vì ông đồng thời cũng là người xuất thân từ giai cấp tư sản, lại từng hấp thụ nền giáo dục của truyền thống dân chủ tư sản của Pháp, nên vẫn không thể hòa đồng với những người cộng sản. Chẳng những thế, ông còn dũng cảm nói lên lập trường của mình, phê bình lập trường của lãnh đạo đảng. Vì thế ông không được trọng dụng, rồi bị bạc đãi, bị đầy đọa, bị bao vây, quản chế.
Sở dĩ cuốn hồi ký xuất bản bên Pháp với những lời đả kích chế độ một cách thậm tệ, gọi nó là một thứ hỏa ngục trần gian, mà Hà Nội không đưa ông ra tòa hay thủ tiêu ông, là vì trước hết ông cũng đã quá già rồi, chẳng còn làm được gì, cuốn sách lại bị cấm ở Việt Nam, nó chẳng gây tai hại lắm về phương diện tuyên truyền. Hơn nữa tiếng tăm ông lại được thế giới kính nể. Đụng đến ông không khỏi có phản ứng bất lợi. Chi bằng cứ giam lỏng ông, cô lập ông để ông chết dần chết mòn.
© DCVOnline
(3) Un Excommunié trang 134
(4) Nhà văn và chính khách Ý, thế kỷ 15 (1469-1527). Cuốn Le Prince (Ông Hoàng) của ông bị các nhà đạo đức thời ấy lên án là phi luân, vì ông chủ trương dùng mọi biện pháp để đạt mục tiêu chính trị, bất chấp luân thường đạo lý.
(5) SDD trang 147
(6) SDD trang 150
(7) SDD trang 175
(8) SDD trang 325-327
(9) “Sách Lược Xâm Lăng Của Cộng Sản”, Minh Võ, Saigon, tái bản năm 1970, trang 164-166)[ Trở lại ]
Đọc những bài khác trong mục Sách
Trang in Gởi điện thư
|
|
|
| |
|
Đăng Ý kiến của bạn về bài này?
Ý kiến Bạn đọc (DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ bạn đọc)
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 00:58:33
| Chau anh Chuong
Ngoài Ls Nguyễn mạnh Tường,hàng trăm các trí thức,văn nghệ sĩ,sau năm 1954 ở lại miền Bắc,không chịu làm thân trâu ngựa cho tập đoàn lưu manh CS đã bị chúng đày đoạ hàng mấy chục năm,một số lớn bị vùi dập chết trong tủi nhục và nghèo túng(vì bị chúng bao vây kinh tế,không có việc làm).Những người bị trù dập này đại đa số là những tinh hoa của đất nước.Trước năm 1954 họ đã có những cống hiến nhũng sáng tác có giá trị cao cho nền Văn Học và Nghệ Thuật nước nhà.Bọn CS đã làm thui chột tài năng của họ.Điển hình như thiên tài âm nhạc VĂN CAO,các thi sĩ QUANG DŨNG, TRẦN DẦN,HỮU LOAN...v...v.Đây là một trong những hành động của CS mang trọng tội với dân tộc. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 03:53:13 | Trần quang Hạ
Trong xã hội, người tài giỏi không nhiều. Nếu tài năng của người nghệ sĩ là món quà cho không của tạo hoá , thì trí thức là vốn liếng mà con người khôn ngoan tạo dựng được. Không sử dụng tinh hoa nầy đã là có tội với lịch sử, huống hồ đày đoạ, trù dập như thế thì tàn ác, bất nhân.
Chế độ thường cho mình là nhân bản, biết sử dụng vốn quí con người để phát huy khả năng sáng tạo. Người được Đảng sử dụng thực tế chỉ là con vật đi trên hai chân, có cái miệng của động vật nhai lại và cái não trạng phục tùng tuyệt đối. Nói khác đi, hay chỉ suy nghĩ khác đi, cuộc đời anh sẽ tàn lụi.
Là người Việt, không ai không biết bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng, Màu Tím Hoa Sim của Hữu Loan, Ngoài Văn Cao, Trần Dần, có lẽ phải kể thêm Phan Khôi, Nguyễn Tuân, Nguyễn Gia Trí... và gần đây nhất là Trịnh Công Sơn nữa. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 13:54:20 | Nhatrang14
Trích:
....
