Columns
   Huỳnh Việt Lang
 Nguyễn Văn Lục
 Sổ Tay Thường Dân TNT
 Thu Toa Soan
 
dcvblogs
 




 
Login
 
Biệt danh

Mật mã

Bạn chưa đăng ký độc giả? Bạn có thể đăng ký ở đây.
 
Biếm họa
   
Ai đang online?
 
Hiện đang có 388 bạn đọc trên DCVOnline
Log On
Đọc DCVOnline trên Yahoo!
 
Thư mục DCVOnline
   Trang nhất
 Ban biên tập
 Góc bạn đọc
 Góp ý tòa soạn
 Gởi bài
 Lưu trữ
 Tin RSS
 
    Chính Trị - Xã Hội
26-08-2005 
  
  

Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh

Tan VanNguyễn Thái Hoàng


Trong dịp kỷ niệm "60 năm đất nước nở hoa độc lập" (1945-2005) 600 đầu báo của Việt Nam, báo nào cũng nhắc đến chủ tịch Hồ Chí Minh - người Cha già dân tộc - người khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, đồng thời là người sáng lập ra những tờ báo cách mạng Việt Nam. Đại loại, các báo viết: Suốt cuộc đời hoạt động cách mạng nhiệt tình, đầy biến động và vinh quang của mình, Bác Hồ luôn gắn bó với báo chí, bác coi báo chí là phương tiện để vận động tập hợp lực lượng cách mạng, tổ chức thực hiện mục tiêu cách mạng một cách nhanh chóng, sâu rộng, hiệu quả nhất. Chính vì vậy dù trong hoàn cảnh khó khăn đến đâu và vào bất cứ giai đoạn tình thế nào, Bác cũng vẫn quyết sáng lập, chỉ đạo, phát hành những tờ báo cách mạng (Từ tháng 3-1922 lúc còn ở Pháp đến khi về nước (tháng 1-1941).... Tờ báo đầu tiên do Bác sáng lập là tờ Le Paria (người cùng khổ). Năm 1921, Bác lấy tên Nguyễn ái Quốc cùng một số chính khách thành lập Hội liên hiệp thuộc địa và năm 1922 ra tờ Le Paria. Tờ Le Paria là cơ quan ngôn luận của hội, nhằm thực thi tinh thần giải phóng con người. Số đầu đầu tiên xuất bản ngày 010/4/1922. Nguyễn ái Quốc trở thành trụ cột của tờ báo, vừa là phóng viên, nhiếp ảnh viên, vừa là biên tập viên chính, kiêm việc quản lý phát hành và Bác đã viết tới 38 bài cho báo này...

Tất nhiên đây chỉ là một trích dẫn nhỏ, mang tính khái quát điển hình trong cả trăm nghìn các trích dẫn mang tính bốc thơm, ca tụng khác. Nếu có ý định làm một tuyển tập về sự trích dẫn này, hẳn số trang in gấp trăm, nghìn lần cuốn Hồ Chí Minh toàn tập (10 quyển). Bước chân vào bất cứ thư viện nào, dù quốc gia hay địa phương, số sách viết về ông cũng đồ sộ, rầm rộ nhất, chiếm kín một góc lớn của nhà sách hay thư viện... Từ "Búp sen xanh" (Sơn Tùng); "Sáng tháng năm" (Tố Hữu). "Khóc trước lăng người" (Chế lan Viên), "Ca ngợi Hồ Chí Minh" (Hồi ký Nhiều tác giả), "Hồ Chí Minh đẹp nhất tên Người "(Thơ - Nhiều tác giả), "Bác Hồ - Người cho em tất cả" (Nhạc - nhiều tác giả) v.v và v.v.

Tuy nhiên thế hệ trẻ - những người một thời đã phải nhai nhải hát bài hát "Ai yêu bác Hồ Chí Minh hơn chúng em nhi đồng, ai yêu bác Hồ Chí Minh hơn chúng em Việt Nam" nay đã thành thanh niên, trung niên ưa tìm tòi khám phá, thích vượt qua những bức tường lửa ken dày để lướt trên mạng, đọc lại các tác phẩm của người, lại không dễ dàng bị thuyết phục, nếu không nói là quá thất vọng về thần tượng của dân tộc mình.

Trong hàng ngũ “công thần, lập quốc” của lãnh đạo Việt Nam, người được đào tạo cơ bản nhất là đại tướng Võ Nguyên Giáp, từng là giáo viên trường tiểu học Thăng Long, còn lại đúng như nhận định của nhà văn Vũ Thư Hiên: "Người dân thất học, còn lãnh đạo khinh học". Không kể đến thành phần bất hảo như Đỗ Mười là dân nhà quê cục cằn, chuyên nghề hoạn lợn, đã từng bị dân làng vác đòn gánh đuổi theo đánh cho chí chết... Gã chột Lê Đức Anh vốn là cai đồn điền, đã nhiều lần đánh đập anh em công nhân, mật báo quan thầy lĩnh thưởng, nhờ khai man lý lịch mà leo cao, luồn sâu... lên tận chức chủ tịch nước. Bộ trưởng bộ công an Trần Quốc Hoàn xuất thân từ kẻ trộm vặt, khi bị bắt, nhờ trà trộn vào đám tù chính trị, phục dịch Lê Đức Thọ trong tù, mà trở thành tay sai của đảng, được cất nhắc, đề bạt...

Cụ Hồ - ngôi sao sáng giá nhất của toàn thể dân tộc Việt Nam lại chỉ tốt nghiệp tiểu học Pháp Việt Đông Ba (Huế) năm học 1906-1907, khi 17 tuổi. Chưa đầy một năm sau đó tháng 5-1908 đã bị đuổi khỏi trường Quốc học Huế... Nói như ngôn ngữ dân gian: Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Quả thực sự học của cụ “chưa đầy một vốc chữ”, viết những bài báo đơn giản, mang tính chất độn, tàm tạm còn được, chứ làm sao viết ra nổi những tư tưởng to lớn như báo chí cộng sản bốc thơm. Nào sáng lập ra tờ Le Paria (Người cùng khổ). Nào thành lập hội người Việt Nam yêu nước. Nào soạn thảo bản yêu sách tám điểm gửi hội nghị Véc Xây. Nào viết bản án chế độ thực dân Pháp v.v và v.v (Theo Trần Dân Tiên: "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Bác Hồ” - Nhà xuất bản chính trị quốc gia-1985)

Chính vì nền tảng học vấn thấp, khó tạo ra tư tưởng của chính mình, nên ngày nay ta bắt gặp nhan nhản các câu đạo trích của cụ trong các tư liệu để lại. Ngay điều quan trọng nhất là tuyên ngôn của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, đọc vào ngày 02/09/1945 - sau khi “cướp” được chính quyền ( nhờ Nhật, Pháp bắn nhau và cơ hội của chúng ta) cũng ăn cắp lộ liễu ở bản tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Mỹ và bản Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của cách mạng Pháp năm 1791: Hỡi đồng bào cả nước! Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy có quyền được sống, được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc...

Sau khi bị đám con cháu "chôn nổi", các phương tiện thông tin đại chúng trong nước vẫn leo lẻo nhắc đi nhắc lại câu tuyên ngôn bất hủ của thời đại Hồ Chí Minh: "Chính quyền là của dân, được lập ra do dân, và vì dân”. Thực chất câu này là của tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865). Hiện còn khắc trên mộ ông.

Trước đó, trong bài viết về Hồ Chủ Tịch, tác giả Phương Nam (tức Đỗ Nam Hải) cũng đưa ra rất nhiều chi tiết có tính thuyết phục. Cụ thể tờ báo Người Cùng khổ (Le Paria) năm 1922, do người Pháp sáng lập, chứ không phải người Việt. Vậy mà theo lời Trần Dân Tiên kể lại trong cuốn "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch" và báo chí cộng sản tuyên truyền thì Hồ Chí Minh là người sáng lập ra Hội Liên hiệp thuộc địa (năm 1914) và năm 1922 ra “Le Paria” là cơ quan ngôn luận của hội, nhằm thực thi tinh thần giải phóng con người. Ban biên tập do Nguyễn ái Quốc làm chủ nhiệm, kiêm chủ bút, mọi việc còn lại giao cho Nguyễn Thế Truyền đảm nhiệm. Quả là sự lạ, vì kẻ chưa đỗ ông nghè lại “đe” được chính các ông nghè còn lại, vừa vượt trình độ, bằng cấp, nghiệp vụ văn chương lại ở Pháp trước ông. (Nguyễn Thế Truyền vốn là cử nhân với hai bằng văn chương và hoá học, vợ là người Pháp chính gốc, ông sang Pháp từ 1910). Ấy thế lại là người được "anh Nguyễn" trực tiếp nâng đỡ dìu dắt giới thiệu vào hiệp hội và đảm nhiệm công việc làm báo dưới quyền anh?


Trong yêu sách tám điểm gửi hội nghị Véc Xây, 1919 người ta cũng dễ dàng nhận thấy rất nhiều điểm trong "Bản yêu sách gửi Khâm sứ Trung Kỳ, gửi Toàn quyền Đông Dương và gửi Chính phủ Pháp" của nhà cách mạng Phan Chu Trinh (1872 -1926) bị anh Nguyễn đạo trích. Cho dù anh Nguyễn có nói thật trong khi kể lại chuyện đời mình (Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch (sđd), là: "Ý kiến đưa yêu cầu do ông Nguyễn đề ra, nhưng lại do luật sư Phan Văn Trường viết vì lúc bấy giờ ông Nguyễn chưa viết được tiếng Pháp" cũng không thể coi là do anh Nguyễn soạn thảo được. Chính cụ Phan Chu Trinh (sang năm 1911) và Phan Văn Trường (sang năm 1908) mới là người có mặt và hoạt động liên tục ở Pháp trước đó. Cả hai đều là sáng lập viên của Hội đồng bào thân ái (1914). Hơn nữa các cụ còn là người có lòng yêu nước ngang với trình độ của mình, cái tâm có thể theo kịp cái trí. (Cụ Trinh thi đậu phó bảng cùng khoá với Nguyễn Sinh Sắc (1901) bố đẻ Hồ Chủ Tịch). Cụ Trường là người đầu tiên đỗ tiến sĩ tại Pháp. Vì vậy anh Nguyễn với trình độ tiểu học, lại sang sau, làm sao vượt mặt các cụ được? Trong khi tiếng Pháp còn ngọng nghịu, võ vẽ? Thành thử đã ăn cắp tư tưởng của người khác, phải nhờ người giỏi tiếng Pháp viết hộ lại dám ngộ nhận là của mình? Điều này vốn khó tin vì cụ Phan văn Trường là tiên chỉ của làng văn hoá Đông Ngạc. Cuốn "Xã Đông Ngạc" do ban nghiên cứu văn hoá Lịch sử xã Đông Ngạc viết, nhà Xuất bản Hà Nội in 1994 nói rõ: Năm 1917, Nguyễn ái Quốc hoạt động chính trị tại Paris. Lúc này ở Pháp có khoảng 3 vạn người Việt Nam, phần lớn là binh lính bị đưa sang Pháp trong những năm chiến tranh thế giới thứ nhất (1914-1918). Ông Phan văn Trường, người làng Đông Ngạc, là một trong những người Việt Nam đầu tiên cùng cụ Phan Châu Trinh giúp đỡ và cùng hoạt động yêu nước với Nguyễn.

Phan văn Trường thuộc dòng dõi tiến sĩ Phan Phù Tiên. Ông đến nước Pháp từ năm 1908, với truyền thống thông minh hiếu học và yêu nước, chỉ vài năm ở Pháp ông đã đỗ tiến sĩ luật học, và là người đầu tiên đỗ tiến sĩ tại Pháp. Trong những năm chiến tranh thế giới thứ nhất, ông cùng cụ Phan Châu Trinh (đang bị quản chế tại Paris) lập các tổ chức "Đồng bào thân ái", "Người An Nam yêu nước", hoạt động trong binh lính người Việt. Khi Nguyễn ái Quốc đến Paris, với lòng mến phục người thanh niên yêu nước nồng nàn, Phan văn Trường trân trọng đón tiếp Nguyễn, nhường nhà ở, giúp đỡ Nguyễn nâng cao trình độ tiếng Pháp, vào Đảng xã hội Pháp, tiếp xúc với nhiều chính khách tiến bộ của nước Pháp, giúp Nguyễn sưu tầm sách của Các Mác và Ăngen, giúp Nguyễn tiến hành những bước đầu tiên trong việc nghiên cứu chủ nghĩa Mác. Sau khi chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc, các nước thắng trận họp tại Véc-xây (Pháp) để phân chia lại thế giới, Nguyễn đã gửi đến hội nghị Véc-xây bản yêu sách tám điểm nổi tiếng đòi quyền tự quyết cho các dân tộc Đông Dương, Phan Văn Trường đã cùng Nguyễn soạn thảo văn kiện này. Khi Nguyễn ra báo "Người cùng khổ", Phan là người cộng tác tích cực, ông đã viết trước sau 20 bài lên án chế độ thuộc địa vạch tội ác của chủ nghĩa thực dân đối với các dân tộc thuộc địa.
Năm 1923 Nguyễn ái Quốc rời Paris đi mạc Tư Khoa. Năm sau Phan Văn Trường trở về Việt Nam. Tại sài gòn ông cộng tác với tờ “Tiếng chuông rè”, tiếp đó ông ra báo “Nước Nam” (L' An Nam)... (trang 45,46 sđd)
Nghĩa là vào thời điểm ấy ông may mắn được gặp hai nhà yêu nước họ Phan và đón nhận sự giúp đỡ của họ, chứ không phải ngược lại ông sáng lập “Hội đồng bào tương ái”, nghĩ ra tám điểm yêu sách để Phan văn Trường viết hộ...

Ngay cuốn sách duy nhất là "Bản án chế độ thực dân Pháp” (1925) cũng không thể là của anh Nguyễn viết - vì với bút lực thấp như vậy. Nguyễn kém nhất trong nhóm Ngũ long cùng lấy tên là Nguyễn ái Quốc, gồm 5 nhà yêu nước vừa kể trên: Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, và Nguyễn An Ninh (sinh viên năm thứ 2 trường luật), vì vậy viết báo đã khó, huống hồ viết sách? Điều này chính Trần Dân Tiên khẳng định: Quyển này gồm những tài liệu chống thực dân Pháp, trích trong những sách của người Pháp viết để ở thư viện Quốc gia" (trang 34 sđd). Nghĩa là anh Nguyễn chỉ có công lục lọi từ tủ sách trong thư viện, rồi trích dẫn và chép lại mà thôi. Sao lại biến một "thợ chép" thành tác giả đại tài được?

Sau này trong công việc điều hành đất nước, người dân Việt Nam cũng bắt gặp nhan nhản những điều đạo trích của cụ trong văn thơ cổ. Cụ thể bài "Khuyên thanh niên" người viết:

Không có việc gì khó,
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên.


Có nguồn gốc từ sách ấu học ngũ ngôn thi (Thơ 5 chữ cho trẻ em) nội dung như sau:

Tạc sơn thông đại hải
Luyện thạch bổ thanh thiên
Thế thường vô nhân sự
Nhân tâm tự bất kiên.


Dịch sang tiếng Việt là:

Đục đá thông ra biển
Đội đá, vá trời xanh
Trên đời không việc khó
Chỉ sợ lòng không kiên.


Quả là với vốn liếng tiểu học mà bắt chước được như thế cũng đã là siêu (!) Tiếc thay gần như cả dân tộc Việt Nam, các nhà báo nhà văn hễ trích dẫn câu này đều khẳng định là thơ Bác Hồ khuyên thanh niên Việt Nam (1).

Câu nói của Quản Trọng thời Đông Chu Liệt Quốc: Kế hoạch một năm phải trồng lúa. Kế hoạch mười năm phải trồng cây, 100 năm phải trồng người, đã được cụ khéo léo gạt bỏ ý đầu tiên đi, coi như việc ăn không quan trọng, không có thực vẫn cứ vực được đạo, để sửa lại: “ Vì lợi ích mười năm phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm phải trồng người”.
Thế là trong lĩnh vực giáo dục nước nhà, hễ mở miệng là người ta lấy câu này của cụ ra như một bảo bối quốc gia để căn dặn lớp trẻ.

Ngay cuốn "Ngục trung nhật ký" (hay Nhật ký trong tù) của cụ, đọc lên rất nhiều người nghi ngờ, thậm chí cả tác giả hải ngoại với cái tên "Từ Mục" đã để công nghiền ngẫm và khẳng định là tác giả tập thơ ấy là của một người khác, cũng hoạt động cách mạng và bị bắt trước cụ. Trước khi mất, muốn gửi gắm lại tư tưởng của mình cho hậu thế nên đã nhờ cụ cất giữ". Sau 1945, tình cờ, lục lọi lại trong đống tư liệu cũ, cụ đã tìm lại được và vì sự "vĩ đại", toàn tài của mình mà cho công bố tên tác giả là Hồ Chí Minh. Theo Từ Mục, ngay cả thời điểm cụ bị cảnh sát của quân Tưởng Giới Thạch bắt (28/08/1942) cũng không trùng với thời điểm ghi “Dưới hai cánh tay bị xích” (1931).
Lời lẽ trong thơ của “Ngục trung nhật ký” uyển chuyển, uyên thâm, sâu sắc, rõ ràng là của một người giỏi tiếng Hán. Còn cụ, dù có lấy vợ Tàu (Tăng Tuyết Minh), như tài liệu củaTrung Quốc công bố, viết tiếng Việt còn đầy lỗi chính tả, sao có thể sử dụng tiếng Hán nhuần nhuyễn mà làm thơ theo kiểu thơ Đường được?

Suy xét thơ cụ sau thời buổi nước nhà được độc lập, thấy rất rõ trình độ học vấn cấp tiểu học của cụ, ví dụ bài thơ "Hòn Đá" kêu gọi mọi người đứng lên đánh Pháp đuổi Nhật:

Hòn đá to,
Hòn đá nặng
Một người nhắc
Nhắc không đặng

Hòn đá nặng
Hòn đá bền
Nhiều người nhắc,
Nhắc lên đặng.


Hay "Bài ca du kích":

Ào ào ào
Già nào
Trẻ nào
Lính nào
dân nào,
đàn ông nào,
đàn bà nào
Ai có súng dùng súng
Ai có dao dùng dao
Người có cào dùng cào
Không có gươm thì dùng cuốc, xẻng gậy gộc...


Những bài như thế này, nếu xếp vào danh mục thơ, quả là một sự xúc phạm ngôn từ lớn, trên thực tế nó chỉ là thứ văn xuôi ghép lại cho vần mà thôi.

Một loạt các bài thơ chúc Tết của cụ cũng vậy, lổn nhổn những khẩu hiệu, lời chúc gói trong nền cờ cách mạng, từ 1942 đến 1966, năm nảo năm nào cũng na ná giống nhau về giọng điệu, thủ pháp, ngôn từ, đọc một bài là thấy cả chục bài. Cho dù viết giữa bầu trời xuân, song chỉ gợi lên sự nhàm chán, đơn điệu, tẻ nhạt:

Tháng ngày thấm thoắt chóng như thoi,
Năm cũ qua rồi chúc năm mới
Chúc phe xâm lược sẽ diệt vong
Chúc phe dân chủ sẽ thắng lợi,
Chúc đồng bào ta đoàn kết mau
Chúc Việt Minh ta càng tiến tới
Chúc toàn quân ta trong năm này
Cờ đỏ ngôi sao bay phất phới
Năm này là năm Tết vẻ vang
Cách Mạng thành công khắp thế giới.


v.v và v.v.

