Columns
   Huỳnh Việt Lang
 Nguyễn Văn Lục
 Sổ Tay Thường Dân TNT
 Thu Toa Soan
 
dcvblogs
 




 
Login
 
Biệt danh

Mật mã

Bạn chưa đăng ký độc giả? Bạn có thể đăng ký ở đây.
 
Biếm họa
   
Ai đang online?
 
Hiện đang có 369 bạn đọc trên DCVOnline
Log On
Đọc DCVOnline trên Yahoo!
 
Thư mục DCVOnline
   Trang nhất
 Ban biên tập
 Góc bạn đọc
 Góp ý tòa soạn
 Gởi bài
 Lưu trữ
 Tin RSS
 
    Tác Phẩm & Tác Giả
21-04-2009 
  
  

Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)

Tan Van

Uyên Thao


Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” của Tô Hải
Ngõ cụt Việt Nam và những giấc mơ về Thằng Hèn
Chilon Chilonides (*)



Từng trang “Hồi ký của một thằng hèn” đưa tôi lui dần về bốn mươi năm trước.

Thuở đó, một buổi sáng cuối năm 1969, tại toà soạn tuần báo Diễn Đàn trên đường Tạ Thu Thâu Sài Gòn, anh Mặc Đỗ nhắc tôi thực hiện ngay số báo đặc biệt về Hồ Chí Minh vừa có tin đã chết.

Anh Mặc Đỗ là chủ bút và tôi là người điều khiển toà soạn.

Lời nhắc của anh tự nhiên làm bừng dậy một loạt hình ảnh từ ký ức.

Trước mắt tôi không còn khung cảnh toà soạn mà là đoạn đường đèo Mang Yang.

Đối diện với tôi không còn nhà văn Mặc Đỗ mà là người lính đầy bụi đất ‒ một đại uý thiết giáp mà tôi nhớ tên là Đào Trọng Trấn. Tôi tới đây khi trận Đức Cơ (1) đã dứt, nhưng toàn Vùng 2 đang căng thẳng vì cuộc nổi dậy của Fulro vào tuần lễ trước –– đêm Giáng Sinh 1965. Chúng tôi bước dọc hàng chiến xa rồi dừng bên một lùm cây. Đại uý Trấn bỗng chỉ tay xuống dải thung lũng bên quốc lộ bật la:

‒ Đẹp quá! Cảnh đẹp quá!

Rồi anh thở dài:

‒ Lúc này được cùng gia đình lo đón Tết mới thú!

Câu nói bất ngờ tỏ nỗi khát khao của vị chỉ huy đơn vị đang bảo vệ an ninh cho một điểm xung yếu nối cao nguyên với duyên hải đã theo tôi suốt đoạn đường trở lại thị xã Pleiku sau đó.


Uyên Thao
Nguồn: Tủ sách Tiếng Quê Hương
Tôi như nghẹn thở vì những hình ảnh hỗn loạn, vừa thấy mình dừng giữa dòng suối nhỏ tại Dakto đã lập tức ngồi bên một sân bóng tại Lệ Thanh, rồi chết sững tại một căn cứ địa phương quân Phú Bổn…

Bên tai tôi dội lên tiếng la của người lính vừa cùng tôi vục tay vào dòng suối.

Dòng suối hiện ra như nguồn hạnh phúc cho những kẻ thất thểu gần mười ngày giữa núi rừng khô khốc. Tất cả đang lao xuống suối như bày thú đói lao vào con mồi bỗng sững lại vì tiếng la và nhìn theo bàn tay chỏ một lùm cỏ đen lù lù trôi tới. Giữa đống cỏ và đám lá khô bập bềnh hiện lên một đám tóc rồi một gương mặt đen kịt ruồi muỗi giòi bọ ‒ một đầu người xám xịt nhớp nhúa.

Chiếc đầu theo dòng nước từ từ trôi trước mắt chúng tôi để về đâu không ai biết.

Cũng chẳng bao giờ chúng tôi biết chiếc đầu đó là của ai, bị cắt lìa lúc nào, trong tình cảnh ra sao…

Rồi ngay trước mắt tôi là một phụ nữ với mớ tóc rối mù phủ dài phía trước.

Sợi thừng quấn quanh ngực buộc chiếc xác lên một nhánh cây khiến người đã chết không được nằm yên mà phải đứng gục đầu với hai bàn chân lửng lơ chạm hờ trên mặt đất. Những vệt máu tím ngắt kết dính mấy mảnh áo tả tơi vào bộ ngực nát bấy vì vết đạn.

Chỉ hơn mười tiếng đồng hồ trước đây, chắc chắn người phụ nữ này không thể nghĩ về điều xẩy ra cho chị như tôi đang thấy. Có thể chị vẫn thấy cuộc đời đầy tươi đẹp vì đang xum họp bên chồng con giữa buổi tối mừng lễ Giáng Sinh, dù ở một tiền đồn heo hút trên mảnh đất Phú Bổn xác sơ này.

Dù sao chị cũng may mắn vì chồng con chị đã chia chung mọi điều với chị và hẳn đang ở bên chị dưới mấy nhánh cây không xa. May mắn hơn nữa là chị cùng chồng con rồi sẽ có một nấm mồ vì thân xác còn treo tại đây thay vì trôi trên một dòng suối.