Cộng sản sống bằng dối trá, giả hình, nhưng cái sai lầm của nó là đặt sự tàn bạo của nó trên những vẻ bề ngoài hư ảo mà nó giải thích theo ý mình và dùng để tiêu diệt những kẻ mà nó gọi là kẻ thù. Nếu Machiavelli (4) đổi mồ sống lại, ông ta sẽ phải theo học những lãnh tụ cộng sản. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của họ chưa hề thấy trong lịch sử loài người. (5)
...
(hết trích)
Không còn nhận định nào tuyệt vời và chính xác hơn. Thế nhưng sao nó vẫn sống phây phây ra thế kia?
Hỡi trời! Che đậy quá khéo chăng? Chừng nào thì cây kim mới thòi ra cái bọc.
Chống Cộng trên toàn cõi thế gian nầy có lý do để tiếp tục đẩy cho cây kim quỉ quái kia thòi ra. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
|
|
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 02:27:19
| Caubay
Cảm ơn bác Minh Võ đã có bài viết rất hay, đặc biệt là phần trích dịch hồi ký của cụ Tường. Văn (dịch) rất hay, đọc cảm động quá, rất tiếc Caubay..dốt đặc tiềng Pháp nên không đọc được nguyên bản. Hồi ký này của cụ Tường có lẽ rất hữu ích cho những ai vẫn còn mơ màng về chế độ CS. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ] |
|
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 02:31:52
| Ho Hui
Khi đã nhận diện được cs ,chỉ có những chân Trí Thức như Nguyễn Mạnh Tường mới có đủ can đảm vạch trần tội ác của cs và cũng tự mình làm nhân chứng để mong giúp cho những người yêu nước nhưng ngây thơ ,nhẹ dạ biết được mặt thật của cs mà tránh khỏi phải làm kẻ tội đồ của dân tộc .
Còn những tên cũng mang danh (hay mạo danh,tiếm danh) trí thức ,nhưng tâm thì lại là tâm của thú vật thì dù biết rằng cs vốn là một tai hoạ của nhân loại ,đã bị nhân loại vất vào thùng rác từ gần 20 năm nay ,nhưng lại vẫn cứ trơ trẽn cổ vũ cho sự thống trị tàn ác của cs trên chính quê hương mình ,trên chính đồng bào mình với những luận điệu như "đất nước đang cần ổn định để phát triển" ...hoặc như "cs đang làm đất nước đang thay da đổi thịt từng ngày ,và đã phát triển trông thấy từ 20 năm nay'' ...hoặc ,thậm chí còn gào lên " hãy từ từ ,(tiệm tiến) rồi cs sản sẽ (tự) thay đổi ,nhưng hãy để họ có thời gian để...thay đổi v.v... Vậy có khác nào bảo : hãy từ từ cứ để cho con đỉa nó hút máu khi nào no thì nó sẽ tự động nhả ra thôi ...! Không biết những tên "trí thức" này có phải chính chúng là những con đỉa ,hay có khi tệ hơn ,lại là những con ký sinh trong bụng đỉa ?
Nguyễn Mạnh Tường - Tấm Gương Tầy Liếp ! |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 15:12:58 | bay
Mấy tên kiều vận có khi nào nhận được chân thật giả rằng CS chỉ vắt chanh bỏ vỏ,CS chỉ chuộng nguời vô học thức ,còn kẻ học thưc xem như đống phân bò .Kiều vận suốt đời chỉ làm tay sai cho chúng huởng ,làm giàu ,mấy tên kiều vận ,kẻ nằm vùng chi là tấm ván lót đuờng cho CS gốc leo ...như nhũng tên Cao Văn Nhạ ,Huỳnh văn Trọng ,một đời làm tay sai nằm vùng ,giờ thì nghéo mạt rệp chết không có hồm chôn.Không biết cái bọn kiều vận ,bọn nằm vùng ,bọn cạo đầu đi tu hoạt động CS ,có thấy mấy cái vụ này không hè è...è...è.... |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
|
|
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 09:29:59
| Bạn đời của tiến sĩ bò, DHK
Thưa, thú thật là đến nay em mới biết đến ông Nguyễn Mạnh Trường. Biết đến để mà thương, tội nghiệp cho một bộ óc siêu việt mà số phận lại đố tài, lỡ trao duyên lầm tướng cướp...
Giõi, nhưng thật thà, nhân hậu; giá như có được chút lém của ông Hồ chí Minh thôi, có lẽ cuộc đời của ông Trường đã khá hơn. Ông Hồ không cần học nhiều, chẳng có bằng cấp gì hết mà làm đến chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, làm cha già dân tộc (sic)!
Qua đó mà suy, quả con tạo đã chơi ông Trường và dân tộc VN tới bến!