Ba bài chúc cuối cùng của cụ được coi là tiêu biểu nhất, thực chất cũng chỉ là một sự dự báo thời cuộc trong thơ, cho nên lượng thơ hầu như không đáng kể và tầm nhìn xa không quá bản thân người.

Xuân về xin có một bài ca
Gửi chúc đồng bào cả nước ta
Chống Mỹ hai miền đều đánh giỏi
Tin mừng thắng trận nở như hoa.

(1967)
Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua,
Thắng trận tin vui khắp mọi nhà
Nam bắc thi đua đánh giặc Mỹ
Tiến lên toàn thắng ắt về ta!

(1968)
Năm qua thắng lợi vẻ vang
Năm nay tiền tuyến chắc càng thắng to...

(1969)

Thơ cụ viết cho các cháu thiếu nhi cũng vậy, vẫn là bút pháp dễ dãi, thấp tay và đơn giản, chẳng có vẻ gì là của một lãnh tụ thi nhân cả:

Bác được tin rằng
Cháu làm liên lạc
Bị giặc bắt được
Lại trốn thoát ngay
Mang hai lính tây
Theo về bộ đội...

(Tặng cháu Phạm Đỗ Hải, chiến khu II)

Một trong số những bài thơ được coi là tiêu biểu, đưa vào sách giáo khoa lớp 2 cho toàn thế học sinh học là bài "Con cáo và tổ ong":

Tổ ong lủng lẳng trên cành
Trong đầy mật nhộng ngon lành lắm thay
Cáo già nhè nhẹ lên cây
Định rằng lấy được ăn ngay cho giòn...


lại bị xem là giống thơ ngụ ngôn của La Phong Ten.

Bài "Tặng đồng chí Trần Canh" - cố vấn quân sự Đảng cộng sản Trung Quốc, làm 1950 trong chiến dịch biên giới, chỉ khác bài "Lương Châu Từ " của Vương Hàn đời Đường có mấy chữ, đọc là nhận ra ngay.Thơ Vương Hàn viết:

Bồ đào rượu ngọt chén lưu ly
Toan nhắp tỳ bà đã giục đi
Say khướt sa trường anh chớ mỉa
Xưa nay chinh chiến mấy ai về?


Được cụ sửa thành:

Sâm banh, rượu ngọt, chén lưu ly
Toan nhắp tỳ bà ngựa giục đi
Say khướt sa trường cười chớ vội
Chẳng cho địch thoát một tên về.


18 ngày điều dưỡng ở Hoàng Sơn, khu du lịch nổi tiếng của Trung Quốc với những đỉnh núi nguy nga kì vĩ, những cây thông xanh ngắt, khoẻ khoắn hiên ngang, những suối nước trong veo in bóng những tảng mây cuồn cuộn trên bầu trời, được người dân đặt tên là Hoàng Sơn tứ tuyệt gồm: kỳ tùng, quái thạch, vân hải (biển mây), ôn tuyền (suối ấm)... tưởng tâm hồn cụ phải lộng gió thi ca, ai ngờ cụ chỉ viết được 6 bài, hệt chuyện nhân quả sắp xếp của các đầng thân linh, chỉ sự mạt vận, điểm chết: 4 tấm dài, 2 tấm ngắn, trong đó 2 "tấm" ngắn còn tàm tạm ở mức trung bình, còn 4 dài thì thật vô cùng ngớ ngẩn, như thể sự lộng gió trên núi cao đã thay bằng sự "phải gió" trong cơ thể cụ vậy.

I
Hoàng sơn các cháu thật là ngoan
Hễ gặp tôi: cháu chào bác ạ
Má như táo chín, miệng như hoa
Tình cảm với tôi nồng thắm quá


II
Cụ Đổng tặng tôi bài thơ dài
Tôi muốn làm thơ hoạ lại người
Nhưng việc nước nhà đang chống Mỹ
Hoàn toàn chiếm trọn trái tim tôi


III
An huy tự cổ bao hào kiệt
Hào kiệt ai tháng tân tứ quân
Theo Đảng khắp nơi trừ cường bạo
Làm chủ từ nay là công nhân


IV
Đồng chí địa phương thật quý khách
Với chúng tôi chu đáo hết cách
Ngày nào cũng được đi tham quan
Tối tối lại còn mời xem kịch


Đành rằng trong khi làm chính trị cũng nên có những lời thơ mộc mạc giúp nhân dân hiểu mọi việc dễ dàng hơn, vì dân tộc Việt Nam mấy nghìn năm chìm trong đêm trường nô lệ, dân đâu có được học hành nhiều... Nhưng nếu là con người có sự biệt hoá cao độ, có tầm hiểu biết sâu rộng hơn hẳn số đông như báo chí vẫn ca ngợi, thì sự "lóe sáng" phải được thể hiện nhiều lần, trong nhiều trường hợp. Ngược lại suốt từ thời điểm 1945, cho đến 1969, suốt nhiều năm ông bị cánh Lê Duẩn, Lê Đức Thọ vô hiệu hoá, cho theo dõi phong trào "Người tốt việc tốt" của các tỉnh thành, bị cấm vận về tình cảm lứa đôi, phải hạn chế từ ý kiến đóng góp đến các tư tưởng, đường lối, kế hoạch, quan điểm, v.v., rồi sang Bắc Kinh chữa bệnh. Không ít phút nhàn tản, rỗi rãi, bao nỗi niềm, tâm tư cháy bỏng mà cụ cũng không hề làm nổi bài thơ nào ra hồn? Khi được người khác tặng thơ mời hoạ lại thì thoái thác "nước nhà đang chống Mỹ" để tránh phải bộc lộ khả năng nghệ thuật cấp tiểu học của mình.

Sự thật, nếu đã là nhà thơ, là danh nhân văn hoá, hẳn gia tài thơ văn không chỉ vỏn vẹn thế được, càng không chọn cách lấy tư tưởng người khác làm tư tưởng của mình. Danh ngôn thế giới nhận định: "Nhai lại của mình thì chóng chán, nhai lại của người khác thì mất vệ sinh". Cả tư tưởng của Khổng Tử, cách cụ vài trăm năm bốc mùi lạc hậu cũng được cụ nhai lại một cách ngon lành: “Chúng ta không sợ ít, không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng", mà không hiểu một điều đơn giản là đã thiếu, đã ít, thì tránh sao khỏi sự không công bằng?

Ngay cả câu cụ dạy thanh niên (1942): Người quân tử phải có đức, nền của đức là nhân, Nhân có 12 chữ: Nhân ái (Nhân Tình, Nhân tính, Nhân văn, Nhân Bản, Nhân đạo, Nhân luân, Nhân Cách, Nhân Phẩm, Nhân Hậu, Nhân Từ, Nhân Chính)... Muốn thực hiện đầy đủ phải có trí có dũng... Thế nhưng các bậc túc nho lại khề khà mà rằng: "Chắc cụ lại bệ từ sách Tàu mà ra thôi, nếu không nhầm thì người ta nói rõ tới 13 chữ “Nhân”, nghiã là cả “Nhân mạng”, hay là “Nhân vật” kìa. Không hiểu sao cụ lại cắt béng chữ “Nhân” thứ 13 tối quan trọng như vậy nhỉ, vì bản lĩnh cao cả, đạo đức sáng ngời trong tư tưởng, biến cụ thành thiên sứ (sư thiến?) hay vì cụ bị Đảng thiến béng chất đàn ông đi rồi. Có lẽ mới vỏn vẹn 46 tuổi đã buộc phải làm "Cha già dân tộc" nên cụ vứt béng chữ “Vật” của chữ “Nhân” thứ 13 đi ?!

Tóm lại nếu một người có học vấn cao, tầm nhìn xa, hiểu biết rộng đã không đẩy đất nước vào thảm cảnh đau thương khốn cùng mà lịch sử Việt Nam đã từng có như "Cải cách ruộng đất”, “cải tạo thương nghiệp”, “chỉnh huấn chỉnh quân”, “hợp tác hoá nông nghiệp",… v.v. Song song là sự phá hoại đến tận cùng nền tảng đạo lý truyền thống của dân tộc, vừa phản bội nông dân về ruộng đất, bơm máu đen vào cơ thể Đảng. Chưa đủ. Còn trấn áp, chà đạp lên tri thức, văn nghệ sĩ theo chủ nghĩa thành phần và nạn chứng lý lịch cuồng.

Việc cụ cố tình đưa đất nước theo con đường xã hội chủ nghĩa, lấy tư tưởng Mác Lê Nin làm “kim chỉ nam”, hướng dẫn mọi hành động tư tưởng của triệu triệu đồng bào Việt Nam, thực sự là vật cản cho sự phát triển tự nhiên của đất nước hôm nay, bắt đất nước đi vòng trên đường thẳng mà kết quả nhỡn tiền là sau 30 năm kết thúc chiến tranh, nền kinh tế Việt Nam vẫn không tiến bằng mức mà người Mỹ bỏ lại từ thập kỷ 70 tại miền Nam.

Giữa hai gạch nối của hai năm ất Dậu 1945-2005 Đảng tung hô, bịa đặt bao nhiêu điều, tưởng chừng không triều đại lịch sử nào có thể đạt được. Thần kỳ về Cách mạng tháng Tám 1945, thần kỳ về kháng chiến chống Pháp, thần kỳ về kháng chống Mỹ đến thần kỳ về đổi mới v.v. , cũng không thể bỏ qua thực tế của nước nhà, sự nhận thức của người dân. Đặc biệt là thế hệ trẻ, khi biết vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc mình quyết định đưa đất nước đi theo con đường của Lê -Nin.
Không biết rằng, Lê-Nin là một tội đồ của lịch sử, một nhà lãnh đạo dốt nát, bị tướng lĩnh quân đội Liên xô đánh giá là "hành xử vô cùng điên khùng, rồ dại và vô văn hoá". Một kẻ mà ngay sau khi Liên Xô sụp đổ, trung tướng Volkognov đã phải tuyên bố: "Đảng cộng Sản Liên xô đã phanh phui những tài liệu tuyệt mật ở văn phòng Lê Nin gồm rất nhiều bút tích, đủ để kết luận rằng: chính Lê -Nin đã từng giết oan, bỏ tù không xét xử tới 70% uỷ viên trung ương - đều là những đồng chí thân tín của mình...”.
Ngoài ra theo vết xe tồi tệ của Mác(2), coi tôn giáo là một trong những thứ đê tiện nhất từng có trên trái đất, Lê-Nin đã tự xác định thái độ: "Chúng ta phải đấu tranh với tôn giáo. Đó là điều sơ đẳng của toàn bộ chủ nghĩa duy vật chủ nghĩa Mác". Vì thế chỉ trong năm 1917, riêng trong khu vực Matxcơva người ta đã phá huỷ 426 nhà thờ, đóng cửa và làm hư hỏng nặng nề 340 ngôi trong tổng số 846 ngôi, chưa kể hàng nghìn nhà thờ trong toàn quốc bị phá trong suốt thời gian chính quyền Xô Viết trị vì.
Cũng bởi những hành động tội ác này, nguyên uỷ viên bộ chính trị (thời Gorbachov) Alexandre Yakovlia phát biểu: "Chủ nghĩa cộng sản Nga không thể nào trốn thoát được trách nhiệm trước nhân dân vì đã thiết lập một nền chuyên chính thù ghét con người, đã khiến 60 triệu người phải bỏ mạng". Người dân Liên Xô đại đa số là hiền lành và yêu kính Chúa lòng lành của mình, khi biết tin này đã phải biểu tình đòi dẹp bỏ lăng tẩm của Lê - Nin (3).

Ấy thế, khi viết chuyện mình để hậu thế tôn vinh, Hồ Chí Minh còn mạo phạm tới liệt tổ, liệt tông khi dám so sánh mình với những người anh hùng dân tộc: "Bác Hồ được nhân dân ta coi là Cha già dân tộc, bác còn vĩ đại hơn Lê Lợi, Trần Hưng Đạo vì đã đưa dân tộc ta vào kỷ nguyên xã hội chủ nghĩa". (Trần Dân Tiên, sđd).

Quả là không còn lời gì để nói về con ngườì "huyền thoại," "lỗi lạc", đồng nghĩa với lỗi thời, lạc hậu này.

Hà Nội 21-8-2005

-------------------------
1. Thơ Hồ Chí Minh trang (282) nhà xuất bản văn hoá thông tin 2002 ghi chú: "Bài này Hồ chủ tịch làm khi ghé thăm một lán trại của thanh niên xung phong làm đường, trong kháng chiến chống Pháp."
2. Mác quan niệm: Tôn giáo là thuốc phiện ru ngủ nhân dân
3. Nguyễn Minh Cần dịch- Xem thêm:http://www.Dôithoai.com.0605-115.html ngày 27/2005




[ Trở lại ]


 Đọc những bài khác trong mục Chính Trị Xã Hội Việt Nam  Trang in Trang in  Gởi điện thư Gởi điện thư

  
 
    Đăng Ý kiến của bạn về bài này?

   Ý kiến Bạn đọc
   (DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ bạn đọc)

Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 00:22:17
Lenhhoxung
Toronto,Canada

Hello Mong Xu NHV, con cho gi ma khong phan phao tac gia?Dam ca gan dung cham den than tuong kinh yeu cua cu Vien la phan dong ,la di nguoc voi long bao dung HHHG dan toc day nhe.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Biết nói gì hơn ?
2005-08-26 01:00:44
Phùng Mai
Victoria Australia

Đọc cuốn sách thứ nhất về HCM thì thầm phục ông.

Đọc cuốn thứ hai thì giận tác giả.

Đọc cuốn thứ ba, thấm mệt, giận chính mình chẳng hiểu gì về ông này.

Đọc cuốn thứ tư tức anh ách như bò đá, đếch nhịn được thì phải làm gì nhỉ... ?


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 01:37:33
Quang Trần
Tây

CHÂN TƯỚNG HỒ CHÍ MINH, Tên tội đồ của dân tộc ************************************************************** Hồ Chí Minh đã làm những điều sau đây để trở thành "danh nhân dỏm":
1)Vốn xuất thân là đứa con của tên say rượu đánh chết người, hắn lang thang và để kiếm miếng ăn, hắn ta quỳ gối van xin một chân đầy tớ cho một chiếc tàu Pháp, hèn hạ đánh mất tư cách vì miếng ăn." Miếng ăn là miếng nhục"!, nhưng với đứa vô lại này, miếng ăn là trên hết...!
2) Đến Pháp vào năm 1911, thay vì "tìm đường cứu nước", Hắn ta lại TÌM ĐƯỜNG LÀM TAY SAI CHO THỰC DÂN PHÁP bằng cách nộp đơn xin Tổng Thống và Tổng Trưởng Thuộc Địa Pháp cho Hắn đặc cách nhập học Ecole Coloniale để ra làm quan cho Pháp, cai trị dân Việt Nam . Đơn hắn bị vứt vào xọt rác vì hắn viết sai văn phạm, quá nhiều lỗi chính tả và văn bất thành cú.
3) Việc làm kế tiếp của Hắn là viết thư cho viên Khâm sứ Trung Kỳ lạy lục viên chức nầy bố thí cho bố của Hắn một chỗ làm trong Tòa Khâm để có kế sinh nhai. Tưởng cấn nhắc lại: Vào khoảng năm 1946-1947, Pháp tái chiếm Đông Dương. Bọn Pháp đóng đồn nhiều nơi trong làng quê Nam Việt. Dân trong làng đem gà vịt ra chợ bán, đi ngang đồn, lính tây chận mua. Thế là trong đêm, bọn việt minh cộng sản bắt "bà bán gà cho tây" mổ bụng để "làm gương" vì đã "cọng tác với thực dân Pháp"!. Không có lịnh của Tổng bộ Việt Minh mà Hắn là chủ tịch, chắc chắn bọn địa phương không dám xuẩn động "mổ bụng để làm gương". Hình phạt nào dành cho hai bố con Hắn khi Hắn xin cho bố của Hắn "cộng tác với thực dân Pháp" ?
4) Các Cụ Phan Văn Truòng, Nguyễn Thế Truyền, Phan chu Trinh... có ra một tờ báo lấy tên là "Người Cùng Khổ" . Các Cụ viết bàì lấy tên chung là Nguyễn Ái Quốc. Hắn chỉ là một tên có nhiệm vụ đem bài của các Cụ đến nhà in. Giám đốc nhà in hỏi hắn: Nguyễn Ái Quốc là ai vậy? Hắn trả lời không ngượng mồm: "Mai c'est moi! (Tôi đây chớ còn ai nữa!)

5) Vào năm 1925, Hắn sai anh em đồng hao cuả Hắn là Lâm Đức Thụ mật báo với Pháp để bọn này chận bắt Cụ Phan Bội Châu tại tô giới Thượng Hải (nhượng địa của Pháp trên đất Tàu). Hắn được thực dân Pháp thưởng 150 ngàn đồng Đông dương. Sau, về ngồi trong Bắc bộ phủ, Hắn ra lịnh cho thuộc hạ thủ tiêu Lâm Đức Thụ để "diệt khẩu"
6) Năm 1930, Hắn đã mật báo với Pháp về cuộc khởi nghĩa Yên Báy của Việt Nam Quốc Dân Đảng khiến cuộc khởi nghĩa thất bại, 13 vị anh hùng nước Việt hy sinh trên đoạn đầu đài của thực dân Pháp và làng Cổ Am bị không lực Pháp san thành bình địa.
7) Năm 1946, nữa đêm, giờ tý, canh ba, Hắn mò vào phòng ngũ của viên Tổng Trưỏng Thuộc Địa Pháp để van xin tên này cho hắn ký hiệp ước 6 tháng 3 năm 1946, thỏa thuận cho quân Pháp đổ bộ, tái chiếm Bắc Việt. Hiệp ước nầy được gọi là HIỆP ƯỚC BÁN NƯỚC.
8)Vì ganh tỵ với Lê hồng Phong , đồng thời muốn chiếm đoạt N Thị Minh Khai,Hắn mật báo với thực dân Pháp để bọn nầy bắt và giết Lẽ Hồng Phong, một đồng chí của hắn. Sau đó Hắn lấy vợ cuả Lê Hồng Phong là Nguyễn Thị Minh Khai làm vợ.Sau khi đã chán chường ,hắn cũng nhờ tay thực dân Pháp diệt luôn N T M Khai...!
9) Cụ Hồ Học Lảm, một nhà ái

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về GIAN TẶC Hồ Chí Minh
2005-08-26 02:06:14
Hồ tặc
úc