Dù quá quen với cảnh chết chóc, tôi vẫn không thể dừng lâu giữa những xác người dựng đứng bao quanh.

‒ Không cách gì trốn khỏi được!

Đó là mấy lời ngắn ngủi của một thiếu tá Biệt Động Quân.

Chúng tôi quen nhau từ tuổi học trò và gặp lại sau nhiều năm xa cách giữa vùng núi Chư Prong sặc mùi tử khí. Thằng bạn hiền hoà học cùng lớp với tôi từ trường Thăng Long qua trường Văn Lang Hà Nội mấy năm 1950-1953 mang gương mặt cằn cỗi khó ngờ.

Ngồi bệt trên bờ hào, nhìn quanh lơ đãng, anh nói với tôi mà như đang nói với chính mình:

‒ Tao không sợ hành quân mà chỉ sợ lúc trở về. Những lúc đó tao chỉ muốn trốn mà… không cách gì trốn khỏi được!

Tôi không ngạc nhiên về sự muốn trốn khi một cuộc hành quân chấm dứt.

Không muốn trốn sao được khi biết chắc đang chờ phía trước là những gương mặt căng thẳng đón xem trong số người về còn có người thân của mình không?

Càng muốn trốn hơn nữa khi phải nhìn nỗi đau oà vỡ của những người vợ yếu đuối, những đứa trẻ ngây thơ thấy chồng, cha trở về trong gói poncho, nhất là lúc cả đám đông chan hoà nước mắt vây quanh người chỉ huy để cùng nhao nhao cất lên một câu hỏi như đang mê sảng:

‒ Thiếu tá ơi, chồng tôi đâu?


Em hỏi anh em hỏi anh bao giờ trở lại
Nguồn: vietnamnet.vn
Chẳng ai cần trả lời nhưng những câu hỏi cứ vang lên như những lằn đạn kinh hoàng không một lằn đạn kinh hoàng nào giữa trận địa so nổi.

Một rừng hoang ký ức vây hãm tôi trên đoạn đường dài do câu nói bất ngờ của đại uý Trấn.

Tôi không tìm nổi lý do chính đáng cho việc cần xô mọi người vào những cảnh sống mà tôi đã gặp.

Không lý do nào đứng vững khi trút cả tràng đạn vào ngực một phụ nữ yếu đuối và lúc nạn nhân đã gục xuống lại dựng đứng cái xác dưới một nhánh cây. Người phụ nữ đó phải sống giữa một tiền đồn chỉ vì có chồng là lính địa phương quân.

Càng không có lý do nào đứng vững khi những đứa trẻ chưa quá 5 tuổi đầu vẫn bị bắn hạ và treo xác chỉ vì cha chúng là người cầm súng.

Chỉ những con tim gạch đá và những bộ óc ngập đất bùn mới tạo nổi lý do chính đáng cho các hành động này, nhất là những nạn nhân còn trở thành con số ghi dấu chiến công đã diệt bao nhiêu tên địch!

Nỗi khát khao nhỏ bé được cùng gia đình lo đón Tết mà người sĩ quan thiết giáp vừa thốt lên bỗng như vầng khói sương hư ảo. Ngay cái đỉnh đèo mà tôi vừa đứng bên anh cũng chìm dưới hình ảnh những xác chết ngổn ngang để xoá nhoà hẳn nét đẹp mà anh nhìn thấy. Cảnh sắc thiên nhiên không bao giờ thay đổi, nhưng tôi không thể quên những cuộc tàn sát từng diễn ra chính trên đoạn đường này, nhất là không thể quên những thân xác vào nhiều ngày tháng trước đã nằm gục theo mọi tư thế bên những gốc cây, những mô đất mà chúng tôi vừa bước qua...

Những hình ảnh đó đã trở thành đời sống Việt Nam do ý hướng của một con người mà anh Mặc Đỗ vừa nhắc tôi thực hiện số báo đặc biệt về con người ấy.

Lúc nhấc điện thoại liên lạc với các cộng tác viên, tôi nhớ lại mấy câu thơ “Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua ‒ Thắng lợi tin vui khắp mọi nhà…” của Hồ Chí Minh mà đài Hà Nội truyền đi và bên tai vang lên câu nói của người tuỳ viên văn hoá toà đại sứ Mỹ vào dịp tiếp xúc với một nhóm cầm bút trẻ tại Sài Gòn mấy năm trước, năm 1964. Chưa bao giờ tôi nghĩ người Mỹ hiểu thấu hoặc ưu tư về tâm cảnh người dân Việt Nam, nhưng câu nói của người tuỳ viên đã khiến tôi chấn động thực sự. Ông ta hỏi: “Giới trẻ Sài Gòn nghĩ gì về nhân vật Hồ Chí Minh?” Bạn tôi, Vũ Ngọc Đĩnh, trả lời: “Hồ Chí Minh là người yêu nước, nhưng đã lầm đường.” Người tuỳ viên văn hoá mà đa số lớp trẻ Sài Gòn nghĩ là mù mịt về văn hoá Đông Phương đã lắc đầu nói ông ta không nghĩ vậy, vì theo ông ta, người yêu nước trước hết phải thương dân. “Hồ Chí Minh đam mê sự nghiệp của ông ta chứ không thương dân. Không thể bảo ông ta là người yêu nước!”


“Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua ‒ Thắng lợi tin vui khắp mọi nhà…”, HCM, Tết Mậu Thân
Nguồn: bachdanggiang.com
Kể từ ngày đó, tôi luôn cố tìm con tim rung động trước nỗi đau của đồng bào nơi những con người được tôn xưng là yêu nước và không ngớt thắc mắc về sự viện dẫn tình yêu nước để đẩy đất nước vào vòng lửa đạn với hàng trăm, hàng ngàn, thậm chí hàng triệu cái chết oan khiên đau đớn.

Ít ngày trước khi ghé Mang Yang, tôi ghé một quán nước gần khoảnh đất trống bên quận lỵ Lệ Thanh cũng là sân bóng chuyền của những người lính đồn trú gần đó và đám trai trẻ địa phương. Niềm vui quây quanh trái bóng tại đây đã biến một nhóm sáu chàng trai thành tâm điểm thu hút. Tôi gặp những chàng trai này khi họ vừa qua một trận đấu, đang ngồi với đám học sinh nhỏ ngưỡng mộ họ. Thấy tôi đeo máy ghi âm, cả nhóm đề nghị mở cho nghe một bài ca. Cuốn băng đang nằm trong máy của tôi chỉ ghi phần kết bản trường ca Mẹ Việt Nam của Phạm Duy. Tôi không tin đám trẻ mười tám, hai mươi sống giữa vùng gió bụi mưa mù này thích nghe bản nhạc, nhưng vẫn chiều ý. Không ngờ họ đòi tôi cho nghe lại, và hết thẩy đều như chết lặng trước từng lời ca. Rồi một chàng trai vừa chấm mấy giọt nước mắt trên gò má vừa xin tôi cuốn băng. Nỗi xúc động hiện trên từng khuôn mặt khiến tôi hứa sẽ trở lại vào tuần sau và tặng cuốn băng ghi trọn ba phần của bản trường ca thay vì cuốn băng này.

Tôi trở lại như đã hứa, nhưng quán nước bên đường chỉ còn là đống dấu tích tan hoang.

Đợt pháo kích bất ngờ vào buổi chiều ba ngày trước đã biến cả sáu chàng cầu thủ bóng chuyền, đám học sinh nhỏ và gia đình chủ quán thành tro bụi, khi họ đang ngồi quây bên nhau như thường lệ.

Các nạn nhân vừa được chôn cất ngày hôm trước.

Tôi quay ra xe như kẻ vô hồn, thay vì mở máy xe, đã mở đoạn cuối cuốn băng với những lời ca mà tôi ngỡ chỉ là tiếng nấc nghẹn của Thái Thanh:

Mẹ Việt Nam ơi! Mẹ Việt Nam ơi!
Chúng con đã về khát khao hơi Mẹ
Chúng con xin thề giữ thơm quê Mẹ
Cuộc đời rồi phai tàn sau thế giới
Chỉ còn tình yêu của Mẹ mà thôi!


Mấy giọt nước mắt trên gò má chàng trai chỉ một lần thoáng gặp tại xó rừng mịt mù bụi đỏ như có ma lực thúc đẩy một nỗi bứt rứt khó tả. Tôi cứ thấy những giọt nước mắt đó khởi từ con tim đằm thắm của một tâm hồn nhân hậu chỉ hứa hẹn sự tốt lành. Những con tim và những hứa hẹn đó hẳn có ở nhiều nơi nhưng số phận dành cho tất cả chỉ là tro bụi.

Và, những dòng chữ của Tô Hải hiện lên:


Bến phà Xuân Sơn nay là bến thuyền vào động Phong Nha
Nguồn: caucaquangbinh.com
“Tôi đã thấy… Cả một xã không còn bóng đàn ông, trắng xóa khăn tang của các chị, các mẹ... Cả một đơn vị, một chuyến phà, một đoàn xe, một gương mặt, thậm chí một bà mẹ già còng lưng chở lính qua sông, mẹ Suốt, một tiểu đội con gái đêm đêm san đường, lấp hố bom, mới gặp mặt hôm trước thì hôm sau đã thành tro bụi. Đố ai tìm được cái xác nào sau khi bom B52 rơi trúng bến phà Xuân Sơn nhỏ bé ở Quảng Bình, ở ngã ba Đồng Lộc ấy! Bản thân tôi, khi trực tiếp gặp họ, tôi đều nghĩ: ‘Chắc đây là lần gặp... cuối cùng.’ Và, quả là như vậy”. (HKCMTH – tr. 279)

Đó là quê hương Việt Nam trong cuộc chiến dài gần nửa thế kỷ mà chính người tự nguyện bước vào cuộc chiến như Tô Hải đã nhận định:

“Với tôi cũng như với nhiều người được đọc, được nghe và có được tí chút độc lập suy nghĩ thì cuộc chiến chống Mỹ chẳng có gì là bất ngờ… Đâu phải nó nổ ra từ vụ hải quân tí hon Bắc Kỳ dám “đánh cú liều” vào tầu Maddox ở vịnh Bắc Bộ! Quần áo, mũ, giày, thắt lưng, bao đạn, lương khô... tất cả là...Tàu! Kalachnikoff, T54, Sam I, Sam II, Mig 17 hay Mig 21...tất cả đều đến từ Matxcơva... Còn dân Việt Nam chỉ có... người mà con người Việt Nam thì chỉ cần đứng trước hai chữ “xâm lược” là sẵn sàng, kẻ thù nào cũng... “oánh”!” (HKCMTH – tr. 266)

Cảm giác nhục nhã vì mang thân nô lệ khiến nỗi uất hận do cảnh sống bất công những ngày tháng trước vẫn chưa nguôi, dù chế độ thực dân Pháp đã chấm dứt từ đầu tháng 3, 1945 và đất nước đã có một chính quyền tự chủ khi người Nhật buông súng đầu hàng. Cảm giác này khiến một thế hệ trẻ dễ dàng biến thành công cụ trong tấn tuồng lường gạt bi thảm mà nạn nhân gồm cả bản thân họ.

Tô Hải kể về cái ngày khởi đầu sa hố đó:

“Đúng ngày 17 tháng 8 năm 1945, chúng tôi kéo nhau đến quảng trường Nhà Hát Lớn Hà Nội mít-tinh chào mừng chính phủ Trần Trọng Kim. Cuộc mít-tinh bắt đầu được mấy phút bỗng hàng loạt cờ đỏ sao vàng được tung ra, cờ quẻ ly bị giật xuống và trên bục diễn giả xuất hiện một người đeo poọc-hoọc, đăng đàn diễn thuyết, kêu gọi đồng bào đi theo Việt Minh, đánh Pháp, đuổi Nhật, đòi lại áo cơm, tự do, xóa bỏ gông xiềng... Những khẩu hiệu vừa phát ra đã có hàng ngàn người hô to hưởng ứng. Không một tiếng súng. Không một sự phản kháng từ ai, từ đâu, dù trại lính Nhật ở cách đó chỉ khoảng 300 mét!

Cuộc khởi nghĩa thành công nhanh như thế đó!

Sau này, loại thanh niên “yêu nước hồn nhiên” bọn tôi đâu có dám lên tiếng khi nghe người ta tự tâng bốc kể công với lịch sử rằng “Đảng đã lãnh đạo toàn dân nổi dậy đánh Pháp, đuổi Nhật dành tự do, độc lập cho đất nước!”

Và các nhà viết sử Nhà Nước Cộng Sản cũng lờ tịt luôn cái chuyện Việt Minh cướp chính quyền từ chính phủ quân chủ lập hiến Trần Trọng Kim ‒ không khác vụ lật đổ chính phủ Kerensky ở nước Nga trong lúc nội tình nước này đang bối rối.


Ảnh HCM tặng tướng Raoul Salan
Nguồn: vietnamaaa.numeriblog.fr
Thực tế lúc ấy là… chúng tôi có biết gì đến cái đảng cộng sản cộng xiếc, nhất là ông Nguyễn Ái Quốc tức Hồ Chí Minh sau đó còn công khai tuyên bố GIẢI TÁN ĐẢNG của ông ta trước thế giới và đồng bào cả nước! Trong chính phủ có đầy đủ các vị Huỳnh Thúc Kháng, Phan Kế Toại, Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh... và cả “cố vấn” Bảo Đại nữa.

“Quả lừa lịch sử” bắt đầu chính là từ đây! Vận nước khốn nạn nhất cũng bắt đầu từ đây!

Tại sao Việt Nam không độc lập như Mã Lai, Nam Dương, Ấn Độ, Thái Lan, Phi Luật Tân... mà phải qua 30 năm chém giết kẻ thù thì ít... mà chém giết nhau thì nhiều?”… Đây là sự hy sinh cực kỳ vô duyên cho cái chủ nghĩa không tưởng, cho sự tiếm quyền của một lớp người âm mưu làm VUA của cái nước Việt Nam khốn khổ này bằng chiêu bài Độc Lập, Tự Do mà ở các nước, người ta đã có từ nửa thế kỷ nay rồi vì may mắn thay, họ không có Đảng Cộng Sản cầm quyền! Bi kịch lớn của triệu tấn bi kịch nhỏ chính là đây! (HKCMTH – tr. 424 - 425)

Bi kịch đã phủ trùm đất nước do lệnh truyền chém giết viện dẫn lý do “đế quốc Mỹ đang xâm chiếm miền Nam, đồng bào bị bóc lột, đày đọa”, dù nhiều người sắm vai trong tấn kịch luôn tái tê tự vấn:

 “Từ nay đến ngày ‘ngụy nhào…’ miền Bắc còn bao nhiêu xương rơi, máu đổ? Phía bên kia thì thằng Phát, thằng Đạt, những đứa em tôi; thằng Định, thằng Thọ, những bạn học của tôi ... bao giờ sẽ trở thành món ‘thịt băm’ trước cái quyết tâm ‘còn cái lai quần cũng đánh’ của ‘ta’”? (HKCMTH – tr.291 - 292)

Vì họ đã thấy không đế quốc nào xâm lược, không có ai bị đọa đày mà cuộc chiến đã khởi từ mưu đồ độc bá của chỉ một nhóm, thậm chí của chỉ một người:

“Không có ông Hồ, không có cái đảng này thì đâu đến nỗi cả dân tộc tôi bị chiến tranh tàn phá, anh em, họ hàng đâu đến nỗi chia lìa, chém giết lẫn nhau, đâu đến nỗi thua xa những nước cũng thuộc địa như nước tôi đến cả thế kỷ về mọi mặt.” (HKCMTH tr. 388).