Cho hay, trường học, chẳng bao giờ khá hơn trường đời. Sau năm 1975, càng thấy rỏ hơn, chăn trâu, bán cà rem, nông dân chân đất, xì ke, anh chị đứng bến,...v..v.. Đùng một cái, nhãy lên làm chủ tịch phường, chủ tịch xã, chủ tịch huyện, tỉnh..., các anh bác sĩ, kỹ sư, giáo sư, giãng sư, thống đốc ngân hàng...lần lượt được đi cải tạo, cho chúng mày dốt bớt, bỏ cái tật học giõi, làm người trí thức. Và, kết quả là cả nước VN chúng ta cùng nhau xuống hố, cạp khoai sùng, không có cái quần mà bận, mấy chục năm dài...Dân ta thật có phước, bác Hồ chết đi, nhưng con cháu bác hãy còn, chúng cũng giống hệt bác...!
Dân VN, thích sống trong ão tưỡng, thích bị lường gạt, nên CS mới có đất sống, sanh xôi nãy nở. Xưa CS gạt dân theo nó, sẽ đi đến chũ nghĩa đại đồng thế giới, không có, nay CS gạt nó sẽ đỗi mới, dân VN khá hơn, xã hội VN sẽ cùng nhau ra biễn lớn, số một Đông Nam Á...Thế mà vẫn còn có người tin, vẫn cho CS cầm quyền, cai trị nước...
Ước chi ông Nguyễn mạnh Trường còn tre trẽ, em sẽ rủ
Đọc tiếp ý kiến này... |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ] |
|
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 11:39:50
| Tâm Việt Khai Trí Minh Tâm, Dân Khôn Nước Thịnh
Nhân nói về trường hợp luật sư Nguyễn Mạnh Tường, dầu đã cố gắng đóng góp cho xã hội nhưng bị đảng cộng sản trù dập. Nay Tâm Việt cũng xin đóng góp chút hiểu biết giúp đẩy đảng cộng sản ra khỏi hiến pháp.
Học để tìm đến lẽ phải, sự thật; học để hành động đúng đạo lý làm người. Học để thu tóm các nguyên lý thiên nhiên mà áp dụng vào con người. Học để đóng góp sự hiểu biết vào văn minh của vũ trụ, của nhân loại. Biết một mặt phải bảo tồn tinh túy môi trường sống , mặt khác giúp phát triển nhân sinh khoa học. Đời sống của mỗi con người đều phải để ý đến: chức nghiệp (career), học vấn (education), tình yêu (love relationship), giao du ( public contact), sức khỏe ( health), tài chính ( money matters), giải trí ( leisure).
Với tôn giáo, niềm tin yêu vào đấng chí tôn và tình yêu tha nhân hay phân biệt kỳ thị có ảnh hưởng đến mọi sinh hoạt xã hội. Về mặt hành chánh chính trị, đời sống của dân chúng bị nhà nước chi phối về lao động, việc chi tiêu tiền bạc, sự đoàn kết hay chia rẽ của nhân dân với nhau, khả năng bảo vệ văn hóa và lãnh thổ. Thiên chúa giáo và Phật giáo đã giúp con người hướng thiện, giúp xã hội sống tương đối an hòa thuận thảo. Dầu có các thể chế lợi dụng tôn giáo để phát triển lãnh thổ và quyền lực, nhưng so với đảng cộng sản thì kém xa.
Cộng sản đã muốn thay thế tôn giáo bằng tư tưởng xuẩn động của họ. Họ muốn thống lãnh cả về mặt tôn giáo lẫn hành chánh lẫn kinh tế của mỗi cá nhân có mặt trên trái đất.
Nói về đảng cộng sản, họ đã hủy hoại nền kinh
Đọc tiếp ý kiến này... |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ] |
|
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 12:07:34
| vânanh
cụ NMT gìa rồi mới thức tỉnh thì thật là ..;học cho lắm vào mà chẳng làm đựơc cái việc gì ra hồn,không bằng tên hoạn lợn ,nó chẳng học hành gì mà lại tài giỏi vì nó lên làm lãnh đạo rồi đẩy bao nhiêu người VN,trong đó có bao nhiêu trí thức ,trí ngủ,xuống hố,thế mới tài.