HUYỀN THOẠI CUỘC SỐNG ÐỘC THÂN GIẢN DỊ
Trần Gia Phụng
Hồ Chí Minh cũng như ban Nghiên cứu Lịch sử đảng trung ương luôn luôn đề cao rằng ông ta suốt đời sống độc thân, không lập gia đình, để có thể toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân. Sự thật, dù Hồ Chí Minh đi đâu, ở nơi nào, cũng đều có bóng dáng của người đàn bà trong suốt cuộc đời hoạt động của ông.
Theo giáo sư Nguyễn Thế Anh, khi hành nghề nhiếp ảnh ở Paris, Nguyễn Ái Quốc (Hồ Chí Minh) đã gởi thư tỏ tình với cô Bourdon ngày 10-5-1923. Sau vài cuộc gặp gỡ và thư từ qua lại, cô Bourdon viết thư ngày 11-6-1923 cự tuyệt mối tình của Nguyễn Ái Quốc. Giáo sư Nguyễn Thế Anh còn trưng dẫn nhiều tài liệu cho thấy khi qua Moscow, nhà cầm quyền Liên Xô đã cung cấp cho Nguyễn Ái Quốc một "người vợ".(1)
Ðến Quảng Châu (Trung Hoa), Nguyễn Ái Quốc, lúc đó lấy tên là Lý Thụy kết hôn với một người phụ nữ Trung Hoa là Tăng Tuyết Minh (1905-1991) vào tháng 10-1926. Lễ kết hôn diễn ra tại nhà hàng Thái Bình ở trung tâm thành phố với sự hiện diện cuả các bà Ðặng Dĩnh Siêu (vợ ông Chu Ân Lai), Bào La Ðình, Thái Sướng.19 Hai người chia tay khi chiến tranh Quốc Cộng bùng nổ ngày 12-4-1927. Lý Thụy đi Vũ Hán, đến Thượng Hải, theo đường Hải Sâm Uy (Vladivostok) qua Moscow khoảng giữa tháng 6 năm 1927, vòng đường Âu Châu, đến Thái Lan, trở về Hồng Kông tháng 11-1929. Trong thời gian nầy, Lý Thụy viết cho Tăng Tuyết Minh một lá thư, nhưng không hiểu vì sao, lá thư đó lọt vào tay cơ quan Mật thám Pháp ở Ðông Dương ngày 14-8-1928. Tháng 5-1950, nhìn thấy hình Hồ Chí Minh trên Nhân Dân Nhật Báo (Trung Hoa), Tăng Tuyết Minh gởi nhiều lá thư cho ông Hồ thông qua đại sứ Việt Nam ở Bắc Kinh là Hoàng Văn Hoan, nhưng đều không được trả lờị(2)
Khi cảnh sát Hồng Kông bắt Lý Thụy ngày 6-6-1931 tại thị trấn Cửu Long, gần Hồng Kông, ông đang sống với một phụ nữ Trung Hoa tên là Li Sam. Khi Lý Thụy đến Vân Nam, tướng Long Vân (Lung Yun) đã tìm cho ông một nhân tình người Tàụ(3)
Từ năm 1930, ở Hồng Kông, Lý Thụy dạy chính trị cho Nguyễn Thị Minh Khai tại trụ sở chi nhánh Bộ Ðông phương của Quốc tế cộng sản. Sau một thời gian, hai người trở thành vợ chồng, và khi qua Liên Xô tham dự đại hội cộng sản quốc tế ngày 25-7-1935, hai người công khai sống chung.(4) Năm 1944, Hồ Chí Minh về hoạt động tại vùng Pắc Bó, Cao Bằng. Ở đây, theo sử gia và nhà hoạt động chính trị Trần Trọng Kim, ông Hồ sống chung với bà Ðỗ Thị Lạc, bí danh "chị Thuần", và sinh hạ một người con gáị(5)
Sau cuộc sống chung tạm bợ với Ðỗ Thị Lạc, Hồ Chí Minh bị cuốn hút vào những biến chuyển lịch sử cho đến năm 1954, ông Hồ về Hà Nộị Theo tài liệu của Vũ Thư Hiên và Nguyễn Minh Cần, Bộ chính trị đảng Lao Ðộng (danh xưng của đảng Cộng Sản từ 1951) đã đưa một cô gái thuộc sắc tộc Nùng ở Cao Bằng là Nông Thị Xuân (có sách viết là Nguyễn Thị Xuân) về phục vụ Hồ Chí Minh năm 1955. Lúc đó, ông Hồ khoảng 65 tuổi và bà Xuân có lẽ khoảng trên dưới 22 tuổi, khá xinh đẹp: "Cô Xuân rất xinh gái, da trắng nõn, miệng tươi như hoa".(6) Năm sau, bà Xuân sinh hạ một người con trai được đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Sau một thời gian chung sống, Hồ Chí Minh sa thải bà Xuân. Viên bộ trư

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 02:31:59
Khổng tố Lâm
Germany

Bác dẫn lối ,Đảng đưa đường.
Nước nhà họan nạn, Quê hương hoang tàn.

KTL Không to lắm


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về GIAN TẶC Hồ Chí Minh
2005-08-26 02:49:57
THANH
sydney




Ấn Tích Dân Chủ
Ribbon of Solidarity for Democracy in Vietnam

'Ðem Ðại Nghĩa để thắng hung tàn. Lấy Chí Nhân mà thay cường đạo.' Nguyễn Trải


Dữ Kiện và Tài Liệu chứng minh đảng CSVN bán nước cho Trung quốc

Chủ Trương Mission

English Francais

Hịch Tướng Sĩ

Bình Ngô Ðại Cáo

Nguyên Tắc Dân Chủ

Viễn Ðồ Dân Chủ

Chính sách CSVN
Communist Policy

Quân Ðội Nhân Dân
bị đàn áp . RFA

Tài liệu Ðảng CSVN
dâng đất nhượng biển

Trữ Liệu Ðặc Biệt

Kinh Tế Xã Hội

Luật Pháp

Tổng Quát

Lịch Sử Văn Hóa
History Literature

Ca Khúc Thơ Văn

Nhân Văn Tác Phẩm

Hội Ðoàn

Tổ Chức Quốc Tế

Việt ngữ Vietnamese
Ðối dạng chữ to nhỏ

Miễn Tác Quyền
Copyright Disclaimer

Ðiện Thư . Email

Thực hiện Commenced
01-2001
Lượng truy cập từ 4-2001




Ấn Tích Dân Chủ biểu hiện tinh thần đoàn kết vị quốc vong thân của trào lưu Dân Chủ toàn quốc
¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

Cáo Trạng Ðảng CSVN Bán Nước


Pháp Liệu Hiệp Ước Thiên Tân 1885, Công ước 1887 và 1895 ký giữa Pháp và Thanh triều xác định biên giới phía bắc cũng như lãnh hải của Việt Nam là 63% diện tích Vịnh Bắc Bộ (formant la frontière). Công pháp quốc tế cho phép VN hủy bỏ tất cả các hiệp ước bất lợi giữa Pháp và Thanh triều để đòi lại vùng biên giới mà Ba Lê nhượng cho TQ như 750 cây số vuông của tổng Tụ Long ở Vân Nam, mũi Bắc Luân ở Quảng Ðông và ‘khu vực người Việt nằm trong lãnh thổ Trung Hoa.’

1958 Ðảng CSVN qua Phạm Văn Ðồng chấp nhận sự bành trướng biên giới của TQ bao gồm cả Hoàng Sa và một phần Trường Sa của Việt Nam. TQ dựa vào văn thư của PVÐ để chiếm các đảo Cam Tuyền, Duy Mộng, Quang Hoà thuộc quần đảo Hoàng Sa. Ngày 21-2-1959, quân lực Việt Nam Cộng Hòa đánh đuổi quân TQ ra khỏi các hải đảo đó.

1982 Nhà nước CSVN xác định biên giới lãnh hải của Việt Nam trong Vịnh Bắc Bộ theo Công ước 1887 tức là 63% diện tích vịnh, và thường xuyên tuyên bố đường biên giới trong vịnh giữa VN và TQ đã được phân định rõ ràng theo Công ước 1887.

1987 Nhà nước CSVN tố cáo TQ dời 100 mốc biên giới vào sâu trong nội địa VN.

1991 Liên Sô – tổ quốc xã hội chủ nghĩa của đảng CSVN - sụp đổ. Ðảng CSVN xoay qua thần phục ‘bá quyền phương bắc’ để chống lại trào lưu dân chủ hóa đất nước. Vào năm 1992, quân TQ đốt nhà và xua đuổi dân VN ra khỏi các vùng chiếm đóng đặc biệc là ở Lạng Sơn.

30-12-1999 Ðảng CSVN qua ‘Hiệp ước biên giới trên đất liền’ đã dâng một nửa thác Bản Giốc nổi tiếng và ít nhất 100 mét bề ngang Ải Nam Quan cho TQ thay vì dựa vào công pháp quốc tế để đòi lại các vùng biên giới mà Pháp nhượng cho TQ.

Tài liệu và bản đồ Bắc phần chứng minh thác Bản Giốc luôn luôn là của VN và được ghi nhận trong tài liệu giáo dục cũng như được Hà Nội cho in trên tem kỷ niệm. Ngoài tài liệu và bản

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 03:08:25
khach
Cali

VIỆT NAM: SÁCH TRẮNG, TIM ĐEN
Phạm Trần
- Bộ Ngoại Giao Hà Nội Tự Ca – Tự Diễn Những Điều Không Có
Hoa Thịnh Đốn.- Bộ Ngọai giao Việt Nam, lần đầu tiên đã phổ biến tập Sách Trắng (Bạch Thư) có tựa đề “Thành tựu bảo vệ và phát triển quyền con người ở Việt Nam” nhằm phản bác lại chỉ trích và lên án từ trong và ngoài nước về những vi phạm của Nhà nước này.
Nhưng tập Tài liệu có Bốn Chương được phổ biến vào dịp Đảng Cộng sản Việt Nam kỷ niệm 60 năm thành lập Nhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa (1945-2005) có giúp Chế độ dành được cảm tình của Thế giới hay nó đã xác nhận thêm lần nữa quyền làm người của người dân Việt Nam đã bị chính nhà cầm quyền của họ xâm phạm nghiêm trọng ?
NÓI MỘT ĐÀNG LÀM MỘT NẺO
Sách Trắng mở đầu: “Trải qua lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, nhân dân Việt Nam đã phải đổ biết bao xương máu để giành lấy những quyền cơ bản của con người: được sống trong điều kiện độc lập, tự do, có cơm ăn, áo mặc, nhà ở, được học hành, nhân phẩm được tôn trọng….”
Ngay trong câu này, Bộ Ngoại giao Việt Nam (BNG) đã không nói thật. Truớc hết, sau khi thống nhất đất nước năm 1975 và có đầy đủ điều kiện của một nước độc lập thì hầu hết người dân miền Nam, nói riêng thành phần bại trận Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hoà, đã bị đảng CSVN tước mất quyền làm ngườI ngay trên quê hương mình.
Tự do, cơm áo, nhà ở của hầu hết 20 triệu người miền Nam đã bị chính quyền mới cướp đi. Con cái của những người bị Hà Nội liệt vào thành phần “Ngụy quân – Ngụy quyền” không được học hành và bị đẩy đi lang thang bên lề của Xã hội Chủ nghĩa. Nhân phẩm của rất nhiều phụ nữ miền Nam, vợ của những người bị đi tù “cải tạo”, đã bị xâm phạm hay bị nhận xuống bùn đen để đổi lấy đồng tiền, bát gạo cuôi con.
Những chính sách kinh tế hại dân của chiến dịch đánh Tư sản mại bản; Cưỡng bách dân thành phố đi vùng “kinh tế mới”; San bằng Xã hội trù phú miền Nam xuống ngang hàng với bần cùng miền Bắc sau năm 1975 để thi hành chính sách kinh tế bóp nghẹt tập trung, mở rộng kiểm soát chế độ Hợp tác xã, bao cấp đã làm cho cả nước đói khát kiệt quệ trong suốt 10 năm. Chế độ hà khắc này còn mang tội làm cho hàng trăm ngàn người dân vô tội phải bỏ xác trên biển cả trên đường tìm tự do thì những hành động này không phải là tội ác đối với nhân quyền hay sao ?
Vây mà trong lời chào hàng, Sách Trắng còn viết : “Nhà nước Việt Nam không chỉ khẳng định sự tôn trọng và bảo vệ quyền con người mà còn làm hết sức mình để bảo đảm và thực hiện quyền con người trên thực tế, thông qua việc xây dựng và không ngừng hoàn thiện hệ thống pháp luật và thực thi các biện pháp cụ thể nhằm phát triển kinh tế, văn hoá, xã hội, để mọi người dân có cuộc sống ngày càng đầy đủ về vật chất, phong phú về tinh thần; xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, bảo đảm thực hiện và thúc đẩy quyền con người trên đất nước Việt Nam.”
Một lần nữa, Hà Nội đã nói những điều chưa hề xẩy ra cho tất cả 82 triệu người dân. Hê thống pháp luật chằng chịt hiện nay

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về GIAN TẶC Hồ Chí Minh
2005-08-26 03:26:16
Quang Trần
Tây

hcm là tổng hợp của tội ác, Một con người quái gỡ, với những tư tưởng tàn hại:
! Đó là:
1) Tư tưởng nô lệ: Ngay lúc xuống tàu làm bồi cho Tây để kiếm ăn, hcm đã van xin làm đầy tớ!
Sang Pháp. hcm gởi thư xin chính quyền thực dân cho một chổ ở Trường Thuộc Địa là nơi đào tạo tay sai cho Pháp!
Bị từ chối,tên hồ quay sang xin làm nô lệ cho đế quốc Xô viết. Kể từ đó, hcm trở thành tên nô lệ điên cuồng chống phá và tàn hại dân tộc và đất nước VN!
2)Tư tưởng khát máu: hcm coi việc giết người là lý tưởng cao cả nhất trong việc phục vụ chủ nghĩa cs phi luân, phi nhân!
Không thể kể hết tội ác giặc hồ.Chỉ cần thấy cách hcm giết hàng triệu người trong Cải cách ruộng đất ở miền Bắc, gây chiến tranh hủy diệt dân tộc, ra lệnh chôn sống hàng ngàn người dân Huế dịp Tết Mậu Thânv.v...thì đủ hiểu tư tương hcm khát máu đến cở nào!
3)Tư tưởng dâm ô: hcm cướp vợ của Lê h Phong là Nguyễn t Minh khai!
Hắn hãm hiếp những bé gái đi đưa cơm ở Hang PắcPó!
Hắn đi tới đâu hoang dâm tới đó:Pháp, Nga, Tàu ...có đũ!
Hắn bức bách 2 chị em Nông t Xuân+ Nông t Vàng ,sau đó cho đám thủ hạ Trần quốc hoàn hãm hiếp rồi đem đi đập đầungụy tạo là tai nạn giao thông!
Hắn cũng chuyên ăn thai nhi còn trong bụng mẹ!
Và nhiều vô số tội ác mà bao nhiêu sách vở chưa ghi chép hết được!
4)Tư tưởng phản quốc: Nhiều người lầm tưởng hắn chống Pháp? thực sự hắn dự vào Pháp để hảm hại VN Quốc Dân Đảng của anh hùng Nguyễn Thái Học, hắn bán đứng cụ Phan bội Châu,hắn cấu kết với Pháp chia đôi đất nước, hắn sai Phạm v Đồng ký văn thư công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Cộng! Hắn đem vận mạng đất nước dâng cho Nga+ Tàu!
BỌN ĐÀN EM CỦA GIAN TẶC HCM CŨNG THEO ĐÚNG NHỮNG TƯ TƯỞNG KHỐN NẠN KỂ TRÊN GÂY RA MUÔN NGÀN THẢM TRẠNG CHO DÂN TA ,ĐẤT NỨƠC TA...
Tóm lại:
HCM = Stalin+Mao trạch Đông+Ponpot


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 03:44:02
Michael Tran
San Jose, Ca

NHÌN THẤY MẶT CÁO HỒ LÚC TRẺ CŨNG ỚN DA GÀ! NHƯ TÊN ĐAO PHỦ ĐANG HÀNH QUYẾT TỬ TỘI! HCM LÀ TÊN TỘI ĐỒ CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM!

MICHAEL TRAN


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 03:56:06
Langthang
Hanoien

Càng fát hiện thêm về hcm người ta được biết thêm nhiều bản chất bỉ ổi, vô liêm sỉ. lưu manh, quỷ quyệt của hcm và con cái, cháu chắt của hắn là đảng csvn hiện nay:
Sau thời gian dài Dân ta sống dưới sự cai trị của fongkiến, thực dân áp bức muốn vùng lên đòi tưdo dânchủ độclập, hcm lợi dụng lòng yêu nước đã quàng vòng kimcô cộng sản lên cả nước VN. Chả thế mà chàng tuổi trẻ Bùitín 18 tuổi (1946) vác súng mút xờ cơ tông gác cổng bắc bộ fủ, ngụp lặn ngoi lên đến quân hàm đạitá rồi bỏ đảng chạy sang Fáp viết cuốn "Mây mù thế kỷ", "Mặt thật" thật là thê thảm. Mong anh sống thêm ít năm nữa viết hết những gì về cs hcm gian trá, chứ xin anh đừng như những người bị kết là địa chủ trước khi bị chặt đầu còn hô to "hcm muôn năm".
Đọc "Đêm giữa ban ngày" của Vũ thư Hiên thấy mà tội nghiệp hết sức vậy đó!. Cha con sau bao nhiêu năm tận tuỵ phục vụ bác, đảng rồi con và cha cũng cay đắng vào Hoả Lò hanoi hưởng sự bạc đãi ngay khu vực mà ngày nào con cùng cha vinh quang hoạt động.
Thấy hai ông BuiTin, VuthuHien, những người thoát đảng năm 1954 chạy vào miền Nam tự hào là mình đã may mắn nhìn thấu cốt lõi bản chất gian manh của cáo hồ. Ngày đó những nhóc con cứ quai họng hát " ai yêu bac hcm hơn chúng em nhi đồng" khốn nạn thật.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 05:04:51
Nguoi viet bac Au
Oslo, Nauy

Cam on ban. Bai viet cua ban co tinh phan tich va ly luan hay lam. Hy vong se duoc don nhan nhung bai tuong tu cua ban trong tuong lai.

Tren doi khong gi ho then hon la chap nhan mot cuoc song liet khang, chap nhan ap buc, bat cong, tu day va hanh ha cua lu ac quy ban nuoc.

Than chao
Nguoi viet Bac Au


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 05:43:32
tran
USA

Giới Thiệu:

Đã hơn 20 năm, sau khi chính thức là thành viên của Liên Hiệp Quốc, lần đầu tiên Việt Nam cho công bố Sách trắng về nhân quyền.

Các tổ chức theo dõi về nhân quyền quốc tế đánh giá như thế nào về cuốn sách đó, mời quý vị theo dõi cuộc trao đổi giữa Việt Hùng với Tiến Sĩ Vũ Quốc Dụng, viên chức đặc trách ban Á Châu thuộc Hiệp Hội Nhân Quyền Quốc Tế.

Từ Frankfurt,Cộng Hoà Liên Bang Đức, Tiến Sĩ Vũ Quốc Dụng đưa ra quan điểm của ông:

Tòa Soạn Đối Thoại (doi-thoai.com): Đối Thoại đã sao chép bài phỏng vấn từ các chương trình phát thanh cuả RFA. Trong mục đích gởi đến độc giả các bài phỏng vấn bằng dạng viết thật nhanh, nếu có sự sơ sót , xin tác giả , độc giả và đài RFA thông cảm. Mời độc giả nghe lại buổi phát thanh để hiệu đính các chỗ sai trước khi xử dụng.

TS Vũ Quốc Dụng: Trong tập sách này thì Việt Nam chỉ khẳng định lại những gì mà Việt Nam lâu nay đã nói, và đã không trả lời những câu hỏi chính đáng được quốc tế đặt ra. Việt Nam vẫn quan niệm rằng những phê bình về tình hình nhân quyền tại Việt Nam là có ác ý và Việt Nam không chịu hiểu rằng trên thế giới không có nước nào được xem là hoàn thiện trong vấn đề bảo vệ nhân quyền này. Thành ra chỉ có những nước mà được bảo vệ nhân quyền một cách tương đối và những nước còn có những khiếm khuyết căn bản - Việt Nam thuộc về nhóm sau.

Nếu Việt Nam không hoàn thiện vấn đề nhân quyền, Việt Nam có thể nhờ đến sự giúp đỡ của tất cả các tổ chức quốc tế họ sẵn lòng giúp đỡ Việt Nam trong vấn đề này.