(Còn tiếp)


© DCVOnline




DCVOnline: (*) Chilon Chilonides là một trong những nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết của Henryk Sienkiewicz “Quo Vadis: A Narrative of the Time of Nero”. Đọc bản dịch (điện tử) từ tiếng Ba Lan của Jeremiah Cuurtin tại đây.

Bạn đọc có thể liên lạc mua sách tại
Tủ sách Tiếng Quê Hương
P.O. Box 4653
Falls Church – VA 22044 ‒ E-mail: uyenthao1@juno.com


[ Trở lại ]

 Đọc những bài khác trong mục Văn hóa - Nghệ thuật  Trang in Trang in  Gởi điện thư Gởi điện thư

  
 
    Đăng Ý kiến của bạn về bài này?

   Ý kiến Bạn đọc
   (DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ bạn đọc)

Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-20 23:17:08
anbinh94


Trích: “Quả lừa lịch sử” bắt đầu chính là từ đây! Vận nước khốn nạn nhất cũng bắt đầu từ đây!

Đúng vậy ! Thời Hậu CSVN ( Nếu VN chưa là 1 tỉnh của Tàu !) các sử gia VN chỉ cần 4 chử để mô tả toàn bộ về thời đại HCM: "Quả lừa lịch sử"

Và Sự Thật là Pháp đã trao trã độc lập VN qua Vua Bảo Đại và vua Bảo Đại cũng đã ngắn gọn:

"Chúng mình già trẻ mắc lừa bọn du côn"

(*) Nguồn Hồi ký “ Một cơn gió bụi “ t/g Trần trọng Kim





[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-20 23:17:42
triếtlýgia0001


Tui không hiễu tác-gĩa cũa cuốn "hồi ký cũa một thằng....hèn" có liên quan gì đến Mr.Bạnđờidânhèn hay không???......nhưng danh xưng cuốn sách này vô hình hay hữu ý điều giống tựa đề cuốn sách....từ nghĩa đen đến nghĩa bóng đó là hơi...hèn...Vì có một nhận định là đã phán Bác Hồ??....vì cho là chiến tranh xãy ra trên đất Việt là do Bác Hồ và do đãng cũa Bác??.....Nhưng tui muốn hõi Tác-gĩa cũa cuốn "hồi kỳ cũa một thằng hèn..".....Là Bác Hồ chiến tranh với ai??_____Bác Hồ không đem quân đi đâu cã,mà là đánh đế quốc trên quốc gia việt-nam,nếu đế quốc không đến việt-nam thì Bác hồ chiến tranh với ai???.....chẵng lẽ chiến tranh với...những bóng ma??..với những thằng..hèn?______cuộc chiến tranh mà Bác Hồ chũ trương là cuộc chiến mà tất cã những người Việt-nam thơì đó điều đồng tình từ mọi gia cấp từ mọi tầng lớp là cuộc chiến tranh chống thực dân pháp??...như vậy theo tac gĩa..là khi đất nước bị ăn cướp thì chúng ta cứ làm thinh và đi theo cho tới khi nào thực dân chán...trã nước lại cho ta thì thôi??..Như vậy thì đúng là QUÁ HÈN RỒI CÒN GÌ......GIẶC ĐẾN NHÀ THÌ BÕ CHẠY,HAY LÀM NGƠ,HAY BÁN NƯỚC LUÔN????.....ĐÚNG LÀ..HÈN...QÚA HÈN.....rồi người mỹ tự nhiên ỡ đâu nhào vô cưỡng chiếm miền nam việt-nam???.....rồi không đánh mỹ,vậy năn nĩ mỹ trã lại đất nước???...giờ đây đến lược trung-cộng cưỡng chiếm Hoàng-trường-sa??? vậy năn nĩ tiếp hay sao????........_____thà là HÈN THÌ IM....LẶNG ĐỠ HÈN HƠN....ĐẰNG NÀY NÓI RA THÌ LẠI CÀNG HÈN......nhưng khỗ nỗi là không thễ phê bình được:VÌ CHÍNH TÁC GĨA ĐÃ TỰ NHẬN MÌNH HÈN....THÌ PHÊ VỚI PHÁN GÌ ĐƯỢC NỮA......chạy mặt luôn...nay k

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-21 00:54:35
mau-nhiem


Cái tấm hình HCM mà DCVonline.net trích dẫn sao quá khác với những tấm hình HCM mà tôi đã thấy. Thứ nhất là vầng trán hơi cao; mắt xếch lên trông không hiền hậu như các bức tôi từng vẽ ; xương gò má hơi nhỏ và cái cằm nhọn hơn. Nhìn bức hình này không giống lắm các bức treo trong các viện bảo tàng. Nhìn thoáng có nét giống nhưng nhìn kỷ thì nó khác như tôi đã nói.
"“Không có ông Hồ, không có cái đảng này thì đâu đến nỗi cả dân tộc tôi bị chiến tranh tàn phá, anh em, họ hàng đâu đến nỗi chia lìa, chém giết lẫn nhau, đâu đến nỗi thua xa những nước cũng thuộc địa như nước tôi đến cả thế kỷ về mọi mặt.” (HKCMTH tr. 388).