Tóm lại học hành vớ vẩn lại cầm quyền
nhiều chữ cho nên mới dở điên
ấm a,ấm ớ mà lãnh đạo
đẩy cả giang sơn rơi xuống sình
thú vị nhỉ |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ] |
|
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 15:21:08
| Hồng Lĩnh
Một ẩn số nơi con người Ls Nguyễn Mạnh Tường,
Khoàng năm 1962. Một bà con làm lớn tại nhóm tình báo miền Trung và lo gián điệp miền Bắc. Trong lúc nói tới Ls Nguyễn Mạnh Tường có tiết lộ: "Điệp viên của chúng ta, được gừi ra Bắc, có nhiệm vụ bắt liên lạc với Ls Nguyễn Mạnh Tường và tìm cách đem ông vào Nam. Đã gặp được Ls. Nhưng ông ta không muốn đi. Nên đành chịu."
Không rõ tại sao? Ls Nguyễn Mạnh Tường biết, sau năm 1956 sau các bài phát biểu về CCRĐ, CSVN hất hủi ông và tước hết nhiệm vụ rồi cho về gặm cỏ tại nhà. Nhất định ông phải biết miền Nam lúc đó trọng nhân tài. Sau khi được điệp viên liên lạc. Nhất định không đi.
Cái gì đây đã giữ ông lại với CSVN như một cô gái, tuy bị hất hủi, không quyết định ra đi? Có phải trong thời gian học tại trường Albert Sarraut và ở Đại Học Montpellier, ông có gì ghét Pháp? Ghét đến nổi, dầu cho thù của Pháp là CSVN đã chặt cánh ông, ông vẫn không bỏ.
Cái cao qúy nơi một trí thức là tính độc lập trong duy tư. Chính nhờ đức tính nầy. Gorbatchev đã có cái suy nghĩ khác với vô vàn đống chí của ông và ông đã giúp được dân Nga. Nhưng cái thật đáng "bạt tai" nơi con người trí thức là cái cứng đầu như con lừa. Để rồi như thế.
Ghét Pháp có phải là động lực đã dẫn ông đến điểm ấy? |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 18:19:40 | Đà Giang
Tôi giả định là "chuyện tình báo miền nam" do ông Hồng Lĩnh nêu lên là có thực; việc Ls Nguyễn mạnh Tường từ chối không hẳn là vì "ghét Pháp."
Tôi nghĩ Ls Tường là con người có "nhiều tình cảm"giống như rất nhiều trí thức miền bắc thời đó. Vì tình cảm luôn lấn áp lý trí nên người trí thức trong giai đoạn đầu đã bị cs lừa dối với chiêu bài "yêu nước thương dân" để lôi kéo theo chúng, và ở giai đoạn sau đã bị cs dùng thủ đoạn "đàn áp thân nhân" để trói buộc phải tiếp tục tùng phục. Chỉ tới khi đã già yếu mới tỉnh ngộ và nói lên lời cảnh tỉnh cho các thế hệ tương lai.
Thật là đáng thương cho số kiếp những trí thức phải sống dưới chế độ cs! Thà rằng ngu dốt thì lại ít đau khổ hơn. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 19:36:58 | NguoiChanThat
" Thà rằng ngu dốt thì lại ít đau khổ hơn . "
Theo tôi Ông Nguyễn Mạnh Tường không dốt vì ông ta có hai bằng tiến sĩ luật và văn chương nhưng ông ta quả thật là " ngu " . Nếu nói rằng ông ta không bỏ miến bắc để vào nam vì ông ta là con người có " nhiều tình cảm " , thế thì " nhiều tình cảm " này ông ta dành cho ai ??? Cho Hồ Chí Minh , CSVN hay cho dân tộc VN trong đó có vợ con ông . Một chế độ tàn bạo như vậy , nếu ông ta là một người yêu nước , có trách nhiệm với chính dân tộc của ông ta , ông ta phải tìm đủ mọi cách tố cáo chế độ cộng sản cho thế giới và người dân Việt Nam biết , và nhất là những người trí thức miền nam không rơi vào trường họp của ông ta .