Việt Hùng: Trên cơ sở lý luận trong cuốn sách này, Việt Nam vẫn nói rằng Việt Nam có giá trị về nhân quyền khác với các quốc gia Âu Mỹ. Phải chăng rằng có sự khác biệt giữa giá trị về nhân quyền chung với giá trị về nhân quyền của Việt Nam hay sao?

TS Vũ Quốc Dụng: Trong tập sách này có nêu lên một số khái niệm về nhân quyền. Nhưng nếu đọc kỹ thì chúng ta thấy rằng những khái niệm này là sáo ngữ và nó không giống với quan niệm chung của thế giới về nhân quyền.

Trong giai đoạn hội nhập thế giới hiện nay thì Việt Nam không nên xé lẻ và tự định nghĩa quyền làm người khác với những người khác như vậy. Tôi nói một thí dụ Việt Nam công nhận tính phổ biến của nhân quyền nhưng lại giới hạn tính phổ biến của nhân quyền bằng những đặc thù của xã hội, của cộng đồng. Việt Nam cũng xem quyền cá nhân phải được đặt dưới quyền của tập thể. Trong khi thế giới thì đã xem rằng 30 điều khoản nhân quyền trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền trước hết là quyền cá nhân.

Thế giới thường lên án những chính phủ độc tài nhân danh quyền tập thể để đàn áp các quyền cá nhân. Đây là một quan niệm nó mở đường cho những lý luận và những hành động vi phạm nhân quyền. Tôi thấy rằng cộng đồng quốc tế ngày nay họ đã vượt qua giai đoạn tranh cãi về cách nới lõng luật nhân quyền của quốc tế. Họ đã bỏ rất nhiều công sức để mà họ đầu tư, củng cố những cơ chế về vấn đề nhân quyền cũng như về luật nhân quyền. Thành ra nhân quyền nó phải có những giá trị tuyệt đối, và các nhân qu

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 05:48:45
Việt Hồn
Bắc Cali - Hoa Kỳ

Cám ơn tác giả Nguyễn Thái Hoàng đã phát hiện thêm một số chi tiết về Hồ Chí Minh để đọc giả DCV có cơ hội góp ý.

Nói đến Hồ Chí Minh thì phải nhắc đến huyền thoại về ông. Cái khổ cho ông ta là những huyền thoại này lại do chính tay ông viết ra qua hai tên Trần Dân Tiên và T.Lan ( T. Lan có phải là Trần Thị Lan tên của Nguyễn Thị Minh Khai chăng?) tự ca tụng mình : " Chủ tịch khômg bao giờ nghĩ đến mình, Người chỉ nghĩ đến người khác, nghĩ đến nhân dân....và nhân dân gọi Hồ chủ tịch là CHA GIÀ CỦA DÂN TỘC "v v...

Ngay cả cái tên NGUYỄN ÁI QUốC cũng là một huyền thoại. Lúc ông Hồ sang Pháp có đến tá túc ở nhà cụ luât sư Phan Văn Trường tại số 6 Villa des Gobelin, quận 13 Paris. Mới đầu chỉ có cụ Phan Chu Trinh và cụ Phan Văn Trường ở chung. Cụ PCT là nhà cách mạng chống Pháp bị bắt, Pháp đưa cụ qua Paris vì sợ để ở Việt Nam cụ sẽ vận động toàn dân nổi dậy chống Pháp. Ông Nguyễn Thế Truyền học ở đại học Sorbone Paris, nghe danh hai cụ Phan Chu Trinh và Phan Văn Trường là những nhà trí thức học vấn uyên bác, giàu lòng ái quốc nên đến thăm và học hỏi. Đây là nhóm " Tam Long" với những truyền đơn chống Pháp. Sau này có thêm Nguyễn An Ninh và Nguyễn Tất Thành nên gọi là nhóm
Ngũ Long. Ý kiến thường là của cụ Phan Châu Trinh đề xướng, Nguyễn Thế Trường , Phan văn Trường, Nguyễn An Ninh thì lo thảo thành tiếng Pháp. Còn Nguyễn Tất Thành thì có nhiệm vụ đi giao bài cho các nhà báo, với bút hiệu chung là NGUYỄN ÁI QUỐC. Trong số năm người này thì Nguyễn Tất Thành là người ít học nhất (tiểu học).

Chuyện Hồ Chí Minh mang tên Nguyễn Ái Quốc cũng là một giai thoại khá buồn cười. Hồi ký " Bốn Mươi Mốt Năm Làm Báo" của Hồ Hữu Tường có nhắc về chuyện này. Lúc đầu bút hiệu được chọn chung là Nguyễn Ố Pháp có nghĩa là tên Nguyễn ghét người Pháp. Bài viềt được nhiều người đón nhận và họ muốn biết Nguyễn Ố Pháp là ai và ý nghĩa của ba chữ đó.. Khi biết được thì các bạn người Pháp yêu cầu đổi đi. Nguyễn Ố Pháp trở thành Nguyễn Ái Quốc.

Vậy cái tên Nguyễn Ái Quốc mà Hồ Chì Minh cũng như báo Đảng ca tụng là đã làm cho thực dân mất ăn mất ngủ, có thể nào độc quyền dành cho riêng ông Hồ được hay không ? Thêm nữa chính ông Hồ ký tên Trần Dân Tiên trong " Những Mẫu chuyện về cuộc đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch cũng đã tự nhận rằng rằng "…ý kiến đưa yêu cầu là do ông Nguyễn đề ra nhưng lại do luật sư Phan Văn Trường viết vì lúc bấy giờ ông Nguyễn chưa viết được tiếng Pháp". Cũng trong quyển sách này Trầ Dân Tiên ( ông Hồ) mô tả Nguyễn Tất Thành như là "một người cực kỳ nguy hiểm cho Pháp vì đã dám bóc trần những tội ác của thực dân Pháp ngay ở Paris. Chính vì thế mà ông Nguyễn bị thực dân thù ghét rình mò doạ dẫm đến nỗi Bộ trưởng bộ thuộc địa là Albert Sarraut đã phải mời ông Nguyễn đến nói chuyện" ( sđd trang 36-37).


Sự thật như thế nào? ông Hồ Hữu Tường, cộng sản đệ tứ, trong cuốn hồi ký " Bốn Mươi Mốt Năm làm Báo"khi viết về nhóm Ngũ Long đã kể câu chuyện cụ Phan Chu Trinh đánh lừa Bộ Trưởng thuộc đia Abert Sarraut , xin được tóm tắt như sau :
Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 05:53:23
HonNuoc
HANOI


Ho Chi Minh la nguoi da co cong sang lap ra thoi dai do Deu hien tai voi
che do doc tai toan tri CSVN.

Mot khi che do CSVN cung voi thoi dai do Deu tro thanh qua khu,
thi cai gi that su cua HCM se duoc NHAN DAN tra lai cho HCM
con cai gi that su cua NHAN DAN thi LICH SU se tra lai cho NHAN DAN.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 05:53:35
Việt Dũng
Hải Phòng

Tôi xin bổ sung nhận định của anh Thái Hoàng:

Cuốn Sửa Đổi Lề Lối Làm Việc , một tác phẩm quan trọng của Hồ Chí Minh thời kỳ sau 1945, hoàn toàn là “đạo văn”. Đó là bản diễn nôm cuốn Chỉnh Đốn Văn Phong của Mao Trạch-đông và thêm một phần của cuốn Sự Tu Dưỡng Của Người Đảng Viên Cộng Sản của Lưu Thiếu Kỳ.

Bài của anh Thái Hoàng đã giúp tôi hiểu rõ nguồn gốc của vấn đề.

Với trình độ chỉ độ viết những bài chung chung (về lý luận Hồ Chí Minh còn thua xa nhà “kinh viện giáo điều” Trường Chinh), việc Hồ Chí Minh cóp nhặt nhiều ý của các tác giả khác rồi đưa vào sách của mình là chuyện bình thường. Có lẽ Hồ Chí Minh hoàn toàn không có khái niệm về quyền tác giả, về bản quyền và đạo đức của người làm khoa học hoặc trí thức. Với cách làm này, nếu Hồ Chí Minh tái sinh vào năm 2000, có thể ông ta đã bị Trần Mạnh Hảo (nhà phê bình văn học trong nước) đập tơi bời, hoặc thậm chí bị nhạc sĩ nước ngoài kiện như các nhạc sĩ Bảo Quốc (đạo nhạc bài hát Tình thôi xót xa) hoặc Võ Thiện Thanh (bài hát Ước gì).

Người dân trong nước khi đi dọc các quốc lộ lớn, thỉnh thoảng vẫn thấy những tấm biển cổ động với câu sau

"Rừng là vàng. Nếu chúng ta biết bảo vệ thì rừng trở nên rất quý”. Hồ Chí Minh.

Mọi người thử bình luận xem, theo tôi câu này rất “ngớ ngẩn”. Không hiểu sao Chính phủ VN lại lấy làm khẩu hiểu vàng ngọc để treo khắp các cánh rừng trong đất nước. Có thể đó là lý do làm rừng đã và đang bị tàn phá nặng nề ở Việt Nam.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về GIAN TẶC Hồ Chí Minh
2005-08-26 06:04:06
vnt
canada

TAY SAI CỌNG SẢN QUỐC TẾ
HAY BỘ PHẬN CỦA NGOẠI BANG
Vĩnh Nhất-Tâm

--------------------------------------------------------------------------------

Từ sau quốc nạn 30-04-1975, một thời đại thật cực kỳ vô đạo , là người trong cùng một nước, nói cùng một ngôn ngữ, hưởng chung một nền văn hóa và bắt nguồn từ một nòi giống Mẹ Trăm Con, mà xem nhau như cựu thù. Tình cảnh áp bức đến như thế, khiến đồng bào chịu đựng một đời sống hết sức thống khổ, và thế cùng phải chấp nhận để sinh tồn. Là người Việt, ai mà không ngậm ngùi chua xót về nông nỗi ấy chứ !?
Xuyên suốt một quá trình diễn tiến của lịch sử, hầu hết, những lớp người tiếp bước tiền-nhân để đấu tranh, giành lại độc lập cho đất nước, tự do và no ấm cho dân tộc hết sức là phức tạp ở trong hai thập niên 30 và 40. Hết thảy thành phần đấu tranh chân chính vì mục đích tối hậu là đạp đổ ách thống trị của thực dân Pháp để cứu nước, không ngờ tới lúc phải đối đầu đến hai kẻ thù; nội thu (bè lũ cộng sản) và ngoại thù (thực dân Pháp) trên đất nước cùng một thời điểm.

Chắc chắn rằng, thành phần chân chính, ai ai cũng đều hiểu rõ sự thật qua thực tế và chứng cớ cụ thể; Hồ Chí Minh cùng đồng bọn sờ sờ là tay sai của Cộng sản Quốc-tế, đã lợi dụng thời thế và cơ hội hồ hào đánh đuổi thực dân Pháp, mà thực chất là đuổi voi cửa trước rước hùm cửa sau. Có nghĩa là thay thế vào đó bằng chủ nghĩa Cộng sản - kết qủa đem lại không có gì khác hơn là chém giết nhau trong suốt 20 năm (1954-1975), sau khi chia đôi đất Mẹ, để tàn phá đất nước trên nhiều bình diện từ tinh thần đến vật chất. Và cũng có một số người đã từng xác minh từ đó rằng, Hồ Chí Minh và đồng bọn chính là bộ phận của ngoại tộc. Thậm chí, những đảng viên Cộng sản còn lương tri là người Việt cũng cảm nhận được điều đó, nhưng không dám hé miệng, vì chẳng ai tin ai ở cùng một đảng trong mọi giai đoạn.

Nhìn lại, sau khi Hồ Chí Minh chụp thời cơ lúc quân phiệt Nhật đầu hàng Ðồng Minh, với thâm ý hết sức độc địa là gạt được tất cả những thành phần yêu nước chân chính ra ngoài, để Hồ Chí Minh mới dễ bề tháo túng. Mà trong Ðai Cương Lịch Sử Việt Nam Toàn Tập - Chủ biên: GS. Trương Hữu Quýnh - GS. Ðinh Xuân Lãm - PGS. Lê Mậu Hân - trang 832 (hay nói theo một cách trung thực để thế hệ trẻ dễ nghe và dễ hiểu hơn, đó là nhóm viết sử bằng nhãn quan của một chế độ đương đại (CS) - vnt): Chiều ngày 28 tháng 8 năm 1945, tại cuộc mít tinh ở quảng trường Ba Ðình (Hà Nội), trước đông đảo nhân dân Thủ đô và các vùng lân cận tham dự, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ lâm thời đọc Tuyên ngôn độc lập, tuyên bố với toàn thể nhân dân , với thê giới: Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa độc lập, tự do ra đời.

Xuất phát từ tầm nhìn của một tầng lớp thứ dân, người viết bài này xin mạo muội lấy tiêu đề "Tay Sai Cộng sản Quốc Tế – Hay Bộ Phận Của Ngoại Bang " như là niềm tâm sự với tất cả các bạn trẻ trong và ngoài nước, đang nặng lòng suy tư về vận mệnh Dân Nước ở tương lai.

Hỡi các bạn trẻ ! Như hết thảy các bạn đã, đang và sẽ lần lượt t

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 06:37:49
Tran Can Nam
Moscow, Russia

Mấy cha nội viết bài có nhất thiết phải dùng cái giọng điệu chửi bới như vậy không? nói thật, tớ cũng không ưa CS, nhưng cứ mỗi khi đọc các bài của mấy cha nội đầy giọng điệu chửi bới là không thể vào nổi. thời đại này mà còn dùng ba cái giọng điệu ấy để tuyên truyền là không hợp thời rồi, cứ viết đàng hoàng, khoa học có lẽ sẽ đi vào lòng người hơn....


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 06:57:39
docgia
HaNoi

Them mot bai viet cua Nguyễn Thái Hoàng:


TÀI LIỆU TRONG NƯỚC :
Từ hội nghị trung ương 11 đến 12
Nguyễn Thái Hoàng


Hội Nghị 12 của Trung Ương đảng CSVN vừa két thúc. Trong nước đã có nhiều người lên tiếng phê bình hội nghị này là "mèo lại hoàn mèo". Bài viết dưới đây của một người sống ở Hà Nội, bút danh là Nguyễn Thái Hoàng, đưa ra những nhận định khá độc đáo về hội nghị này.


Hậu "hội nghị Diên Hồng"

Theo báo cáo của đại tá Vi Hùng trực thuộc Bộ Quốc Phòng ngày 19/5/2005 thì ngay trong ngày 8/4, sau khi diễn ra "hội nghị Diên Hồng" hai ông Trần Ðình Hoan và ông Phan Diễn tức tốc đến nhà Ðỗ Mười báo cáo lại kết quả 3 ngày hội thảo giữa Bộ Chính Trị và các bô lão công thần. Vừa bước khỏi xe ô tô, với khuôn mặt còn đầy phấn kích cao độ, hai kẻ nô bộc trung thành đã mở miệng như mở máy :
- Dạ... Báo cáo anh... Các cụ góp ý vào đề cương báo cáo chính trị đại hội 10 thì ít mà tập trung chỉ trích phê phán thì nhiều. Nào là Bộ Chính Trị đứng trên ban chấp hành trung ương, vi phạm nguyên tắc về sinh hoạt Ðảng, vi phạm điều lệ Ðảng. Nào là điều hành bộ máy nhà nước không theo pháp luật, trong Ðảng mất dân chủ bè phái, mất đoàn kết, nào là bộ máy của Ðảng cồng kềnh kém hiệu quả, cán bộ Ðảng thì hư hỏng thoái hóa biến chất, quan liêu, tham nhũng, sa đọa, bất tài, kém đức... Tất cả những điều này sơm hay muộn cũng dẫn đến nguy cơ Ðảng mất vai trò lãnh đạo....Hơn nữa.các cụ không đồng ý với xử lý của Bộ chính trị về vụ T4, vụ Sáu Xứ, và yêu cầu Trung ương phải xét xử giải quyết đúng người, đúng tội v.v và v.v...

Nghe xong, vị "cha già" tức giận đập tay xuống bàn, quát lớn :
- Các cậu về nói với các đồng chí ấy hãy viết vào biểu ngữ : "Ðả đảo cộng sản" rồi ra đường mà diễu hành cho dân chúng thấy.

Hai kẻ bẩm báo tái mặt, đứng chôn chân nghe "Thái thượng hoàng" phán bảo lung tung một hồi rồi lủi thủi ra về... không rõ căn bệnh tâm thần của vị "cha già dân tộc" lại có nguy cơ tái phát hay vì văn hóa chưa qua nổi lớp 4, giỏi hoạn lợn như hoạn kẻ dưới quyền, cho nên mới giở trò khích bác như vậy ?

Thế là thay vì làm theo lời người xưa dạy : Thuốc có cam thảo, nước có lão thần, kẻ tâm thần này ra lệnh đổ ụp cả "niêu thuốc quý" đang sắc giữa bếp lò triều đình hòng chữa các bệnh nan giải cho cơ thể đang mục ruỗng của Ðảng trong thời điểm hiện tại. Yêu cầu lập lại trật tự như cũ. Thế là triều đình Cộng sản hết thuốc chữa. Vị "cam thảo" vốn có tính hóa giải các độc tố của các vị khác mà mỗi thang thuốc đông y không thể thiếu cũng giống như các Lão thần của nhiều triều đại vậy. Triều đình càng có nhiều xích mích, khó xử, bế tắc, lũng đoạn càng cần tới nhiều lão thần hoà giải, can gián, khuyên nhủ. Huống hồ triều đình cộng sản, từ vua đến quan đều ngập trong tham nhũng tiếm quyền, lộng hành, đồi bại, sa đọa, càng cần đến các lão thần hơn. Nay "tiên dược" đã bị loại bỏ, thay vào đó là cỏ giả, mị dân ru ngủ như cũ, khiến 81 triệu dân Việt Nam - bất kỳ ai có lương tri thời đại cũng ngán ngẩm lắc đầu.

Không một ý kiến nào

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 09:05:18
letung
usa

Thưa ông Viện

Tôi Nguyễn Hữu Viện trân trọng HCM như một nhân vật lịch sử kiệt xuất của Việt Nam ...đó là đa số đánh giá của các nhà sử học quốc tế ...Tôi không bao giờ xem ông HCM là Thánh Phật hay Chúa hay Thần tượng ...

Ông HCM đã lãnh đạo dân tộc trong những cuộc Vệ quốc giành Độc Lập &Thống Nhất ...và mất tháng 9 / 1969 ...từ năm 1975 là trách nhiệm của thế hệ lãnh đạo khác & của 80 triệu ngừoi dân như chúng ta ....


Ông còn cuồng tín hơn cả Đảng viên CS, HCM chỉ là một đứa trẻ lang thang bụi đời đi tìm cơm áo,sau khi đã mòn gót chân nơi xã hội tư bản vẫn không làm nên tich sự gì vì học hành thì ít bèn thử thời vận với bọn CS,trình độ kém,nhận thức nông cạn nên phát khóc vì nghĩ rằng chỉ có CS mới cho mình cơ hội trả thù cha đã bị cách chức,rửa hận cho mình vì Pháp đã thẳng thừng từ chối van xin.
HCM đã thông đồng để Pháp trở lại VN. hcm đã tiêu diệt những người yêu nước để dễ bề thao túng và áp đạt chủ thuyết cs lên dân tộc VN.
ông nói hcm đã mất năm 1969 nghĩa là hcm không chịu trách nhiệm gì nữa với dân tộc kể từ 1970...không thể chạy tội dễ dàng như thế đâu ông ạ.Làm văn hoá sai thì hại cả muôn vàn thế hệ, nước VN hèn yếu trên thế giới ngày nay là do HCM và bọn đàn em mù quáng gây nên.Một độc giả của DCV đã phân tích :
VN nhờ có Hồ chí Minh
Cuba nhờ có Fidel castro
Bắc Hàn nhờ có kim nhật thành nay truyền ngôi lại cho con
nên ba nước nầy cầm ngọn cờ đầu thế giới về đói nghèo lạc hậu.
chính bản thân ôngNHV cũng tìm đuờng chạy trốn ra nước ngoài để tìm cuộc sống tự do no ấm. ông mâu thuẩn và ngụy biện để tiếp tay với những tội đồ dân tộc,tự trong thâm tâm ông,chắc ông không thể dối gạt chính mình .