Tôi không đồng ý cách nói này của HKCMTH vì chiến tranh vẫn xảy ra trên quy mô nhỏ trước khi ông Hồ lãnh đạo ĐCSVN. Phong trào chống Pháp vẫn không ngừng bộc phát. Bởi vậy có nhà thơ viết: "Đâm mấy thằng tây bút chẳng tà". Không có ĐCSVN vẫn còn các phong trào khác. Nghĩa là vẫn có chiến tranh! Vẫn có máu chảy, vẫn có chia lìa...
Các cuộc khởi nghĩa sở dĩ thất bại mà theo ĐCSVN phân tích là thiếu tính đồng bộ, đơn lẻ và không dựa vào sức dân. CM tháng tám thành công là biết dựa vào dân, lấy dân làm gốc và quan trọng là có sự chỉ đạo của ĐCSVN. Đây là thắng lợi lớn của dân tộc VN. Đáng mừng không nên trách.
Không có ông Hồ thì thời Trịnh Nguyễn phân tranh Nam Bắc cũng chém giết lẫn nhau không hơn không kém.
VN thua xa các nước khác là do cách làm kinh tế của mình trước đây là dựa vào tiểu thủ công nghiệp, nông nghiệp lạc hậu. Cộng với cái "thuyết" "Bế môn " tưởng là hay ho lắm hóa ra thụt lúi mà chẳng hay.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-21 04:03:03
Hoang Minh Dat


Đọc đến chi tiết này sao mà lòng quặn đau: "Tôi trở lại như đã hứa, nhưng quán nước bên đường chỉ còn là đống dấu tích tan hoang.

Đợt pháo kích bất ngờ vào buổi chiều ba ngày trước đã biến cả sáu chàng cầu thủ bóng chuyền, đám học sinh nhỏ và gia đình chủ quán thành tro bụi, khi họ đang ngồi quây bên nhau như thường lệ.

Mẹ Việt Nam ơi! Mẹ Việt Nam ơi!
Chúng con đã về khát khao hơi Mẹ
Chúng con xin thề giữ thơm quê Mẹ
Cuộc đời rồi phai tàn sau thế giới
Chỉ còn tình yêu của Mẹ mà thôi!

....Những con tim và những hứa hẹn đó hẳn có ở nhiều nơi nhưng số phận dành cho tất cả chỉ là tro bụi."

Tôi có thể cảm nhận được sự sững sờ của tác giả, trong không gian xung quanh những làn gió thổi lộng làm tung lên bụi cát, những tàn cây xác xơ khẽ rung rinh trong gió và một bầu trời hiu hắt u ám. Tất cả đã nhuốm một màu sắc tang tóc bi thương, đất nước Việt Nam lẽ ra đã không chịu nhiều đau khổ như vậy. 20 năm dài lao vào chiến tranh để đón chờ một trận cuồng phong ập tới. Không lối thoát.

Tôi không còn biết phải nói gì nữa, mọi thứ thật sự phũ phanng quá.
Xin gửi lời tạ lỗi đến các bạn đã từng bất bình với tôi ở Đàn Chim Việt, xin ngàn lần tạ lỗi.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-21 07:30:44
Dư Âm


Đây quả là bài viết rất xúc động mà tôi có thễ đọc từ trước đến nay trên diễn đàn, cùng với những trích dẫn quá hay và sâu sắc. Xin cảm ơn tác giả Uyên Thao.

"Tại sao Việt Nam không độc lập như Mã Lai, Nam Dương, Ấn Độ, Thái Lan, Phi Luật Tân... mà phải qua 30 năm chém giết kẻ thù thì ít... mà chém giết nhau thì nhiều?”… Đây là sự hy sinh cực kỳ vô duyên cho cái chủ nghĩa không tưởng, cho sự tiếm quyền của một lớp người âm mưu làm VUA của cái nước Việt Nam khốn khổ này bằng chiêu bài Độc Lập, Tự Do mà ở các nước, người ta đã có từ nửa thế kỷ nay rồi vì may mắn thay, họ không có Đảng Cộng Sản cầm quyền! Bi kịch lớn của triệu tấn bi kịch nhỏ chính là đây! (HKCMTH – tr. 424 - 425)"

"Không có ông Hồ, không có cái đảng này thì đâu đến nỗi cả dân tộc tôi bị chiến tranh tàn phá, anh em, họ hàng đâu đến nỗi chia lìa, chém giết lẫn nhau, đâu đến nỗi thua xa những nước cũng thuộc địa như nước tôi đến cả thế kỷ về mọi mặt.” (HKCMTH tr. 388)."