Nếu bảo rằng ông ta ghét Pháp , thế thì giũa Pháp và Hồ chí Minh , DCSVN , ai đối xử tốt và coi trọng tài năng của ông ta ??? Thực dân Pháp coi trọng chất xám của ông ta để rồi cho ông ta đi du học và đào tạo ông ta thành một nhà khoa bảng trí thức , sau khi thành tài cho ông ta tự do chọn lựa theo HCM chống lại Pháp . Một câu hỏi được đặt ra là không lẻ với một bộ óc thông minh xuất chúng lại có bằng luật sư , tức là có tư duy phán xét lý luận , ông ta không nhận ra thực dân Pháp tốt hơn và nhân đạo hơn tập đòan HCM hay sao ??? Rất nhiều người sống dưới chế độ CSVN , ngay cả đảng viên CSVN cũng phải than DCSVN đã xây đụng một chế độ tàn bạo , phi nhân hơn chế độ nó đánh đổ , môt nhà đại trí thức như ông DMT không nhận ra điều đó ??? Hơn nữa , vào thời điể năm 62 , Pháp đâu còn ỏ VN , không phải DCVN tuyên truyền Mỹ hất cẳng Pháp hay sao ??? Và trong cuộc chiến 54-75 , Ph
Đọc tiếp ý kiến này... |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 20:41:12 | Nguyễn Tâm Bảo
Ông Hồng Lĩnh,
Thử đặt giả thiết thế này: Ông Nguyễn Mạnh Tường có viễn kiến, biết rằng có vào Nam thì cũng chỉ "sung sướng" thêm hơn 10 năm nữa thôi, rồi cũng lại rơi vào tay cộng sản, rồi sẽ phải đi cải tạo, vợ con phải đi kinh tế mới. Nghĩa là ông đã biết dưới gầm trời Nam này làm sao chạy thoát cộng sản?
Vì thế nên ông đã không đi, quyết định ở lại trong lòng cộng sản, đem hết sức tàn còn lại để mong chuyển hoá chế độ cộng sản. Như vậy phải chăng là sự hi sinh của một nhà hiền triết?
Chỉ là giả thuyết! (Người chết đã chết, hãy kính trọng họ và để linh hồn họ yên nghỉ!) |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 21:11:28 | Hồng Lĩnh
Tâm Bảo:
Theo kết qủa. Nếu ông định ở lại để thuyết phục CSVN. Ông đã thất bại và thuyết phục CSVN là giấc mơ.
Không lẽ ông đã có ý định một cái "Tiệm Tiến". Rồi "tiệm tiến" không thành và đã chầu Chiêm Vương.
Không xong gì cả: Từ "Tiệm Tiến" tới "Thuyết phục".
|
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
|
|
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 20:16:58
| Ho Hui
Theo Nguyễn Mạnh Tường thì dù Mạc Ki A Ven ,một người chủ trương dùng "Bá Đạo" để dựng "Vương Quyền" mà còn chỉ đáng là đệ tử của các lãnh tụ cs thì câu : "Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của họ chưa hề thấy trong lịch sử loài người" đã cho ta thấy cái nhìn của ông về những người cs (mà kẻ gần nhất chính là Hồ Chí Minh) là một cái nhìn tinh tế ,chỉ tiếc rằng mãi tới cuối đời ông mới dám nói ,và cũng chỉ nói chung chung là "những lãnh tụ cộng sản" chứ không dám chỉ đích danh họ Hồ ...Phải chăng ,ông vẫn phải nghĩ đến vợ con ,thân nhân ông vẫn hãy còn phải sống trong "thời kỳ thế mạt" ? ...Thật là đau khổ cho một trí thức giầu lòng yêu nước ,chỉ vì nhẹ dạ ,ngây thơ [có người gọi là "lãng mạng cách mạng (?)"] mà đã phải ôm hận tới cuối đời .
Những lãnh tụ cs đã dùng câu "Cứu cánh biện minh cho phương tiện" là cũng lấy ý từ cách dùng "Bá Đạo" để đạt mục đích của Mạc Ki A Ven ,vậy mà khi thực hiện thì những người cs đã chứng tỏ khả năng vận dụng cái ác của họ đã vượt trội ....tiền nhân .
Bài học ngày xưa cho những trí thức hôm nay ! |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ] |
|
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 21:04:45
| Hồng Lĩnh
THẾ THÌ GÓT CHÂN ACHILLE CỦA Ls NGUYỄN MẠNH TƯỜNG LÀ Ở ĐÂU?
"Ngu" thì không chắc, "đần" cũng không phải. Còn "cù lần" thì sao?
Thật lạ. Sau chuyến tham giữ hội nghị Đà Lạt, ở Fontainebleau và ở Paris không nghe nói tới NMT. Đáng lẽ, vì ông ta là luật và được huấn luyện tại Pháp, phải được trọng dụng cho các vấn để thương thảo. Nghiã là Ls NMT đã thất sủng từ ngày ấy rồi. Một là HCM không tin dùng ông. Hai là ông khinh tụi ấy và từ đó đóng khung trong cái áo chỉ nhìn đời thôi và trờ thành "cù lần" trước thời cuộc. Hình như biên cố di cư 54-55. Ông cũng cóc biết là cái gì và là dịp gì. Vì không nghe ai nói ông có ý định chuồn. Trong khi đó tại các tĩnh vào trong như Nghệ An, Hà Tĩnh rất nhiều người muốn đi. Nghiả là ông chỉ nhìn nước chảy dới cầu. Hay đứng bên giòng lịch sử. Thấy thật kỳ. Vì bao dịp để chuốn mà không chuồn.