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 09:18:33
Lê Hồng Em (em của Lê Hồng Anh)
BCH Công an Quận III

Tôi lại cảnh cáo mấy anh an ninh nhân rân !

Các anh ăn lương nhà nước, từ tiền thuế của nhân rân. Các anh lên đây là để nêu cao gương sáng của đảng ta và bác ta - chứ chẳng phải vào để cho bọn rân chủ dụ dỗ nhé.

Anh gì đấy, anh định đi ngược lại chủ trương NĐ 36 của đảng hay sao mà lại đi hăm dọa việt kiều. Anh định chống đảng ư ??? Chú mày bị chọc tức lên nên đã đánh mất lập trường dzồi ư !!!

Tôi cảnh cáo chú mày nhé !

TM BCH Công an Quận III

Đã ký


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 09:57:39
Hoang Long
Korea


Nó gọi Tầu, Nga là cha anh nó
Và tình nguyện làm con chó nhỏ
Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh !
Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh !
Cuộc chiến tranh chết vội hết thanh niên
Ðương diễn ra triền miên ghê gớm đó
Cũng là do Nga giật, Tầu co
Tiếp nhiên liệu gây mồ cho nó !
Súng, tăng, tên lửa, tầu bay !
Nếu không, nó đánh bằng tay ?
Ôi thứ độc lập không có gì quý hơn của nó !
Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
Việc nó làm, tội phạm nó ra sao ?
Nó là tên trùm đao phủ năm nào
Hồi cải cách đã đem tù đem bắn
Ðộ nửa triệu nông dân rồi bảo là nhầm lẫn !
Ðường nó đi trùng điệp bất nhân !
Hầm hập trời đêm nguyên thủy !
Ðói khổ dựng cờ đại súy !
Con cá, lá rau nát nhầu quản lý !
Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi ký !
Tiếng thở lời than đan họa úp vào thân !
Nó tập trung (cải tạo) hàng chục vạn ngụy quân
Nạn nhân của đường lối khoan hồng chí nhân của nó...

Nguyễn Chí Thiện (Không có gì quý hơn độc lập tự do)


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 10:15:42
Boat People
Austin, TX., USA


Chương trình trẻ em đố dzui có thưởng:

1- Tại sao dbác hồ thích cho dân Việt ăn bánh vẽ ?

Đáp: Vì dbác hồ vốn từng là thợ phụ nướng bánh ở The Omi Parker House at 60 School St., Boston, MA, USA .

2- Tại sao dbác hồ thay tên như thay áo ?

Đáp: Vì dbác hồ là tên xách db chơi chạy thuộc dòng họ sở - a dead beat father . Người chính danh không thay tên đổi họ do Cha Mẹ đặt để , một lòng tự hào tối thiểu về dòng họ .

Nếu là một thằng thợ phụ nướng bánh ở Mỹ như dbác hồ mà có hay chôm được tư tưởng vĩ đại thì 20% của một triệu rưỡi người tỵ nạn cộng sản ở Mỹ có ăn học tới nơi tới chốn sẽ có cơ hội trở thành vĩ nhân hết , chưa kể những anh bếp trưởng , phụ bếp và tạp dịch trong bếp . Y như thiệt !

3- Văn chương truyền khẩu trong Nam sau 1975 nói " đi thăm dbác " là có nghĩa gì ?

Câu này dể ai cũng biết khakhakhà :)


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 10:17:53
Viet nam
Viet nam

Neu cho Ho chi Minh co cong chong Phap?
- Khong, HCM chi cuop cong cua toan dan cu the la phong trao Viet Minh,.
-HCM la tay sai cua Cong san quoc te, nham no le hoa dan toc de phuc vu cho chu nghia ngu dan Cong San.
- Viet nam cho den nay van con le thuoc Tau cong, chung ta chua co doc lap.
HCM chi la ten toi do cua lich su, vi ban nuoc ,no le hoa nhan dan.
Neu Viet Nam khong co HCM thi co le chung ta it nhat cung bang Thai lan, Nam Han.
Hay mo to mat ma nhin ky vao lich su.
dung tu ai hay chu quan.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 10:26:27
Độc giả
Thế giới không cs

1. Cám ơn Nguyễn Thanh Hoàng (Hà nội) về bài viết trung thực . Thân tặng Thanh Hoàng hai bài viết sau . Hy vọng Thanh Hoàng và dân Hà nội can đảm đồng đứng lên vứt bỏ biểu tượng Hồ chí Minh, cờ đỏ, đảng và nhà nước cs càng sớm càng tốt để lấy lại tự do, dân chủ, công đạo và danh dự chung cho cả nước VN .

2. Tặng những người còn ôm Hồ vô học và đảng cộng sản ác ôn hai bài thuốc đắng sau đây, sắc uống mỗi ngày cho trí não bớt u mê, trớ về làm người trong sáng và lương thiện.
_______________________________________________________

Bài 2(Xin trích một đoạn trong tài liệu do bạn docgia HaNoi vừa post lên trang này - Cám ơn bạn docgia HaNoi nhé )

26-08-2005
docgia
HaNoi


Them mot bai viet cua Nguyễn Thái Hoàng:


TÀI LIỆU TRONG NƯỚC :
Từ hội nghị trung ương 11 đến 12
Nguyễn Thái Hoàng

Hai thập kỷ sau khi đất nước thống nhất, nền kinh tế Việt Nam vẫn mang giá trị âm, chỉ có nỗ lực phá các cơ sở hạ tầng kinh tế quốc gia sẵn có và diệt trừ khu vực kinh tế tư nhân đang hoạt động.

Ở miền Bắc, kinh tế nông hộ nằm trong kinh tế hợp tác xã, thuộc hệ thống nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung bao cấp, theo khẩu hiệu "Hợp tác xã là nhà, xã viên là chủ" đã khốn khổ, kiệt quệ vì chiến tranh, vì đồng nhất mình với Ðảng, phải ăn đói mặc rách, thắt lưng buộc bụng... ngày ba bữa thì bữa sáng nhịn, 2 bữa còn lại là rau cháo qua ngày. Khi ấy mỗi năm Việt Nam nhập trên 500.000 tấn lương thực mà vẫn không đủ gạo ăn. Người dân phải vượt rào, từ bỏ địa vị ông bà chủ trong ngôi nhà "Hợp tác xã" rách nát, mưa gió nắng nôi, bốn bề thông thống để lén trồng lúa trên những ô ruộng 5% phần trăm của mình, thêm vào khẩu phần quá ít ỏi được Ðảng chia, sống lay lất qua ngày. Cho đến năm 1988 đại hội Ðảng VI ra quyết định khoán 10, khoán sản phẩm đến từng hộ dân, khi ấy lương thực mới dần dần tăng lên, Việt Nam xuất khẩu 15 năm liền, bình quân mỗi năm 3 triệu tấn - xếp thứ 2 trên thế giới về xuất khẩu gạo. Trước đó tổng bí thư Nguyễn văn Linh liên tục phát ra những lời kêu gọi cứu đói thống thiết nhờ thế giới giúp đỡ, đồng thời chuẩn bị cho báo đài thu hình những chuyến rút quân ra khỏi Campuchia sau mười năm lũng đoạn trên nước bạn, bị cả thế giới lên án. Giấc mộng liên bang Ðông Dương bốc hơi, cũng là lúc cả ba nước Ðông Dương cúi rạp mình trong bảng xếp hạng cuối cùng của của thế giới.

Câu ca :

Mất mùa là tại thiên tai Ðược mùa là bởi thiên tài Ðảng ta !

Xuất hiện trong thời điểm " khoán 10" này, lập tức ăn sâu chắc trong đầu óc người dân kèm nụ cười diễu cợt của người dân anh hùng giành cho Ðảng cầm quyền. Ở miền Nam vào thập kỷ 70, dù đắm chìm trong chiến tranh, nền tảng kinh tế lại hơn hẳn các nước trong khu vực Ðông Nam á, kể cả Ðài Loan, Ðại Hàn. Cụ thể đầu năm 70, kỹ nghệ lắp ráp xe hơi nhập từ Nhật vào đã khiến cho các hãng xe Hyundai (Hàn Quốc), Prôton (Mã lai) đều đi sau hãng La Dalat của Việt Nam 5 tới10 năm. Các trang trại nuôi gà, trồng nho theo kỹ nghệ sinh học của Pháp, Mỹ, nuôi tôm trên sông hồ mọc lên như nấm. Bên cạnh ngân hàng quốc gia l

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 10:40:26
ot oi ot
tphcm

Rốt cuộc đất nước Việt Nam hình chữ S vẫn tốt hơn là chữ j.Cơ hội như thế thi hãy cơ hội !


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 11:39:26
Phat
CA, US

hahahahahaha.....

Tôi thiệt hôm nay có được 1 trận cười đã quá... sau khi đọc thơ của "Bác" và "tư tưởng siêu việt" kia. Cám ơn Nguyễn Thái Hoàng về bài viết xúc tích và nguyên cứu độc đáo vậy.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 11:54:53
V-Fire
SG

HCM ít ra cũng cỡ sấm Trạng Trình, "mười năm trồng người, trăm năm trồng cây" tức là mười cây một người, thời vượt biên. Bán chính thức là vậy, nghèo vay mượn một cây đi chui, bị gạt, mười năm trả nợ một cây.

HCM cũng âm mưu giết chữ hán việt, một tháng năm 75 lùa sinh viên thất thểu ra dinh độc lập, cả đám cảm thấy khủng khiếp cho tiếp xúc đầu tiên với CS, mấy chữ nhà đái trai nhà đái gái.

Sẵn đây, quý vị cho biết có link nào viết tổng thể về thời kỳ vượt biên. Có nghiên cứu nào toàn diện như bao nhiêu đi, bao nhiêu chết, chết vì hải tặc thái lan, chết vì hải tặc CS (mở ngoặc, số lượng tàu, tàu bao nhiêu tấn, chở bao nhiêu người, có nghe CA dồng nai phải giết bớt để đủ tàu cung ứng, thậm chí bắn dưới cầu chữ y, ...), bao nhiêu bán chính thức, bao nhiêu chui, bao nhiêu bị gạt, bị bắt, tù đày, ....


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 11:56:44
Tran Tu Do
San Diego

hồ chí minh là ai vậy mà sao ai cũng chửi hết vậy??


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 12:20:25
Hoang Long
Korea

Sự tích: Con yêu râu xanh ở Việt Nam

* * * * *

Việt Thường



Bài 16



Nên nhớ rằng cái năm 1958 đó, Hồ là chủ tịch đảng mafia đỏ, kiêm chủ tịch nước, kiêm chủ tịch hội đồng quốc pḥng. C̣n Lê Duẩn mới chỉ là bí thư thứ nhất do Hồ tạm chỉ định để giúp việc cho Hồ. Phải đến tận năm 1960, tại đại hội 3 mafia đỏ, Lê Duẩn mới được thực thụ là bí thư thứ nhất, chứ không phải như hầu hết những người “ly khai” hay “chống đối” nâng Lê Duẩn lên là “tổng bí thư”, để có thể thuyết phục người đọc về vị trí quan trọng uy thế của Duẩn cho phù hợp với cốt truyện “hư cấu” rằng Lê Duẩn khống chế Hồ.



Cũng năm 1958 đó, me-xừ Lê đức Thọ vẫn chỉ là ủy viên trung ương mafia đỏ mà thôi. Phải đến đại hội 3 mafia đỏ (1960), Thọ mới được vào chính trị bộ. Có thể tra cứu lại báo Nhân dân những năm đó để biết danh xưng của Duẩn, Thọ cũng như của Hồ và Đồng xem “hư thực ra sao”!



Với cương vị như thế (vừa là ủy viên chính trị bộ kiêm thủ tướng ngụy quyền) thử hỏi Phạm văn Đồng tuân lệnh Hồ hay tuân lệnh Duẩn và Thọ?(!!!)



Việc đề cao Hồ và bịa chuyện Hồ bị cho ra ŕa có mục đích đen tối rơ ràng nhằm bao che:

1- Hồ vô tội trong cuộc vũ trang xâm lược miền Nam Việt Nam (căn cứ nghị quyết 15 (khóa 2 mafia đỏ) tháng 1-1959).

2- Hồ vô tội trong việc dâng Hoàng-sa và Trường-sa cho Trung cộng (sự việc xảy ra vào năm 1958).



Hơn nửa thế kỷ qua, đa số nhân dân Việt Nam nói chung, nông dân Việt Nam nói riêng, bị “liên quan” với cái tổ chức “cộng sản Việt gian” của Hồ không kiểu này th́ kiểu nọ; không ít th́ nhiều (nhất là phía Bắc Việt Nam), dây mơ rễ muống, nên y hệt như cảnh cái u ở người “để th́ buồn cắt th́ đau”. Chính v́ biết chỗ yếu – cái gót chân Achille – đó của người dân, nên tụi đầu nậu mafria đỏ cố t́nh khai thác tận cùng sự mơ hồ của người dân về con người thật của Hồ và hắn mới là tội phạm chủ chốt, để đặt ra những “huyền thoại về Hồ” nhằm níu kéo người dân không đủ sáng suốt và b́nh tĩnh đoạn tuyệt với quá khứ, cắt bỏ mọi liên quan với Hồ và tổ chức cộng sản Việt gian của hắn.



Cho nên cần khẳng định rằng bất kỳ ng̣i bút nào dựng ra huyền thoại về Hồ đều có tội đồng lơa, bao che cho tập đoàn cộng sản Việt Nam mà tên đầu sỏ là Hồ chí Minh.

Thử giả dụ như tin thời sự hiện nay, nếu có những ng̣i bút nào đó phê phán không khoan nhượng những tên khủng bố Al-Qaida ở New York vừa qua, mà lại dựng ra “huyền thoại về Bin-Laden” rằng hắn “bị cho ra ŕa”, hắn không biết ǵ cả th́ chúng ta sẽ nghĩ sao về những ng̣i bút đó?



Căn cốt Việt gian bán nước của Hồ có hệ thống từ trẻ đến chết. Cụ thể, tóm tắt như sau:

- Trước khi Hồ xuất ngoại, thế hệ của Hồ có biết bao thanh niên dấn thân cho việc nước. Nhưng Hồ tuyệt nhiên không tham gia một phong trào nào. Hắn chỉ ngoan ngoăn theo cha vào Huế, học ở Quốc-học Huế cho đến khi cha hắn bị cách quan v́ giết dân lành vô tội th́ h

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 13:02:53
lenine
ukraina

---Hồ Chí Minh là TỀ THIÊN ĐẠI THÁNH !!!
-kỉ niệm 60 năm làm nghèo tổ quốc cho nên đảng kiếm tiền của dân nghèo, tổ chức rầm rộ ,có diễu hành ở ba đình Hà Nội, ra lệnh cho 600 tờ báo dưới 1 ông chủ hụi nguyễn khoa điềm, viết báo ca ngợi thành tích , công lao của bác, thêm vào đó bây giờ các tờ báo thanh niên, tuổi trẻ, sáng tác ra" mãi mãi tuổi 20" để dụ ngọt tuổi trẻ, báo lao động online cũng nhảy vào cuộc " mãi mãi tuổi 20"
-tuổi 20 của hai miền nam-bắc bao nhiêu thanh niên ngã xuống cho ngày hôm nay, cán lớn đi xe BMW, ở biệt thự, còn những chiến sỹ anh hùng huân chương chiến công tuổi 20 còn sống của hai miền nam- bắc giờ như thế nào? có tờ báo nào bên vn viết lên đâu?
-anh thương binh bộ đội cụ HỒ tuổi 20 năm nào thì giờ ngồi vá xe , gần bên là anh thưông binh cộng hoà đạp xích lô, hai anh ngồi tâm sự tuổi 20 ngày ấy, và cùng nhau kéo điếu thuốc lào, chia sẻ nỗi buồn chiến tranh, thời anh 20t .Gần nơi đó là khách sạn 5 sao mới mọc lên của các tập đoàn tư bản > Vùng xa xôi ấy, những cô gái thanh niên xung phong tuổi 20 giờ thành những những bà mẹ không chồng, sống trong nghèo khổ của Thái Bình, của Quảng Bình, của những tiểu đoàn nữ pháo binh Long An, ....
---Hời BÁC HỒ tuổi 20 của chúng con hy sinh cho tổ quốc quyết sinh, giờ này chúng con như vầy sao? sao không tờ báo nào viết về chúng con vậy bác?
---Bác đúng là Tề Thiên Đại Thánh, cho nên các tờ báo phải gưông lên như đàn khỉ con ở Đông Hoa quả, để làm bùa hộ mệnh
___ Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà
---- Miền Nam nhớ Bác , nối mong Cha"
--sao câu thơ giống như bài thơ của bà Huyện Thanh Quan"
-----Bước tới đèo ngang ,bóng xế Tà
-----Cỏ cây chen đá, lá chen Hoa
--đúng là đạo tặc thơ văn, của bà dzồi...hỡi ơi
--không có ai tổng kết 60năm qua, VN bao nhiêu người bị chết vì đói ở VN? vì đảng và bác
-bác đúng là kẻ lưu manh của thời đó, người dân VN hiền lành, cho nên không biết được mưu mô của kẻ lưu manh, dưới sự lãnh đạo của nga -tàu


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Bác Hồ già hoá dạng bác Hồ Ly
2005-08-26 13:51:17
Trần Đôn
Union City- US

Ðồng lầy- Nguyễn Chí Thiện, 1972

Ngày ấy, tuy xa mà như còn đấy
Tuổi hai mươi, tuổi bước vào đời
Hồn lộng cao, gió thổi chơi vơi
Bốn phía bao la chỉ thấy
Chân mây, rộng mới tuyệt vời
Ngất ngây, làm sao ngờ tới
Bùn đọng hồ ao mạn dưới phục chờ
Tuổi hai mươi, tuổi của không ngờ, không sợ
Viển vông đẹp tựa bài thơ
Mơ ước
Ðợi chờ
Vĩ đại ...