Trân Kính

Dư Âm


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-21 09:40:27
Nguyen Tien


Cám ơn tác giả Uyên Thao, một bài viết dài , cảm động ,kể lại một góc cạnh của một cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn mà kẻ gây nên đang được tôn thờ tại đất nước nghèo khổ của chúng ta.
Những bạn bè của tôi ,vừa đậu xong tú tài ,thì đi sĩ quan Thủ đức,một thời gian ngắn sau ,chẵng đứa nào sống sót . Những thanh niên cùng khu tôi ở ,đa số cũng đều chết hết ,nếu không chết thì cũng bị cụt chân,cụt tay ,sống đời tàn phế ... Cái giá phải trả cho sự "thống nhất "quả thật là đắt vô cùng !

Rất vui khi thấy ông Uyên Thao vẫn còn sống và vẫn hoạt động . Tôi đả được nghe tiếng của ông từ những năm trước ngày Miền Nam bị chiếm . Chúc ông nhiều sức khỏe và sáng tác không mệt mỏi .
NT



[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-21 09:51:31
Bạn đời của dân hèn



Nhìn tấm anh Hồ chí Minh tặng cho tướng Salan, em tin đây mới là chân dung thật của ông ta. Không phải như các bức ảnh mà cò mồi edit chưng lên trong nước. Em...tức cãnh:



Trán cao nhưng...học ít
Phải dụng các...quả lừa
Mới hòng lên...chủ tịch
Khen...trời, khéo đẫy đưa

Mặt..xương gồ, bạc ác
Vợ con, lơ, chẳng nhìn
Chơi kiểu, gà trống cựa
Chỉ biết sướng...riêng mình

Môi dầy trên càm lẹm
Tướng dâm, đóng kịch tài
Một đời vì...dân tộc
Chưa hề, biết..."đâm" ai...

Hỡi ơi, tội nghiệp dân em quá
Thoát nạn cường hào, dính...Cộng ma
Thành xương cách trí, phơi củ cãi
Vất vưỡng bên đời kiếp...lê la...



Tiếc qua, sư phụ em là Ngạo Ngôn Vững lập Trường hỗm rày biến mất (chắc đi nhãy sông tự vận vì bị mang tiếng là bê đê, hết đường cua gái), không thôi, thầy em mần thơ diễn tã chân dung Hồ chí Minh mới là....hết phãn...

Bớ Nancy Nguyễn thị Phương Dung, hãy về ăn cơm với cá....


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-21 10:31:08
Người Chân Thật


“Hồ Chí Minh đam mê sự nghiệp của ông ta chứ không thương dân. Không thể bảo ông ta là người yêu nước!” .
Một câu nhận xét quá hay , quá chính xác . Hãy lấy câu nhận xét này đập vào mặt những tên CS VN , một bọn súc sanh mọi rợ , luôn lợi dụng hai chữ yêu nước để phạm tội ác , để ngụy biện , để chạy tội .....Tôi yêu , tôi kính trọng một nhạc sĩ Tô Hải , đã can đảm nói thật như để ăn năn hối hận ..... Tô Hải xứng đáng là một người hùng , một người đáng cho chúng ta bắt tay hòa giải , tha thứ , tin tưởng để nắm tay nhau xây dựng một đất nước nhân bản , cao thượng , vị tha trong tình anh em chung một giòng máu VN . Tiếc rằng đến tận bây giờ chỉ có một Tô Hải !!!


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-21 12:19:48
nguyễn phan


Cám ơn tác giả Uyên Thao đã cho đọc một bài viết hay thật hay, nhưng đau cũng thật đau.

Chiến tranh là như thế, thịt nát xương tan, núi xương sông máu, bi thảm, chia lìa, khăn tang, nước mắt như mưa...

Gần 34 năm trôi quan, kể từ ngày hết chiến tranh, người dân Việt Nam tưởng đã có thể sống trong thanh bình, an cư, lạc nghiệp, phát triển, hùng cường. Nhưng tang tóc, chia ly, chết chóc, khổ đau vẫn hiện hữu hàng ngày hàng giờ: nhà tù, trại cải tạo, làng ung thư, lấy chồng Đài, Hàn, lao động hợp tác kiểu đem con bỏ chợ như ở Indo, Mã Lai, Nga, nô lệ tình dục cho cả trẻ em ở TQ, Miên .... kể không sao hết. Máu không đổ trước mắt, trên Tivi, máu chỉ đổ thầm lặng, trong bóng đêm nên ít người thấy!

Chiến tranh đã chấm dứt từ lâu nhưng cả cái chữ "độc lập" trong tiêu đề xuất hiện trong mọi hang cùng ngõ hẻm, văn kiện "độc lập - tự do - hạnh phúc" giờ cũng mất nốt theo Hoàng Trường Sa, bauxite Tây Nguyên. Giấc mơ "độc lập, canh tân" của bao thế hệ vẫn chỉ là một giấc mơ chưa biết bao giờ trở thành hiện thực.

Cám ơn tác giả đã nêu vấn đề, tại sao Thái, Mã Lai, Nam Dương, Phi chẳng cần có chiến tranh tàn khốc mà họ vẫn có độc lập và cơ hội phát triển, trong khi Việt Nam thì không.

Mai này, người Việt phải tổ chức xã hội sao cho Việt Nam có đủ tam quyền phân lập, có đối lập, có tự do báo chí, có xã hội dân sự để kiểm soát chính quyền, ngăn ngừa lạm dụng quyền lực đưa đến độc tài, nguồn gốc của mọi khổ đau như hiện tại.