Nói tới ông. Người ta chỉ nói tới hai điểm: 2 cái bằng tiến-sỉ lúc 23 tuồi. Và mấy bài tham luận sau cải cách ruộng đất. Từ khi ông đậu tiến sỉ tới giờ ấy là một thời gian rất dài. Nghiã là ông đã có một giấc ngủ khá giài. Té ra là một trí thức "ngủ" thì đúng hơn. Một chàng lãng tử đã được đào tạo trong phóng khoáng và lãng mãn. Có đọc "Le Petit Prince" của ông "mưu vặt" người Ý. Nhưng chắc không để ý tới.
|
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 21:27:11 | Hồng Lĩnh
tiếp..
Té ra trí thức NMT thua cá gỗ Hoàng Xuân Hãn. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 21:34:02 | Hồng Lĩnh
tiếp..
Tới đây tự nhạo báng một chút:Dân ta học thường rất giỏi. Nhưng khi hành toàn trưọt vỏ chuối nên thành "Cục phân" của Mao Chủ Tịch. Cho nên quan niệm văn bằng nơi dân ta hơi kỳ. Vì văn bằng thường để dùng vào một việc gì đó. Nay lại để trên bàn thờ để cúng giổ hàng năm và hù bà con. Một cảnh cáo cho tiếng rao văn bằng. Cái giấy đùm "Cục phân" của Mao Chủ Tịch. Chắc là thế. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 21:44:16 | Hoàng Triết
Bác HL,
Xin hỏi Hoàng Xuân Hãn là ai vậy? Tại sao lại gọi là cá gỗ?
HT |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 21:59:40 | Hồng Lĩnh
Chào Bác Hoàng Triết,
Bác chưa bao giờ dùng quyển tự điển kho học Pháp Việt của soạn giả Hoàng Xuân Hãn à? Ông ấy là một trong những người Việt rất nỗi tiếng tại Pháp.
Ông sinh ra trên sông. Tôi dới sông. Một con sông chày qua làng ông và q alàng tôi. Cái làng ở trên phủ Đức Thọ nay tôi quên mất tên. Cái làng mà hồi kháng chiến ngày nào Pháp cũng ném bom.
Bác có biết không! Dân ngoài ấy chỉ biết học. Nhưng quê nghèo qúa bác ơi. Đi học xa chỉ có nắm cơm vò trong mo cau. Một lọ nườc mắm thôi. Còn cá là cái gì nhì: Một con cá gỗ nướng lửa cho đen đen. Rồi khi ăn cơm. Tìm xích lại gần một quán cơm để có chút mùi. Lấy bao cơm ra. Bỏ cá gổ vào chén. Chế nước măm vào. Thế là chỉ mút cá gổ và sau bũa cơm. Rừa cá gổ đề vào bao cho bựa cơm khác. Các thầy đồ vùng ấy biết món nầy. Hoàng Xuân Hãn không khỏi món nầy. Nên tạm gọi cá gỗ Hoàng Xuân Hãn. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 22:05:07 | Hồng Lĩnh
tiếp..
Cái làng của Hoàng Xuân Hãn có một ông già. Cà ngày chỉ uống rựu và khi say ông chưởi từ cố tới cha. Nhưng cũng tán được một bà và có hai con trai tên là Phan Anh và Phan Mỹ. Hai tên đều giòi và hình như theo CS cà hai. Hoàng Xuân Hãn cũng từ làng ấy. Hồi còn nhò. Bố tôi kể cho nghe. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 22:19:00 | Hồng Lĩnh
tiếp (hết)
Hoàng Xuân Hãn biết trước CSVN là thế. Nên đã vác giò lên cổ mà chạy sang Pháp. Còn NMT nhà ta lại mò từ Pháp về và chết tại chổ. Khôn chợ và dại nhà. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-09 00:58:16 | Ph?m Th?ng V?