Nhưng rồi một sớm đầu thu mùa thu trở lại
Tuổi hai mươi mắt nhìn đời trẻ dại
Ngỡ cờ sao rực rỡ
Tô thắm màu xứ sở yêu thương.
Có ngờ đâu giáo giở đã lên đường
Hung bạo phá bờ kim cổ
Tiếng mối giường rung đổ chuyển non sông
Mật trời sự sống
Thổ ra từng vũng máu hồng
Ôi tiếc thương bao mùa lúa vun trồng
Một mùa thu nước lũ
Trở thành bùn nước mênh mông
Lớp lớp sóng hồng man dại
Chìm trôi quá khứ tương lai
Máu, lệ, mồ hôi, rớt rãi
Ði về ai nhận ra ai
Khiếp sợ, sững sờ, tê dại
Lịch sử quay tít vòng ngược lại
Thời hùm beo rắn rết công khai
Ngàn vạn đấu trường mọc dậy giữa ban mai
Ðúng lúc đất trời nhợt nhạt
Bọn giết người giảo hoạt
Nâng cốc mừng thắng lợi liên hoan
Ðiệu nhạc cơ hàn thăm thẳm miên man
Ðiệp khúc lìa tan thúc dục
Ngục tù cất bước oan khiên
Thành thị thôn quê sơn hải trăm miền
Hội tụ
Bãi sú, bờ lau, rừng rú
Thây người vun bón nuôi cây,
Ðạo lý tối cao ở xứ đồng lầy
Là lừa thầy, phản bạn
Và tuyệt đối trung thành vô hạn
Với Ðảng, với Ðoàn, với lãnh tụ thiêng liêng
Hạt thóc, hạt ngô phút hóa xích xiềng
Họa, phúc toàn quyền của Ðảng
Dần dà năm tháng
Mắt ngả sắc vàng, da sắc xám
Ði về ai nhận ra ai
Ôi ngàn hoa run tái
Ðáng thương giữa chốn đồng lầy
Sậy úa lau gầy, lạc loài thảm hại
Rồi đây, khi mặt trời thức dậy
Chắc là hoa đã tàn phai
Chẳng còn được thấy
Tôi vẫn ngồi yên mơ màng như vậy
Mặc cho đàn muỗi quấy rầy
Bóng tối lan đầy khắp lối
Không còn phân biệt nổi
Trâu hay người lặn lội phía bờ xa
Gai ốc nổi trên da
Cái họa áo cơm không chừa ai hết
Buồn nghĩ tới chuyện xưa Thần chết
Cùng lão tiều đốn củi già nua
Tôi ngước trông xem có một ngôi chùa
Ngôi chùa đã trở thành huyễn mộng.

Con ác điểu hoài nghi xù đôi cánh rộng
Truy lùng mồ mả cha ông
Thánh thất miếu đường xáo động
Con thuyền chở đạo nghiêng chao
Sóng gió thét gào, man rợ
Tiếng sinh linh nức nở, âm thầm
Mặt đất tím bầm, tiết đọng
Lá cờ lật lọng
Nhân buổi dương tàn âm thịnh cao bay
Thần tượng cuồng quay, hình thay lốt rũ
Hang Pắc-Bó hoá thành hang ác thú
Bác Hồ già hoá dạng bác Hồ Ly
Ðôi dép lốp nặng bằng trăm đôi dép sắt
Bộ ka-ki vàng, vàng như mắt dân đen
Qủy quái, đê hèn, lừa đảo
Gia tài tra khảo cướp trơn tay
Từ buổi Qủy vương hớn hở mặt mày
Ðứng trước Ðảng kỳ trịnh trọng
Ðọc lời khai mạc thủa hoang sơ
Tụ tập đảng viên đại hội dưới cờ
Nguyện đem

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 15:26:40
Nguyễn Tất Thành
Badinh, Hanoi



Đoạn văn dựới đây được trích trong cuốn truyện của nhà báo Trần Zân Tyên. Cuốn sách kể lại những mẩu truyện về đời hoạt động của chú cuội họ Hồ. Đoạn này trích trong ấn bản mới nhất của nhà xuất bản zăn hóa Hà lội đã được sửa chữa và bổ túc thêm nhiều chi tiết nên bạn đọc có thể thấy vài chỗ hơi khác so với ấn bản cũ.
Người khiêm nhượng biết nhường nào!
Tôi đưa tấm thẻ báo chí cho chú bảo vệ và ngỏ ý xin được gặp người, vị cha già zân tộc.
Sau khi chú bảo vệ đi khuất, lòng tôi bồi hồi khó tả. Hy vọng được người cho gặp mặt thật là mong manh, vì người bận trăm công nghìn việc thì làm gì có thì giờ để tiếp tôi.
Nhưng thật bất ngờ, chỉ vài phút sau chú bảo vệ trở ra cho biết người sẵn lòng tiếp tôi vào 7 giờ sáng ngày hôm sau. Lòng mừng vô hạn tôi trở về và hôm sau đúng hẹn tôi trở lại phủ chủ tịch.
Được chú bảo vệ dẫn vào phòng khách,tôi đã thấy người ngồi sẵn ở bàn đạo mạo cốt cách như một ông tiên. Tôi cất tiếng chào:
- chào bác ạ.
Người chỉ cái ghế trống và bảo tôi ngồi xuống. Cái đầu tiên đập vào mắt tôi chính là cặp mắt của người. Ôi cặp mắt bồ câu mà mỗi mắt có hai đồng tử của người trông sao có vẻ gian thế! bốn đồng tử cứ long lên sòng sọc!
Trong lúc nói chuyện tôi có hỏi người sao người không bảo ban văn hóa tư tưởng viết tiểu sử của người thì người bảo:
- Bác rất là kiêm nhường nên bác không muốn người khác làm việc này. Bác muốn tự tay viết lấy cho tiện. Bác muốn tự tay đánh bóng mình vì không ai có thể biết rõ cái ý của mình hơn là chính người ấy.
Vừa lúc ấy thì bỗng có tiếng trẻ sơ sinh khóc ré lên ở một trong những phòng bên cạnh. tôi thấy trán người hơi cau lại, ôi vừng trán mang đầy nét thương đau. Tiếng trẻ khóc vẫn vang lên, người quay lại nói to:
- Lấy bình sữa mới pha để ở trên bàn mà ấn vào miệng nó.
Tiếng khóc im bặt, người quay lại nói với tôi:
- Hôm nọ về thăm đồng bào vùng cao, bác thấy có cô gái họ Nông bị thằng phải gío nào nó hại rồi bỏ chạy, bác thấy thương tình nên bảo cho đem về phủ chăm sóc.
Ôi tấm lòng vị tha của cha gìa zân tộc quảng đại biết nhường nào!
Người định nói với tôi điều gì, nhưng chưa kịp thì ở một phòng khác lại nghe tiêng khóc ré lên của một đứa trẻ khác làm tôi có cảm tuởng đây là môt nhà giữ trẻ, lúc này thì người có vẻ hỏi mất bình tĩnh, bảo tôi:
- chú ngồi đây chờ bác một tý bác sẽ trở ra ngay
Sau khi người đi vào thì tôi nghe thấy tiếng lịch kịch rồi nghe như có tiếng nghẹn thở rồi không gian nên trở nên tĩnh mịch yên ắng trở lại.
Người dẫn tôi đi thăm cây zú sữa miền nam mà ngưòi trồng sau nhà. Trong khi cùng người đi thăm thú quanh ngôi nhà sàn, người cho tôi biết tôi là một hình bóng của người nên người qúi tôi và người sẽ cho tôi biết một vài bí mật của người. người nói:
- Bác sẽ cho cháu biết vài bí mật của đời bác nhưng cháu phải hứa với bác là không được tiết lộ tin tưc này ra ngòai kẻo bọn Ngyuễn khoa Điềm chúng biết được chúng bắt bọn báo chí làm rùm beng lên sẽ làm mất sự khiê

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: VẠCH MẶT GIAN TẶC Hồ Chí Minh
2005-08-26 18:12:35
kt
aus

PHẢI PHÁ TAN HUYỀN THOẠI BỊP BỢM…
KT


Quỷ đã hiện hình hồ chí minh:
Mặt người dạ thú, cốt chồn tinh
Tay sai cúi lạy hồn Mao Trạch
Gián điệp chui lòn háng Stalin
Dẫn rước quân nô giày mả tổ
Đưa về Cộng thuyết giết sinh linh
Hỡi ơi, ma khí còn vương nặng
Đất nước tang thương phải hận tình...

Đất nước tang thương phải hận tình
Bao năm mà mãi vẫn điêu linh
Bởi loài Cộng phỉ: Đồ oan nghiệt
Vì đứa lưu manh:Xác chết sình
Phản quốc, tham ô càng ác dữ
Độc tài vơ vét đến cùng đinh
Thây ma ác quỷ đang cần đánh
Lật xác tên Hồ: Đảng thất kinh...


Lật xác tên Hồ: Đảng thất kinh
Văn nô tô vẽ uổng công trình
Nay đà lộ mặt thằng ăn cướp
Rồi đã lòi ra đứa bạc tình
Gian ác, dâm ô là Cáo thú
Hại dân, bán nước ấy Hồ tinh
Đánh ngay tử huyệt phường vô lại
Cả nước nhân dân ắt chuyển mình...

Cả nước nhân dân ắt chuyển mình
Cùng nhau vạch rõ sự u minh
Phá tan tượng ác thành tro bụi
Diệt nát thây ma hóa đất sình
Cởi trói người ngay bằng chính khí
Chặt đầu kẻ nịnh với gươm linh
Khải hoàn dân chủ toàn dân muốn
Miên viễn Việt nam hưởng thái bình!


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về GIAN TẶC Hồ Chí Minh
2005-08-26 18:35:40
thế tiến
canada

"hồchíminh" hay là"hồ" THONG MANH –
BẤT NHÂN ÁC ÐỘC -- GIAN MANH CÁO QUYỆT ?
Nguyễn Thế Tiến

1. Mở đầu:
Lấy tên là "chíminh", "hồcáo" đã tự nhận là VÔ CÙNG SÁNG SUỐT, là MINH QUÂN CHÁNH CHÚA !!

KHÔNG! KHÔNG! KHÔNG!

Ngược lại:

"hồcáo" là THONG MANH, là BẤT NHÂN ÁC ÐỘC, là GIAN MANH, QUỶ QUYỆT.

2. "hồcáo" có anh minh sáng suốt không?

KHÔNG!

"hồcáo" thong manh về triết học và chính trị.

Luận cứ:

Ngày 3/2/1930, "hồcáo"đã khẳng định và áp đặt rằng: "Ngày nay, có rất nhiều chủ thuyết (chủ nghĩa); song chỉ chủ thuyết Mác-Lê là duy nhất đúng, và vĩnh viễn đúng."

Nay, hầu như toàn nhân loại đã ném cái chủ thuyết đó vào sọt rác của lịch sử rồi!

Vậy, "hồcáo" thong manh về triết học và chính trị, mù dở cuồng tín vào mac-lê, không có tầm nhìn xa lịch sử !

3. "hồcáo"có là minh quân chánh chúa không?

QUYẾT KHÔNG!

Luận cứ:

Với cơ man MƯU MA CHƯỚC QUỶ vô cùng ÁC ÐỘC, "hồcáo" và "đảng cáo" đã NGỤY TẠO cái gọi là "sứ mệnh lịch sử", đã ÁP ÐẶT bằng được cái "chế độ hồcáo" lên gần 95% dân Việt Nam sau chừng ba, bốn thế hệ.

HẬU QUẢ HIỆN TIỀN:

+ Việt Nam đã đi lạc đường tiến hóa của nhân loại, đang phải loay hoay quay trở lại;

+ Việt Nam kiệt quệ, kém phát triển, thuộc dăm nước nghèo khổ nhất, với một cái "nhà nước độc tài độc-đảng-trị" tệ hại nhất;

+ Toàn dân chia rẽ, đạo lý suy đồi, khí phách anh hùng mai một khó khơi dựng lại;

+ Nợ nước Nga 13 tỷ đôla My ờ, dù trong mấy chục năm đã phải nộp với giá rẻ mạt "không biết bao nhiêu" tài nguyên quý, như là apatit, dầu thô, than đá ,.. . (1);

+ Bị nước Tàu vô cớ, trắng trợn tấn công "trừng phạt và lấn chiếm" rồi nay cướp đất, cướp đảo, cướp hải phận những mảng khổng lồ (điều chưa bao giờ xầy ra từ thời vua NGÔ QUYỀN tới nay);

+ Bị nước Tàu khống chế toàn diện mà không dám cựa quậy;

+ Bị cướp không "những đóng góp cho quốc tế vô sản" (với nhiều triệu thương vong), dù đó chỉ là việc làm phản luật tiến hóa.

Hãy áp dụng vào đây đi cái nguyên tắc của chính "đệ nhị tổ phụ lênin của các ông":

CỨU CÁNH ( B ) BIỆN MINH CHO PHƯƠNG TIỆN (A) !

Kết luận tất yếu phải là

Cứu cánh tệ hại (KHÔNG A) thì không biện minh được phương tiện đã rõ ràng quá tệ hại (KHÔNG B); suy ra, người chủ trương và kiên trì chủ trương phương tiện đó bằng mọi giá phải là kẻ tội lỗi !

VẬY,

"hồcáo"tuyệt nhiên không phải là minh quân chánh chúa, mà phải là kẻ tội đồ trọng tội nhất trong lịch sử Việt Nam !

4. "hồcáo"có yêu nước thương nòi không?

KHÔNG! QUYẾT KHÔNG!

Luận cứ 1.

Luận cương trần phú: "Trước làm cách mạng quốc gia, sau làm cách mạng quốc tế ";

"Tôi dẫn năm châu tới đại đồng." ("hồcáo"đã dám xưng xưng tại đền thờ Ðức Thánh TRẦN; XẤC XƯỢC và NGẠO MẠN !!!);

"Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa .. ." (thơ tố hữu);

Ðã có đội quân của "chế độ hồcáo" hoạt động ở Thái Lan (m

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 19:14:04
le nai
tK

----HÒN ĐÁ TO
----HÒN ĐÁ NHỎ
----ĐÁNH MỸ NHẬT
----LÀ CHUYỆN TO
XIN THÊM: xin lỗi bác Hồ, cho em sửa chút cho đúng
----HÒN ĐÁ TO
----HÒM VÀNG NHỎ
----THẮNG MỸ NHẬT
----HÒM VÀNG TO

---HÒN ĐÁ TO
---LÀ CHUYỆN NHỎ
---THẮNG MỸ NHẬT
---NHÀ NHÀ LO
---ĐẢNG GIÀU TO


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 19:17:39
UCSDStudent
San Diego, CA

Xin quý vị đọc bài đăng trên báo Công An Nhân Dân ngày 24 tháng 8 về những giây phút cuối của "Bác Hồ".... http://vnca.cand.com.vn/vi-vn/tulieuvanhoa/2005/5/49903.cand
Đọc xong bài báo này, bảo đảm ai cũng thấy choáng váng...Từ trước đến nay, tất cả bài viết liên quan đến ngày mất của Bác đều luôn luôn viết rằng bác mất vào ngày 3 tháng 9, 1969. Nguyên do: bác cố gắng sống đến ngày hôm sau để cùng hưởng sự vui mừng của ngày quốc khánh (xin lỗi các bác thân cộng nhé cháu không viết hoa chữ quốc khánh là có lý do chứ không phải không biết văn phạm tiếng Việt đâu) với toàn dân. Qua bài báo trên, bây giờ mới biết bác đã ra đi ngay buổi sáng ngày 2 tháng 9. Không hiểu sao mà tự nhiên nhà nước ta lại phổ biến "bí mật quốc gia" ngay trong thời điểm này. Trong bài báo có đoạn viết "Đại tá Kinh Chi, Cục trưởng Cục Bảo vệ phổ biến vắn tắt là “làm nhiệm vụ đặc biệt và những gì thấy phải “sống để bụng, chết mang theo”. " cho chúng ta thấy tầm quan trọng của bí mật này.
Theo quan niệm VN ta, ai cũng muốn khi chết đều có "mồ yên mả đẹp" ấy thế ông Hồ chết đã được 36 năm rồi mà có được yên đâu. Ngay cả ngày chết cũng bị thay đổi như vậy chứng tỏ lúc cuối đời bác Hồ ta chả còn kí lô nào cả, các xác của bác chỉ còn là một phương tiện tuyên truyền cho Đảng và Nhà nước ta thôi.
Thời bác còn sống thì đổi hết tên này đến tên khác khi chết không dám mang cái tên cúng cơm của cha mẹ mình đặt đủ chứng tỏ rằng bác không muốn nhìn nhận quá khứ và liên hệ gia đình của mình, liệu điều này có đúng khuôn khổ của một "vĩ nhân" chưa nhỉ???
Hơn thế nữa nhìn vào lịch sử cổ đại cũng như hiện đại, chỉ có những người vô danh tiểu tốt, những kẻ độc tài mới muốn mọi người phải tung hô, phải xem mình như thần thánh. Còn những vĩ nhân thật sự thì chưa thấy một ai tự đề cao mình cả...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 19:59:38
Trần Quấy
VN

Câu nói của Quản Trọng thời Đông Chu Liệt Quốc: Kế hoạch một năm phải trồng lúa. Kế hoạch mười năm phải trồng cây, 100 năm phải trồng người, đã được cụ khéo léo gạt bỏ ý đầu tiên đi, coi như việc ăn không quan trọng, không có thực vẫn cứ vực được đạo, để sửa lại: “ Vì lợi ích mười năm phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm phải trồng người”.

Nguyên văn tiếng Hán câu nói của Quản Trọng đời Đông Chu Liệt Quốc là:

"Thập niên chi kế, mạc như thụ môc,
Bách niên chi kế mạc như thụ nhân" ,

đến đời nhà ...Hồ ở Việt nam câu nói được con cháu cụ Hồ thêm vào:

"Thập niên chi kế, mạc như thụ môc,
Bách niên chi kế mạc như thụ nhân
Nhất dạ chi kế mạc như thụ ...tinh"

Vì lợi ích một đêm thì phải làm ...tình


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 22:07:45
dan
us

Những năm gần đây trong nước có hiện tượng đạo văn, đạo nhạc, luộc sách, nhiều sách Tử vi, sách dịch trước 75 nay nhiều nhà nghiên kíu, dịch giả tự động thay tên mình đem xuất bản, đó là một nghề mới dưới XHCN:

NGHỀ LUỘC SÁCH

Thuổng thơ văn vốn là nghề của Bác
Truyền hậu sinh nay đã đạt đỉnh cao
Nghề chôm văn đang nở rộ dồi dào
Luộc nguyên cuốn đâu thèm đôi câu lẻ
Như xưa Bác bê lời Hán Cao Tổ
Đạo mấy câu thơ tuốt tận Trung Hoa
Hoặc nguyên con như "NHẬT KÝ TRONG TÙ"
Đàng xoá vết khó tìm ra chủ cũ
Nay hậu duệ cứ thẳng thừng cóc sợ
Lấy của người đem luộc lấy tên ta...