Đâu là nguyên nhân của mọi nguyên nhân? Ai là thủ phạm tạo ra vô vàn cảnh đoạn trường? Sau 34 năm, thi

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-21 17:32:08
mythanh


Người tuỳ viên văn hoá mà đa số lớp trẻ Sài Gòn nghĩ là mù mịt về văn hoá Đông Phương đã lắc đầu nói ông ta không nghĩ vậy, vì theo ông ta, người yêu nước trước hết phải thương dân. “Hồ Chí Minh đam mê sự nghiệp của ông ta chứ không thương dân. Không thể bảo ông ta là người yêu nước!”

"Người yêu nước trước hết phải thương dân"

Suy nghĩ trên không phải là Tây Phương hay Đông Phương gì cả, mà đó chính là chân lý. Mảnh đất chẳng là gì nếu nó không nuôi dưỡng con người. Hay nói cách khác, nếu bạn không thương yêu những con người thuộc về xứ sở, có cùng cội nguồn, tiếng nói, làm thế nào bạn yêu cục đất vô tri?

Câu nói nổi tiếng của một danh nhân (bạn nào nhớ tên xin nhắc dùm) "Không có cuộc chiến tranh nào tốt, và không có nền hoà bình nào xấu" hẳn cũng vì ý quan hoài đến sinh mạng con người. Trớ trêu thay, VN lại không ở vào nguyên lý này. Từ ngày hoà bình, sau cuộc chiến, vẫn tiếp tục có hàng trăm ngàn sinh mạng người Việt, chết mọi nơi mọi cách, biển Đông, trại tù, rừng thiêng nước độc, chết đói, chết vì... không thể sống. Đất đai, sông rạch cũng chết, chết còn khốc liệt hơn cả thời chiến.

Vì đâu nên nỗi?


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Đọc “Hồi ký của một thằng hèn” (I)
2009-04-21 20:47:27
Hữu Sơn


Mợ chúng nó (bọn bưng vô, nhất là tênlộngiống), thằng giặc hồ nào đã yêu nước?

Nói mà không biết ngượng. Sau khi Pháp tuyên-bố trả độc-lập lại cho VN thì thằng giặc hồ chí minh đã qua Pháp lạy thằng Pháp và năn-nỉ thực-dân Pháp trở lại VN. Với sự việc này, thì bọn vẹm mới có dịp thủ-tiêu và triệt-hạ những người yên nước như cụ Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Nguyễn Đông A, .... Chính già hồ đã rống :"Thà ăn cức Pháp 10 năm, còn hơn ngửi đít Tàu 100 năm" (ám chỉ Tàu Tưởng Giới Thạch, vì lúc đó Tàu "lông" chưa chiếm được Trung nguyên). Và từ đó mới có chuyện "9 năm kháng chiến" và lò thảm-sát người Việt/Pháp ở Điện Biên Phủ mới xảy ra. Rồi từ đó mới có dịp để bọn tay-sai, nô-lệ cho Nga/Tàu là bọn vẹm tạo ra chuyện "chống Mỹ, bán nước". Chính thằng giặc hồ và tên ma-cạo lê duẩn đã tạo ra sự chết chóc và đau thương, khốn-khổ đến với người VN.

lê duẩn đã rống :"ta đánh Mỹ là ta đánh cho Nga-xô". Vậy tập-đoàn cộng-sản Việt giam nào đã vì đất nước và dân-tộc. Người Việt Nam rất tôn-trọng những người yêu nước và khi người đó chết thì người VN sẽ thờ những vị ấy, nhưng đối với thằng cáo hồ thì người dân VN đã lồng hồ chí minh với đĩ điếm:

chiều chiều ra bến Ninh Kiều, dước chân tượng "cáo", đĩ nhiều hơn dân.



[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: ufinxoiau
2009-10-21 15:27:42



levitra best price [www.floraofthefells.com] buy viagra in england cialis comparison levitra viagra [www.farmdata.co.uk] cialis levitra viagra compare buy viagra onlines [www.ottawaconference.org] viagra without prescription viagra uk without prescription [www.ottawaconference.org] the buy levitra viagra without a prescription [www.effimeromeraviglioso.it] when will cialis become generic cialis comparison levitra viagra [www.farmdata.co.uk] cialis levitra versus cialis and levitra [www.floraofthefells.com] viagra levitra cialis comparison australia generic in levitra sales [www.swansealife.co.uk] cialis cheap cialis online viagra cialis [www.farmdata.co.uk] buy levitra in europe getting an online prescription for cialis [www.rockyhorror.co.uk] the buy cialis order cheap levitra [www.swansealife.co.uk] buy cialis with paypal by levitra posted [www.informationandreferral.org] buy levitra online viagra canadian pharmacy and levitra [www.swansealife.co.uk] levitra discount paypal cialis [www.haizhengzhang.com] buy viagra here in the uk cialis and online prescription [www.haizhengzhang.com] generic cialis from india viagra or levitra [www.ottawaconference.org] viagra cheap online discount levitra pharmacy purchase [www.swansealife.co.uk] buy cheap uk viagra
Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]


151
DCVOnline Copyright © 1999-2007 by DCV Inc.
PHP-Nuke Copyright © 2004 by Francisco Burzi