phạm thắng vũ
(Sơn Tây-Hà Nội)
Bạn Hồng Lĩnh mến
Lẽ ra không có bài góp ý này vì bài chủ đang nói về số phần của 1 trí thức Việt Nam vì tin lời lão già Hồ mà phí bỏ cả 1 đời ăn học. Tôi muốn góp ý thêm với Hồng Lĩnh về những gì tôi biết về học gỉa Hoàng xuân Hãn. Ông Hãn sinh năm 1908(trong khai sinh lại đề sinh năm 1909) tại làng Nhơn Thọ, huyện La Sơn, phủ Đức Thọ tỉnh Hà Tĩnh. Du học nước Pháp năm 17 tuổi(năm 1930-1932 học Ecole Polytechnique(Bách Khoa), 1932-1934 học Ecole des Ponts et Chausees, 1935-1936 học Ecole Normal Superieure. Ông Hãn có bằng Kỹ Sư và Sư Phạm Toán. Thêm nữa là người thông thạo chữ Hán, chữ Nôm. Ông Hãn về nước năm 136 dạy học tại trường Bưởi. Ngày 17-4-1945 nhận chức Bộ trưởng Giáo dục trong nội các của chính phủ Trần trọng Kim. Ngày 4-5-1946 tham dự Hội nghị trù bị Đà Lạt(trưởng đoàn là Nguyễn tường Tam). Quay trở lại Pháp sống từ năm 1950 cho đến khi chết(ngày 10-3-1996). Cuộc đời của ông Hãn này có nhiều người không biết rõ lập trường của ông(trong cuộc nội chiến Quốc gia-Cộng Sản tại VN từ 1954-1975) dù rằng bề ngoài thì ông từ gĩa chính trị để chuyên tâm vào nghiên cứu văn học, biên khảo. Không ai dám xếp ông Hãn này vào hàng nô bộc, tức đầy tớ, tay sai của bọn quỷ đỏ Hà Nội nhưng chúng(qủy đỏ) cũng biết là nhà thông thái và đã tạo dựng được nhiều chất xám cho nước Việt. Chế độ CSVN đã in lại toàn tập các sách của ông Hãn này và lấy tên ông đặt cho tên đường, trường học. Vậy ông Hoàng xuân Hãn có đứng về phe với bọn quỷ đỏ Hà Nội hay không thì tuỳ bạn nhận xét, tôi chỉ cung cấp thêm 1 số chi tiết về ông Hãn.
"
Đọc tiếp ý kiến này... |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-09 01:32:14 | Hồng Lĩnh
Chào Bác Nguyễn Thằng Vũ:
Tên nào như Nguyễn Khắc Viễn. Thì nó đã về Bắc rồi. Lại một tên Hà Tĩnh làm tay sai cho CS. Tuy bố nó là một quan lại ngày xứa. Tới nay tôi cứ tuờng Linh Càm là làng của Hoàng Xuân Hãn. Chắc gần đó.
Kính Bác
Hống Lĩnh |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-09 01:37:18 | Ph?m Th?ng V?
phạm thắng vũ
(Sơn Tây-Hà Nội)
Khi ông Hãn qua đời(tại Pháp)bọn quỷ đỏ Hà Nội đã tổ chức trọng thể lễ truy điệu cho ông(tại Hà Nội). Điếu văn được 1 uỷ viên Trung ương đảng qủy(Nguyễn văn Qúy) đọc. Dự buổi lễ truy điệu có mặt hầu hết bọn chóp bu quỷ đỏ từ Đồng vều(khi đó là Cố vấn Ban Chấp Hành TƯ Đảng), Đỗ 1 chục, Nông đức Mạnh... Rồi bọn qủy đỏ Hà Nội trao tặng cho ông Hãn(dù đã chết) Huân chương Độc Lập Hạng 2 nữa chứ.