Lên ngôi hoàng đế, Hán Cao Tổ đã ăn cắpc câu của Hồ Chí Minh mà phán: "Sử Hoàng Hà như đái, Thái Sơn như lệ, quốc dĩ vĩnh tồn, viên cập miêu duệ." Hồ Chí Minh nói:" Đất nước VN là một, dân tộc VN là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn song chân lý ấy không bao giờ thay đổi"
Nhà thơ Phạm Trọng Yêm cách nay mấy thế kỷ cũng thuổng câu của Hồ Chí Minh :" Bác lo cái lo trước nhân dân, Bác vui cái vui sau nhân dân" trong bài phú nổi tiếng của nhà thơ nầy :" Tiên thiên hạ chi ưu, vi ưu, hậu thiên hạ chi lạc, vi lạc"


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-26 22:37:15
lam hue
hongkong

Thay vì gọi Ngài, bẩm quan, người ta gọi đồng chí. Thay vì gọi Vua, người ta gọi Tổng bí thư hay Chủ tịch. Thay vì bổ nhiệm, người ta đề cử để rồi giả vờ tham khảo ý kiến của cử tri, sau đó tổ chức bầu cử một cách hết sức tốn kém, rườm rà, nhằm tạo ra cái vỏ dân cử cho những nhân vật đã được Đảng cử từ trước. Bên cạnh hệ thống nhà nước, Đảng cộng sản tạo ra một hệ thống tổ chức quần chúng mang danh nghĩa là đại diện cho các giới trong xã hội, nhưng thực chất vẫn là do những người của Đảng cử ra điều khiển. Hệ thống này đóng vai trò ông Thiện để xoa dịu quần chúng, gỡ rối cho những hành vi sai phạm của ông Ác, tức các cơ quan Nhà nước. Đảng mặc dù là siêu-nhà nước, chỉ đạo hoạt động của toàn bộ hệ thống chính trị, nhưng luôn luôn giả vờ làm như vô can. Mỗi khi nhà nước có biểu hiện bê bối, tham nhũng, Đảng lại đứng ra làm trọng tài, giả vờ xử lý kỷ luật, trừng phạt những kẻ làm sai – nhưng thực chất là tìm cách bao che, bảo vệ quyền lợi cho địa vị thống trị của đẳng cấp cầm quyền. Cái màn kịch đó được diễn hết sức khéo léo, cốt tạo ra trong quần chúng cái ý tưởng: Đảng không bao giờ sai lầm, chỉ có một số đảng viên, cán bộ nắm quyền trong bộ máy nhà nước có thể phạm sai lầm; Đảng bao giờ cũng sáng suốt, bao giờ cũng vì quyền lợi của giai cấp, vì quyền lợi của nhân dân, chỉ có một thiểu số (nhỏ, cực kỳ nhỏ) cán bộ, đảng viên là thoái hoá, biến chất. Sai lầm, tội ác được gán cho những cán bộ cấp dưới (trong thực tế là những con dê tế thần), để bảo đảm cho các lãnh tụ anh minh được muôn đời sáng suốt, trong sạch.
(trich -huyen thoai che do tu tieu vong_ Mai Thai Linh)



[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-27 00:29:25
danngu
HaiphonG


TU TUONG HO CHI MINH LA GI ?
XIN CAC NHA THAM CUU "DINH CAO TRI TUE" HAY TRINH BAY
TREN NUA TRANG GIAY CHO QUOC TE VA QUOC NOI RO.

TREN 15 NAM THAM CUU ROI DAY. DUNG TIEP TUC MY DAN NUA !

CAU HOI THU 2:
DINH HUONG XA HOI CHU NGHIA LA GI ?
XIN TRINH BAY TRAN NUA TRANG GIAY CON LAI CHO NHAN DAN RO !


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-27 00:58:58
ho chi minh
Ba Dinh, Ha Noi

Trần Dân Tiên và T. Lan đã được bác nhờ cắm dùm cái ống đu đủ vào đít của bác rồi bác ra sức tự thổi bác lên!!!
Bác "hit and run" khá nhiều phụ nữ nên trời phạt bác chết không được chôn, phải nằm phơi thây ra nghe chúng sinh chửi rủa hàng ngày!!!
bác đã tự kiểm diểm rồi, cháu nào còn phê bình bác nữa thì cho đi tù cả ba đời nhà nó luôn.
ký tên: BAC(k) HO(le).


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-27 00:59:12
TKV
Australia

Trong hai tháng qua ,nhân vật Hồ Chí Minh đã được đưa lên diển đàn DCV qua nhiều baì viết,và tài liệu có giá trị,đă.c biệt những đồng chí,đảng viên,những người đã từng tôn vinh Bác,như bác tự bơm mình "cha già dân tộc".Toà án nhân dân mỡ rộng với những bài viết có chứng cớ,tài liệu rõ ràng.Bên kết tội mạnh mẽ thẳng
thắn vạch ra những sai lầm cuả bác đã đưa dân tộc vào những thảm hoạ bi đát và những đồ đệ cuả bác quyết ôm xác chết bác để sống còn,tiếp tục lảnh đạo đất nước đến hơi thở cúng cuồi.Phiá bên luật sư biện hộ đó là những tên cải cối cải chày đầu óc đặt sệt mác xít lê ninít,những nhà tiến sỉ giấy này lý luận thua văng tục ,chửi thề phun toàn phân bắc.Ở nước Phú lảng Sa có nhà học giả bả đậu
Mã Vện hết làm thơ, ca Hồ quảng ca tụng bác không tiếc lời.
Xin cám ơn những tác giả trong nước đã vạch trần bộ mặt bỉ ổi cuả bác để cho tuổi trẻ thế hệ sau 75 đựơc sáng mắt,sáng lòng sau 30 bị nhồi nhét tư tưởng ăn cắp vặt vỉ đại cuả bác.
Vài tuần sau năm 75, dân Sàigòn tung tin có một tên cướp khét tiếng từ miền Bắc theo bộ đội trốn vaò Nam .Hình ảnh y treo khắp hang cùng ngỏ hẻm ,đầu đường xó chơ.Hơn 30 năm qua y tung hoành miền Bắc giết người không gớm tay,y là tên nham hiểm độc điạ thay hình đổi dạng thường xuyên,khi là một ông cụ bình dân học vụ,thích hôn các cháu nhi đồng.khi nổi máu khùng y sẳn sàng giết những kẻ thân tín cuả mình tàn độc.Y thay tên đổi họ để thích hợp công tác bí mật .Hơn nửa y cũng là đệ tử gia truyền cuả Mao và Sítalin.Đàn em dưới trướng của y quy tụ những anh hùng hảo hán -hoạn lợn,cai phu đồn điền khét tiếng tàn ác Do vậy Cuối cùng công an nhăn răng đành bó tay không làm gì được y .Đó là tên cướp MINH RÂU


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



HÃY ĐẠP NÁT ĐẦU LOÀI QUỶ ĐỎ CỘNG SẢN GIAN TÀN MAN RỢ
2005-08-27 02:04:14
Nguyễn-Viêt-Nam
NGỒI CHỒM HỔM TRÊN ĐẦU BÁC, ĐẢNG

HÃY ĐẠP NÁT ĐẦU LOÀI QUỶ ĐỎ CỘNG SẢN GIAN TÀN MAN RỢ
TỰ DO DÂN CHŨ SẼ TOÀN THẮNG


 
 
 
 
 
 
 
 
 



[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-27 11:49:34
hiep tran
Viet Nam Da Nang

Thưa Bác Vien!
Có lẽ Bác lớn hơn cháu
Bác ngu lắm!Bác lạc hậu lắm!Bây giờ làm gì có chuyện nhồi sọ nhau nữa!Cháu đã từng sống và làm việc tại Mỹ, đã đi hầu hết các nước châu Âu, biết , nghe và thấy nhiều, nhưng nói thật, những người như Bác thì chết mẹ cho rồi vì vô liêm sỹ quá mức!


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-27 12:13:57
Hoang Long
Korea

Sự tích: Con yêu râu xanh ở Việt Nam

* * * * *

Việt Thường



Bài 17



Sân bệnh viện 308 (tức bệnh viện Đồn Thủy cũ) chiếu phim ngoài trời, một thằng nhỏ 10 tuổi bị một bà già đặt ghế ngồi lên trước nó, thế là thằng nhỏ về nhà lấy dao ra đâm bà già chết tươi.



Những chuyện trẻ em trên dưới 10 tuổi đâm chết người xảy ra như cơm bữa ở khắp nông thôn, thành thị miền Bắc Việt Nam vào lúc Hồ chưa ngỏm. Nơi xảy ra khá phổ biến và giết người một cách tàn nhẫn, như sát thủ chuyên nghiệp, lại chính là khu tập thể sỹ quan ngụy cấp tá ở Đống Đa (Hà-nội).



Xin lưu ý rằng chuyện trẻ con giết người ở miền Bắc Việt Nam khi ấy là phổ biến và đều khắp ở mọi địa phương. Và, trẻ con, “những cháu ngoan bác Hồ” trở thành tai họa của xã hội. Chúng đi hàng đoàn, chọc ghẹo các người già; mới trên dưới 10 tuổi mà đã rượt theo bao vây những cô gái đi một mình để bóp vú, cấu mông. Nhiều vụ “hiếp dâm” tập thể của con nít đã xẩy ra (chuyện này nếu cho là “chưa thuyết phục” thì Lữ Phương có thể hỏi ông Kỳ “sữa”, cán bộ cao cấp của ngành du lịch ngụy quyền Hà-nội, xem bản thân ông ta trong một thời gian bao lâu và đã chứng kiến bao nhiêu vụ; hoặc có thể hỏi trung tướng công an mafia đỏ, nguyên tổng cục trưởng tổng cục bảo vệ kinh tế, khi còn là phó giám đốc công an mafia đỏ ở Hà-nội, xem hắn đã thụ lý bao nhiêu vụ, và ngay con trai hắn cũng ngang nhiên “bóp vú” cô giáo ở trường Lương-yên (Hà-nội); hoặc hỏi Hồng Vinh, nay là ủy viên trung ương mafia đỏ, chủ tịch hội nhà báo (láo) của mafia đỏ kiêm phó ban văn hóa tư tưởng (phó cho Nguyễn khoa Điềm), xem ngày hắn từ Hà-tĩnh về làm phóng viên nội chính của báo Nhân dân, hắn đã được đọc bao nhiêu biên bản về con nít giết người, hiếp dâm tập thể; cũng như hắn đã đọc bao nhiêu bản kiểm điểm của gái điếm bị giam ở Phủ-lý, Hoà-bình và Thái-nguyên khai đã được “công an”, cạo đầu mặc áo sư về trụ trì ở các chùa, đưa vào chùa hành lạc như thế nào. Vì tất cả mọi vụ nói trên bị Hồ xếp là “tiêu cực” do hậu quả của “chủ nghĩa thực dân mới” nên không bao giờ được đưa tin trên báo, đài).



Cầm sách giáo khoa lớp 1, lớp 2 của ngụy quyền Hồ chí Minh biên soạn và phát hành mà hãi hùng. Trong phần học tính cộng, tính trừ cho lứa tuổi lên 6, lên 7 mà được dạy như sau:

- Hôm trước anh “bộ đội giải phóng” bắn chết 3 “thằng lính ngụy”, hôm nay lại bắn chết 5 “thằng” nữa. Hỏi trong 2 ngày anh “bộ đội giết được bao nhiêu”?



Trẻ em, “cháu ngoan bác Hồ”, ở lứa tuổi “đi ỉa còn phải có người lớn rửa đít cho” mà đã bị nhồi nhét toàn chuyện giết người thì hỏi rằng dù có cố tình đến đâu cũng không thể chạy tội cho tên Việt gian Hồ chí Minh về dã tâm của hắn muốn biến nhân dân Việt Nam thành sát thủ binh nô cho chiến lược toàn cầu của mẫu quốc đỏ.



- Nếu ai đó hỏi một đứa bé lớp 1 (tức 6 tuổi) rằng: “Lính ngụy là ai?” thì được nghe trả lời: “Là lính Sài-gòn!!!” Thật là đơn giản mà cũng thật là nguy hi

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-27 12:55:02
Hoang Long
Korea

Ðảng dìu dắt thiếu nhi thành trộm cướp
Giải phóng đàn bà thành đĩ, thành trâu
Giúp người già bằng bắt bớ rể dâu
Và cải tiến dân sinh thành xác mướp
Ðảng thực chất chỉ là Ðảng cướp
Dựng triều đình mông muội giữa Văn minh
Sống tạm bợ bằng thủ đoạn yêu tinh
Nhờ súng đạn Tàu, Nga bắt bớ
Ðảng tắt thở cuộc đời mới thở
Ðảng còn kia bát phở hóa thành mơ
Nguyễn Chí Thiện (Ðảng - 1973)

Ðảng như hòn đá tảng
Ðè lên vận mạng quê hương
Muốn sống trong hòa hợp yêu thương
Việc trước nhất phải tìm phương hất xuống!

Nguyễn Chí Thiện (Ðảng như hòn đá tảng)

Cộng sản đánh gục
Ðời mới hết nhục "





" Quân Cộng sản phải khử trừ chúng mãi
Cứu lấy cuộc đời hiện tại tương lai".


Trong bài thơ " Sẽ có một ngày" Nguyễn chí Thiện đã nói lên tiếng nói và ước nguyện của mấy chục triệu người Việt Nam. Lời thơ bồi hồi, cảm xúc cùng mang tính tiên tri của thời đại:


Sẽ có một ngày con người hôm nay
Vất súng, vất cùm, vất cờ, vất Ðảng
Ðội lại khăn tang, quay ngang vòng nạng
Oan khiên !
Về với miếu đường, mồ mả, gia tiên
Mấy chục năm trời bức bách lãng quên
Bao hận thù độc địa dấy lên
Theo hương khói êm lan, tan về cao rộng
Tất cả bị lùa qua cơn ác mộng
Kẻ lọc lừa, kẻ bạo lực xô chân
Sống sót về đây an nhờ phúc phận
Trong buổi đoàn viên huynh đệ tương thân
Ðứng bên nhau trên mất mát quây quần
Kẻ bùi ngùi hối hận


Giả thử Ðảng và Bác
Cho đi lại tự do
Thời thiên đường cụ Mác
Sẽ khỉ gáy cò ho


" Lũ lau gầy, sậy úa, cỏ tàn phai
Náo nức, reo hò, trông ngó
Âm thanh đó gây thành giông gió
Khắp đại dương cùng khổ âm u
Chớp xé trời đen, báo hiệu lũ quân thù
Giờ hủy thể !
Tôi mong mãi một tiếng gì như tiếng ầm vang của bể
Ðồng bào tôi cũng mong như thế
Tôi lắng nghe
Hình như tiếng đó đã bắt đầu...
.....
Ôi ghê sợ cả một trời phẫn nộ "
( Ðồng lầy- 1972)

Cuộc chiến đấu này chưa phân thắng phụ
Ta vẫn còn đây và sắt thép còn kia
Chết chóc thầm câm, cốt nhục chia lìa
Ta vẫn sống và không hề lẫn lú
Ta muốn nói với loài dã thú
Khúc hát khải hoàn ta sẽ hát thiên thu !


( Cuộc chiến đấu này - 1975)



[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-27 14:57:18
LAM ANH
praha

"boác "làm thơ như vậy.thế cho nên con cháu, dù cho thơ có dở đến đâu vẫn được lăng xê ,mà lại còn được phổ nhạc thành bài hát nữa cơ
...xe không kính vì xe không có kính
bom giật bom rung rụng mất rồi...
thơ TRẦN NHẬT DUẬN


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-27 17:18:21
Hồ đắc Cụt
Saint Louis/USA

Nhân đọc bài thơ của Hồ chí Minh viết TRẦN DÂN TIÊN làm tôi nhớ lại lúc còn là gã thanh-niên trẻ hay tụm ba tụm bảy lại nhậu LAI-RAI ở quê trong những ngày có tiệc cưới hỏi :
DÂN TIÊN NGỒI NÚP BỤI MÔN;
CHỜ KHUYA TRĂNG LẶNG BÓP... bạn tôi sợ đàn bà con gái còn nhiều trong đám cưới liền bịt mồm tôi;thôi bạn xĩn rrồi đừng ngâm... nửa cha nội.
May là sau đó một năm gia-đình chuyển lên Saigon; chứ còn kẹt ở quê thì MÒ TÔM bỡi DÂN-TIÊN bỏ mẹ.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-27 22:33:09
Thanh
Sydney

TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH

HAY SỰ NGHIỆP LÀM TÔI TỚ NGA TÀU CỦA VIỆT CỘNG


HỒ ĐINH


Năm 1956, tổng bí thư đảng cọng sản Liên Xô là NikitaKrouchtchev, trong đại hội đảng lần thứ 20, đã tố cáo tội ác của bạo chúa Staline, cũng là tổ tiên và thánh sống của VC. Staline một đời làm bao nhiêu tội ác thiên cổ, chẳng những đối với người Nga, mà còn nhân loại. Ngoài ra còn sát hại nhiều đồng đảng, đồng đội chỉ với mục đích, để được sùng bái cá nhân. Thật ra việc làm của Krouchtchev, dù được coi là biến cố vĩ đại trong cộng đảng nhưng chẳng qua cũng chỉ là, để loại trừ phe nhóm Stalinist còn lại như Molotov, Kaganovitch..Xét cho cùng, người cọng sản kể cả Marx, Lenin..tất cả cũng chẳng khác gì Thành Cát Tư Hãn, Hitler, Phát xít Nhật, vì tham vọng cá nhân, đã làm hằng triệu tội ác thiên cổ, mà không bút mực nào hay là cáo trạng gì, mới nói lên cho đủ tội chứng.
Một lần nửa, tấn tuồng năm xưa trên sân khấu Liên Xô lại được Đặng Tiểu Bình đem diễn tại Trung Cộng, mục đích cũng chỉ để diệt trừ tận gốc dư đảng của Mao-Giang mà thôi.
Sau ngày 30-4-1975, Việt Cộng cưỡng chiếm toàn thể lãnh thổ VN, ngoài sự nhuộm đỏ quê hương trong máu lệ, còn đẩy dân tộc tới địa ngục khốn nghèo, hơn bất cứ một thời kỳ nào trong lịch sử, kể cả những năm tháng Pháp thuộc. Chính Nguyễn văn Linh, tổng bí thư đảng VC , trước cảnh kinh tế suy đồi của đất nước vào thập niên 80, không còn thuốc chữa cũng như che dấu được, đã phải xưng tội với tờ Times của Mỹ ngày 21-9-1987,đồng thời ra mặt ‘ CHÊ BAI CHỦ THUYẾT MARX-LÊNIN, là chế độ thư lại trung ương tập quyền, khiến cho dân chúng lầm than khốn đốn. Tóm lại đây là cách chạy tội cướp của giết người,cùng sự thất bại thảm thê trong thời gian thống trị và đô hộ cả nước, VC đã đem luận thuyết Lê-Marx ra làm vật tế thần, y chang như quan thầy Đặng Tiểu Bình cùng Gorbachev, đã và đang làm, để cứu đảng.
Năm 1989, qua những khuôn mặt đấu tranh như Lech Walesa, Vaclav Havel. .từ Ba Lan, Tiệp Khắc, Hung, Lỗ..khiến cho các chế độ cọng sản đệ tam tại Đông Âu, lần lượt sụp đổ. Năm 1990 nước Đức thống nhất sau khi Đông Đức từ bỏ thiên đàng xã nghĩa và đập bỏ bức tường ô nhục Bá Linh. Cuối cùng tại Liên Xô, chẳng những chế độ cọng sản bị diệt tuyệt, mà tính đến tháng 8-1990, đã có 13 trong số 15 tiểu bang, thuộc Liên Bang Xô Viết, tuyên bố độc lập hoàn toàn. Như vậy trên thế giới chỉ còn lại bốn thiên đàng xã nghĩa là Bắc Hàn, Cu Ba, Trung Cộng và Việt Cộng.,từ đó đến nay, qua bao nhiêu năm, dựa vào tư bản, để cố lội ngược thời gian, tiến thẳng lên cách mạng xã hội chủ nghĩa..như luận cương của đệ tam quốc tế cọng sản đề ra năm 1930.
Tại VN, sau khi chủ thuyết Marx-Lenin bị nhân loại quăng vào sọt rác, đảng vội vã vơ vét lại những lời nói của Hồ cách đây hơn nửa thế kỷ trước, và gọi đó là ‘Tư Tưởng Hồ Chí Minh’, vừa để dụ khị bọn cán bộ trung kiên già nua đang chao đảo trước cuộc đổi đời, vừa lừa gạt thế giới rằng là đảng ta độc lập, không liên hệ gì tới chủ nghĩa LêMarx. Nói một cách nôm na không cần úp mở, VC khi cho Hồ Chí Minh đội mồ sống lại với

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Hồ Chí Minh RA LỆNH TÀN SÁT DÂN HUẾ...
2005-08-27 23:14:03
PHAN
Melb

The Butcher of Huế : Hoàng Phủ Ngọc Tường

Nam, 11th February 2005



Triết Gia Đức M. Heidegger từng ví con người như một Être Pour La Mort, coi đó như một sinh thể cho tử vong tử diệt, giống như quan niệm trong triết học Phật Giáo, cho rằng đời là bể khổ trong cõi thế vốn vô thường, để rồi rốt cục ai cũng phải chết. Tóm lại sinh tử là lẽ tất yếu của con người không ai tránh khỏi, nhưng để yên tâm bước vào cõi vĩnh hằng, hầu như ai cũng cố gắng giữ trọn đạo làm người, tốt cho mình, ích cho đời và lưu danh cùng sông núị

Sau ngày 30-04-75, cộng sản Hà Nội huênh hoang tuyên bố tất cả những trò lừa bịp chính trị đã làm từ năm 1930 là thời gian mà đảng cộng sản quốc tế chính thức xâm nhập vào VN, cho tới khi dùng bạo lực cưỡng chiếm được toàn thể quê hương. Để chia chung tội danh thiên cổ đã làm hủy hoại đất nước Lạc Hồng suốt bao năm qua, VC đểu cáng, đã lôi bọn Việt gian VNCH, từng giúp giặc đâm sau lưng người lính miền nam, vào chung xuồng, tung hê ca tung bọn ăn chén đá bát này khi viết lại lịch sử cận đại bằng chủ thuyết Mác-Lê cộng với những huyền thoại hoang tưởng, về cái gọi là chiến thắng ba đại đế quốc Pháp, Nhật, Mỹ..