Bạn Hồng Lĩnh mến. Khó mà đánh giá về con người thật sự của ông Hoàng xuân Hãn. Không ai phủ nhận ông Hãn này là 1 nhà trí thức tầm cỡ của nước Việt. Đất nước kiếm được 1 người như ông Hoàng xuân Hãn đâu phải dễ! Nếu nói ông Hãn thiên Cộng thì sẽ đụng đến các học trò của ông Hãn(nay cũng thành danh là các nhà nghiên cứu, khảo cứu văn học tầm cỡ). Có thể là bọn quỷ đỏ Hà Nội thấy ai có tài thì chúng vơ vào cho chúng như trường hợp nghệ sĩ Đặng thái Sơn...Trong cuộc chiến 2 miền đang xảy ra, có nhiều trí thức khi đó tuy sống yên ổn trong vùng đất thuộc miền Nam VNCH(còn được chế độ của Ngụy chúa Nguyễn văn Thiệu ưu đãi, trọng dụng nữa) nhưng hồn của họ lại hướng về chế độ miền Bắc CS và sau khi bọn quỷ đỏ chiếm được cả dải đất chữ S rồi thì những người này mới sáng mắt(sau khi sống với đám quỷ đỏ 1 thời gian). Có những người là các bậc khoa bảng đại tài, họ là người thông kim-bác cổ nhưng lại rất ấu trĩ về tâm địa bọn quỷ đỏ. Nhưng nhiều khi họ cũng biết nhưng đành phải im hoặc muốn im lặng cho qua ngày để tên tuổi của họ có trong khu vườn Văn học nước nhà(dù là
Đọc tiếp ý kiến này... |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 22:07:12 | Hoàng Triết
Oh... vậy ah! Tiếng Pháp HT chỉ biết một chữ Merci! Hèn gì cả cái tên cũng chưa nghe. Hồi đó có nghe đến "cá rô cây" tưởng là người ta nói chơi. Sống ở thời nay, khó mà hình dung ra chuyện thời xưa. Nào cá gỗ với vải bố! Cám ơn Bác giải thích! |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
|
|
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 23:53:35
| Tâm Việt Khai Trí Minh Tâm, Dân Khôn Nước Thịnh
Có những người con gái tin vào ảnh hưởng của mình, rằng là ta có đủ khả năng để thay đổi người chồng tương lai, con người xấu xa đó. Rằng ta có lấy chồng, anh ấy có tật gì thì tật, ta sẽ thuyết phục thay đổi được anh ấy. Để rồi vỡ mộng. Tôi nghĩ ông LS Nguyễn Mạnh Tường bị ám ảnh bởi sự tự tin giống như thế. Cứ muốn làm thiên thần giữa bầy ác quỉ. |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-10 09:35:22 | NguoiChanThat
Thưa ông Tâm Việt , trong cuộc sống ông có xem những cô gái xóm giềng , vợ của bạn bè ông như chính vợ cùa anh không vậy ??? Sao ông có thể so sánh người chồng người vợ với người không quan hệ ruột thịt ,không ràng buộc trách nhiệm ??? Không lẻ ông xem các vị lãnh đạo quốc gia , các nhà chính trị nơi ông đang sinh sốnh như vợ ông hay sao , tức là tuyệt đối chung thuỷ , yêu thương họ đến suốt đời suốt kiếp của ông ???
_ Nếu người chồng là một người cờ bạc , rượu chè , trai gái thì một người vợ có thể vì con , vì phong tục tập quán , quan niệm luân lý của xã hội , quan niệm trinh tiết cổ hũ , người vợ có thể chấp nhận chung sống với chồng để mong cải hóa được chồng vì dẫu sao người chồng vẫn là người thân thương nhất của mình . Nhưng nếu người chồng là một tên ác quỷ , giết chết cha mẹ vợ , trộm cướp giết người , hãm hiếp người thân vợ , đánh đập vợ , xem vợ như nô lệ , âm mưu giết vợ để cướp tài sản hay lấy vợ bé.....Theo ông những người vợ có những ông chồng như vậy , họ có thể nghĩ đến việc thay đõi người chồng hay là họ tìm cách chạy trốn ???
_ " Rằng ta có lấy chồng, anh ấy có tật gì thì tật, ta sẽ thuyết phục thay đổi được anh ấy. " , thưa ông có ai dại dột đến độ đi lấy một tên bất lương , lưu manh , tàn bạo , dâm dàng , giết người hàng loạt về làm chồng vì tin rằng có thể cả hóa được ông chồng ác quỷ ???
Hình như cái lối lập luận của ông chỉ là lối suy diển trẻ con , ngụy biện của những bộ ốc hoang tưởng . |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-10 13:38:20 | Tâm Việt Khai Trí Minh Tâm, Dân Khôn Nước Thịnh
Gửi người NguoiChanThat
Ông có đọc kỹ chưa ? Để rồi vỡ mộng !
Kết luận là : Vỡ mộng! Vỡ mộng!
|
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]
|
|
|
|
|
|
Re: “Kẻ bị vạ tuyệt thông” (Kết) 2007-06-08 23:56:53
| Việt-Xô
Ôi, trí thức VC 70 năm qua và trí thức ngày nay!
Thân mời xem ...chuyện dài " Thêm 1 Việt kiều Ôm đầu máu"
http://www.take2tango.com/News.aspx?NewsID=5248 |
[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ] |
|
35
|
|