Trong khi đó, ngàn thảm kịch vĩ đại, vạn oan khiên tột cùng, núi xương, sông máu và những cơn giông bão nước mắt của triệu triệu nạn nhân cộng sản trong bao năm qua, bị chế độ độc tài đảng trị cùng những trí thức không tim óc tiếp tay, chôn giấu vùi dập một cách tận tuyệt trong đáy mộ thời gian. Nhưng lịch sử vốn vô tình và rất công bằng, nên nhiều trí thức buổi trước đã ồn ào ca tung VC, nay vì lương tâm và trên hết là sự thật, phải thay ngòi bút để viết lại lịch sử, lôi ra ánh sáng những uẩn khúc bi kịch, lột trần những huyền thoại của đảng cộng sản VN.

1968-2002, bao chục năm qua nay cũng đã đủ để khai quật nấm mồ lịch sử về cuộc thảm sát của VC, mà nạn nhân đa số là dân chúng vô tội, trong trận chiến Tết Mậu Thân 1968 tại Huế.

Theo nhận xét của học giả Nguyễn Hiến Lê thì muốn viết lịch sử, phải sống cùng lịch sử ít nhất một thời gian. Do trên hiện có một số lớn nạn nhân sống sót sau thảm kịch Mậu Thân Huế 1968, đã quả quyết thủ phạm chính cuộc tàn sát dã man lúc đó là những thành phần trong cái mặt trận Liên Minh Dân Tộc Hòa Giải do Hà Nội dựng lên tại Huế vào ngày mồng ba tết Mậu Thân (01-02-1968) gồm Lê Văn Hảo, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Đóa, Đào Thị Xuân Yến, Hoàng Phương Thảo..Bia đá trăm năm có thể bị hủy diệt bởi con người và thời gian, lịch sử cũng vậy có thể cũng bị thay đen đổi trắng bởi bọn cầm quyền và đám bồi bút vô loại nhưng bia miệng thì không bao giờ bất biến bởi chúng là những tác phẩm vô hình không chữ nghĩạ

Sau năm 1975, hầu như bọn phản tặc đều bị Hà Nội cho ra rìa, trong số này có anh em nhà Hoàng Phủ. Con người dù có trái tim cao su hay nhân tạo, đôi lúc trong một thoáng bâng quơ nào đó, cũng tịnh tâm xúc động về tội ác của mình, phương chi Hoàng Phủ Ngọc Tường lại là một trí thức, giáo sư, vương tôn công tư, được sinh ra và sống trên đầu hàng triệu triệu người lầ

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-28 06:10:08
Viet Hoang
Ostrava

Đúng rồi chỉ có C/S và ông Hồ Chí Minh là tàn ác thôi, còn Việt Nam Cộng Hoà chả bao giờ thế đâu? Gia đình tống thổng Ngô Đình Diệm bị chết là do ông Hồ Chí Minh và C/S chỉ đạo giết đấy. Ông tổng thống Nguyễn Văn THiệu khi chạy chốn khỏi Việt Nam cũng là sợ C/S thủ tiêu mà phải đi đấy và khi ra sân bay cũng sợ C/S ám sát nên phải có ((... ông Thiệu ngồi giữa băng sau, ngồi hai bên là xếp CIA Pogar và tướng Timmes...- Khi Đồng Minh Tháo Chạy)) cũng là sợ C/S ám sát mà thôi... Tốt đẹp là phe ta, xấu xa là về phe họ mà


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-28 06:47:09
<a href="mailto:em_be_xinh_xinh90902yahoo.com.vn">nam</a><br>cao bang<br><br>toi thay day la 1 bai bao rat hay,vach tran duoc nhung cai ma the he tre ma bon toi ko biet,de nghi dnag them nhiue bai nhu nay nua,


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-28 07:39:54
Thanh
GA, USA

CÂU CHUYỆN VỀ TUỔI NIÊN THIẾU CỦA "BÁC"

Tương lai và sự nghiệp của một con người ta có thể đoán được khá chính xác khi nhìn và quan sát tính tình, cách hành xử của người ấy khi còn ở tuổi niên thiếu. HCM, ai cũng biết là nhân vật khát máu, láu cá, đểu cáng và lưu manh nhất thế kỷ 20. Những người thân cận đều biết HCM là người nghiện thuốc lá nặng. Ông hút thuốc dây chuyền, chỉ tòan loại thuốc lá ngoại của Anh hoặc Mỹ: Caraven, Dunhill hoặc Pallmall, hết điếu nầy đến điếu khác. Mỗi lần quân nhu phải nhập hàng trăm cây thuốc lá các lọai trên cho ông. Tuy vậy ông luôn luôn tỏ ra, và dạy dỗ các đảng viên phải dùng hàng nội hoá. Các bạn còn bị kẹt lại sau năm 1975 chắc còn nhớ đến gói thuốc lá Tam đảo được sản xuất từ miền Bắc XHCN. Gói thuốc nầy có mùi thơm nhưng cầm điếu thuốc lên thì nó nhão nhẹt và mềm xèo, thuốc ra thuốc mà giấy thì ra giấy. Không biết nó đươc. sản xuất bằng nguyên liệu gì, lá mì hay râu bắp? Tuy vậy, Tam đảo là hàng quí chỉ dành riêng cho đảng viên, mỗi tháng tiêu chuẩn là một gói thôi. Mỗi lần đi thăm một nhà máy nào "bác" luôn luôn thủ bên túi trái của áo Đại cán một gói Tam đảo, còn bên túi phải thì thủ gói Caraven. Khi găp anh em công nhân bác móc gói thuốc Tam đảo ra mời mỗi người một điếu. Mô Phật ! bởi vậy khi "bác" "đi gặp ông Mác ông Lê" có người đã khóc thật tình vì tiếc thương vị "cha gìa dân tôc". Kể lại chuyện nầy để làm một thi dụ chứng minh cho cái tài đểu cáng, đóng kịch tài tình của "bác". Bây giờ xin vào chuyện thật 100% về thời niên thiếu của "bác" do ngươi` cùng quê với "bác" kể lại Rất tiếc là người ấy đã chết rồi nên không nêu tên lên đây đươc.
Làng Sen, quê hương của "bác", hằng năm vào tháng Giêng thường có cúng đình Cúng đình là tục lệ lâu đời của dân ta ở thôn quê. Ở miền Bắc cúng đình cũng là lễ hội để trai gái trong làng gặp nhau sau một năm làm nông vất vả. Cúng đình thường kèm theo hát bội Bởi vậy con trai gái trong làng thường đến xem rất đông . " Bác" vào lúc đó vào khỏang 13, 14 tuổi nhưng là tên con nít nổi bật nhất về cái trò lém lỉnh, láu cá, lưu manh trong đám con nít phá làng phá xóm lúc bấy giờ. Đặc biệt "bác" có "cái củ sâm" to lớn dị thường, khác hẳn mọi đứa trẻ khác cùng trang lứa. Khi đứng xem con gái trong làng thường có thói quen kẹp tay sau đít. Cái trò chơi thích thú ưa thích nhất của "bác" là để "cái củ sâm" của "bác" vào tay các cô gái ấy . Cô nào mắc cở quá giả bộ làm ngơ như không hay biết thì "bác" làm tới ngoái tới ngóai lui cho đến khi cô gái ấy rút tay ra khỏi.Còn cô nào phản ứng liền thi "bác" trả lời tỉnh bơ " thôi mà cô hai, tôi tặng cô củ khoai mà cô không muốn sao" xong rồi bác chuồn mất Thời gian qua mau, đám con nit cung chơi với "bác" lớn lên mỗi người mỗi ngã. Phần "bác" thì "rời bến Nhà Rồng để ra đi tìm đường cứu nước". Sau năm 1945, ông Ba Trực, người cùng lang Sen với "bác" và là bạn thân nhất với bác trong cái đám con nit phá làng xóm ngày xưa , vô tình thấy được một bài báo có hình của vị Chủ tich chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cọng Hòa. Ông Ba Trực vô cùng ngạc nhiên và hết sức mừng rỡ, vội vả tìm cách viêt thư thăm "bác" . Không biết trong t

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-28 08:08:07
Thanh
GA, USA

BÃI MẢ


Trong những câu thơ bút tre, một thể thơ đang lưu truyền rộng rãi ở Việt Nam, tôi thích nhất hai câu:
Tin nghe như sét đánh ngang
Bác Hồ đang sống chuyển sang từ trần!
Khách quan mà nói, ý thích của tôi dễ gây ngộ nhận là mình có hơi bị ác cảm với ông Hồ. Không dám đâu. Xin đừng ai nghĩ như vậy mà tội chết. Tôi khoái hai câu thơ này chỉ vì sự duyên dáng của chính nó, thế thôi. Có những câu thơ bút tre khác, cũng nói đến cái chết của ông Hồ nhưng tôi không thích mấy - thí dụ như:

Tin nghe như sét đánh gần
Bác Hồ đang sống từ trần chuyển sang!
Hoặc:
Vào trong hang Bác âm u
Chị em phụ nữ dở mũ ra chào!
Riêng hai câu vừa dẫn, theo thiển ý, đã kém duyên dáng lại thiếu phần thanh nhã. Nó diễn tả sự khinh miệt một cách sỗ sàng, của “chị em phụ nữ”, truớc vong linh của ông Hồ Chí Minh.

Mà tỏ sự bất kính đối với một nguời đã khuất (cho dù họ là ai chăng nữa) là điều trái với văn hoá của dân tộc Việt, ở khắp mọi miền - nhất là miền nguợc, nơi mà phong tục tập quán có vai trò quan trọng trong đời sống hàng ngày hơn ở miền xuôi.

Nhân nhắc chuyện phong tục/tập quán của miền xuôi/ miền nguợc, tôi lại chợt nhớ cách đây không lâu, thi sĩ Trần Ðăng Khoa, lúc cao hứng có tâm sự như sau: ”Vừa rồi tôi có đi Tây Nguyên dự lễ bỏ mả của gia đình ông Y Ngông Niết Ðam. Nguời Eđê có một tục lệ rất đặc biệt. Khi nhà có nguời chết, gia đình con cháu hàng ngày vẫn nuôi nấng, vẫn mang cơm nuớc ra mộ, khi có điều kiện họ làm lễ bỏ mả. Ðó là bữa tiệc linh đình chia tay vĩnh viễn với nguời chết. Sau đó họ không quan tâm đến ngôi mộ ấy nữa, để linh hồn nguời chết được siêu thoát, không còn vướng víu cõi trần. Tôi cũng đã làm xong cái lễ bỏ mả cho thơ ca thời niên thiếu của tôi” [Trần Đăng Khoa, Chân Dung Và Đối Thoại (Hà Nội:Thanh Niên,1988)].

Bỏ mả, thực ra, không phải là tập tục “rất đặc biệt” của nguời Eđê ở Tây Nguyên mà là tập tục chung - ở nhiều nơi - của nhiều nhóm nguời khác nữa. Nguời Roglai, nguời Rhadé, nguời Bahnar, nguời Djarai… ở miền Nam và miền Trung nước Việt đều có tục lệ tương tự. Gần bốn mươi năm trước, học giả Toan Ánh có một bài viết ngắn và rất cô đọng về tập tục này - xin trích dẫn một đoạn ngắn:

“Ðối với nguời Roglai - sắc dân sống rải rác các tỉnh Khánh Hoà, Ninh Thuận, Bình Thuận, và Lâm Ðồng - lễ cúng bỏ mả có nghĩa là nguời sống từ giã nguời chết. Lễ này đuợc cử hành sau mùa gặt hái đầu tiên, tính từ ngày nguời chết qua đời. Mùa gặt hái hòan tất, mọi nguời đều rảnh rang nên lễ cúng bỏ mả làm linh đình lắm. Có giết trâu mổ bò, mới thầy cúng làm lễ cho nguời khuất rồi đãi làng nuớc. Sau lễ bỏ mả là hết, ngôi mộ không đưọc ai chăm sóc nữa.

Nguời Rhadé, đa số sinh sống tỉnh Darlac và Quảng Ðức, cũng có lệ bỏ mả vào mùa gặt năm sau. Nguời nhà ra mộ khóc lóc một lần cuối rồi mộ bị bỏ hẳn. Kỷ niệm của người chết cũng chìm dần vào quên lãng.

Người Bahnar - sắc dân sống ở Ðông Nam Kômtum, Tây Bắc Pleiku, và phía Tây Bình Ðịnh - cũng chỉ chăm sóc mộ phần một năm... Sau đó họ làm lễ tạ rồi san phẳn

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-28 09:37:04
nguoi yeu che do
ha noi ,viet nam

that khong the chap nhan duoc nhung loi boi nho que huong la lanh tu cua nhung ke khong co trai tim cung chang co tri oc! nhung nguoi quan tu chang bao gio noi nhung loi nhu the het! .........ai vi dai ,ai cao lon,lich su the gioi va thuc te da chung minh,dinh doat! tai sao ko biet CHU TICH HO CHI MINh vi dai biet bao nhieu ngoai ngu?
Nhung ke quay nguoc lai voi que huong se chi bi co xe lich su de bep......


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-28 17:17:59
Thanh
GA, USA

Giặc CỘNG !

Nguyễn Hải Sơn

Ngay từ lúc còn bé, tôi đã nghe được hai chữ giặc Cộng; giặc là những tên xâm chiếm, đốt phá, chém giết … còn Cộng là Cộng Sản; một chế độ mà nhiều người đã từng nếm trải sự cai trị, sự ngạo ngược và sự bạo tàn của họ, trong đó có tôi. Nhớ một buổi tối, lúc đó tôi khoảng 5-6 tuổi, tôi được một người cô dẫn đi xem phim có tựa đề là Chúng tôi muốn sống. Nội dung phim nói về cải cách ruộng đất năm 1953, trong phim diễn về cảnh người cha là địa chủ bị đấu tố, bị chôn sống thân người chỉ chừa lại cái đầu, sau đó bị hành quyết bằng lưỡi cày với hai con trâu kéo đằng trước; còn người con là Đại uý Vinh đi bộ đội chống Pháp về thấy cảnh gia đình bị đàn áp nên phản ứng và bị bắt nhốt … Khi phim chiếu đến cảnh Đại uý Vinh tìm cách vượt ngục, anh ta cầm một cục gạch chuẩn bị đánh vào đầu tên cai ngục, lúc đó ở bên ngoài tiếng mõ, tiếng thùng thiếc, tiếng xon nồi … gõ loạn xạ và tiếng la: Giặc Cộng đến, Giặc Cộng đến … Buổi chiếu phim bị cắt ngang ở đó, người phụ trách buổi chiếu phim, mặc đồng phục màu đen, lên tiếng xin lỗi bà con vì phải hoãn buổi chiếu và xin được phục vụ lần sau. Chúng tôi lần lượt ra về dưới ánh đèn dầu leo lét soi đường, lẫn trong sự lo sợ và hối tiếc. Sau này, những người theo Cộng Sản (CS) tâm sự lại, mới biết rằng chính họ đã cố tình gây sự xáo trộn và náo động để phá hoại buổi chiếu phim, vì đó là bộ phim nói xấu chế độ CS Bắc Việt.

Mỗi ngày đi học, đi ngang qua Uỷ ban Xã có dán một tấm áp-phích in hình ba ông giặc Cộng, mặc độc chiếc quần xà lỏn, đầu đội mũ cối có vẽ ngôi sao, trèo hái đu đủ; tôi thấy ngộ nghỉnh và tức cười, bởi vì giống ba con khỉ quá. Đầu óc ngây thơ của đứa trẻ 5-6 tuổi chỉ nhận thấy đựơc như vậy. Vài ngày sau, có người nghịch ngợm xé giấy báo dán vào đít ba ông giặc Cộng làm thành cái đuôi, mỗi lần gió thổi làm cái đuôi bay lên trông càng buồn cười hơn. Lũ trẻ chúng tôi chiều nào cũng kéo nhau đi xem cái tranh tuyên truyền ngộ nghỉnh này, mà chẳng hiểu chi cả ?. Những người đi theo giặc Cộng là bà con hàng xóm, là ông Bác bên nội, là ông Cậu bên ngoại, mà trước đây, chế độ miền Nam gọi họ là “những người lầm đường lạc lối”. Sau ngày 30.4.1975, chúng tôi được học tập chính trị rằng: Những người CS đã đánh thắng tên đế quốc đầu sỏ và hung hản nhất thời đại, nhưng lại bị xuyên tạc là ba thằng giặc Cộng bu cành đu đủ không gãy … Rồi họ hỏi từng người, điều đó có đúng không ? Đế quốc Mỹ có thâm độc không ? vv và vv… Lúc đó, ai ai cũng thấy tội ác của Mỹ-Ngụy thật là tày trời !

Quê tôi có một dòng sông lớn, nơi một chiếc cầu bắc qua, chiều chiều ra sông ngồi câu cá nhìn những cụm lục bình lửng lờ trôi, thật là thú vị. Thế rồi chiến tranh đến, hai bên đầu cầu có lính gác, chiếc cầu bị đặt chất nổ phá văng một mố; như vậy là những người lãng vãng quanh cầu đều bị ngăn cấm, bởi vì giặc Cộng đã giả dạng làm người đi câu để phá sập cầu. Chúng tôi nhìn những người CS như những tên phá hoại. Rồi những trận pháo kích vào đô thị miền Nam, trún

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
2005-08-28 17:19:04
trung thuc
USA

Trang web này chỉ đăng những tin nói xấu chế độ CS ,những thông tin phản hồi sẽ bị xóa ngay lập tức,như vậy đâu có còn là dân chủ,nhất là những bài có giá trị ,trung thực và có bằng chứng cụ thể,tôi tham gia viết mấy bài rất cô đọng ,nội dung hoàn toàn lành mạnh mà họ xoá mất tiêu,bởi lẽ nó không có lợi cho việc tuyên truyền bôi nhọ CS của nhóm người chống cộng này,xin mọi người không nên tin ở những gì họ viết,tất cả là sự lừa bịp những ai không nắm được lịch sử VN qua các thời kỳ,họ kích động chửi bới vô văn hóa , giống như nhận xét của độc giả Bùi Viện.
Thật là Chí Phèo hết cỡ


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]