Columns
   Huỳnh Việt Lang
 Nguyễn Văn Lục
 Sổ Tay Thường Dân TNT
 Thu Toa Soan
 
dcvblogs
 




 
Login
 
Biệt danh

Mật mã

Bạn chưa đăng ký độc giả? Bạn có thể đăng ký ở đây.
 
Biếm họa
   
Ai đang online?
 
Hiện đang có 367 bạn đọc trên DCVOnline
Log On
Đọc DCVOnline trên Yahoo!
 
Thư mục DCVOnline
   Trang nhất
 Ban biên tập
 Góc bạn đọc
 Góp ý tòa soạn
 Gởi bài
 Lưu trữ
 Tin RSS
 
    Nguyễn Văn Lục
26-06-2009 
  
  

Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)

Southeast Asia Sea

Nguyễn Văn Lục


Il n’y a ni guerre ni paix en Asie sans que la Chine soit impliquée.

Không có chiến tranh và hòa bình nào ở Á Châu mà không có sự dính líu của nước Tàu.

Charles de Gaulle



Tác giả Nguyễn Văn Lục
Nguồn: DCVOnline
Đây là một tài liệu rất quan trọng do những cố vấn Trung Quốc viết ra như một thứ Hồi Ký của những người trong cuộc. Một tài liệu chính thức của đảng Cộng sản Trung Quốc, xuất bản vào năm 2002.

Nhưng phải đợi đến năm 2009 mới được các ông Trần Hữu Nghĩa và Dương Danh Dy dịch và hiệu đính và phát tán trên mạng Internet. Mặc dầu đề bên ngoài là “Tài liệu nội bộ.” Đã hẳn, phải có lệnh trên nên tài liệu mới được tung ra ngoài như vậy? Nhà báo Trần Giao Thủy cũng đặt nghi vấn về vấn đề này. Ông Dương Danh Di là một viên chức ngoại giao kỳ cựu làm ở tòa đại sứ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trong vai trò bí thư thứ nhất. Ông có đủ thế giá khi dịch bản tài liệu này ở mức độ khách quan và trung thực.

Tập Hồi Ký này đã được cơ sở Truyền Thông in và xuất bản, tại Montreal, Canada (1). Công việc làm của cơ sở Truyền Thông từ trước đến nay với rất nhiều chủ đề như “Toàn Cầu Hóa”, “Hà Nội dâng đất, dâng biển”, “Thảm sát Mậu Thân”, “Hồi ức và suy nghĩ của cán bộ xây dựng Xã Hội chủ nghĩa” và tập sách tài liệu quý giá này thật đáng trân trọng. Ai đã có dịp đọc tờ Truyền Thông đều biết chủ trương cơ sở này là người có bản tính khiêm tốn nên tôi không tiện nêu tên ra đây.


Hồ Chí Minh cùng Trần Canh bàn kế hoạch chiến tranh biên giới
Nguồn: Truyen-thong.org
Nhà báo Trần Giao Thủy đã có công sưu tầm hình ảnh tài liệu với rất nhiều chú giải, minh họa giúp người đọc dễ hiểu hơn. Và ông đã đưa ra một lời kết luận gợi những điểm nhìn khác từ nhiều phía trong một thái độ chuẩn mực và thận trọng trí thức. Ông viết:
  Chắc chắn, không ai hiểu người anh-em-đồng-chí cộng sản Trung Quốc hơn người cộng sản Việt Nam. Cuốn bạch thư Sự thật về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc trong 30 năm qua do nhà xuất bản Sự Thật ấn hành tháng 10, năm 1979 tại Hà Nội là bằng cớ không thể tranh cãi.

Đã thế, tại sao Đảng Cộng sản Việt Nam để mãi đến 2009 mới cho phép dịch Hồi ký sang tiếng Việt để “lưu hành nội bộ”?

Đọc ký sự do cả hai bên ghi lại chuyện xảy ra 55 năm trước giữa những người anh-em-đồng-chí có “mẫu mực sáng ngời của Chủ nghĩa Quốc tế Vô sản” không dễ. Người đọc cần phải có thái độ thận trọng dè dặt như, hay hơn cả khi đọc sách An Nam chí lược của Lê Tắc.

Âu đây cũng là một bài học lịch sử quý giá cho tất cả mọi người Việt quan tâm đến vận mệnh dân tộc.
(Trích “Một tài liệu về cuộc chiến 1946-1954”, Trần Giao Thủy trang 16)

Đây là một công trình làm việc rất có ý nghĩa, nhằm đưa ra những tài liệu chính thức về phía Trung Quốc cho thấy vai trò của Trung Quốc trong chiến thắng Điện Biên Phủ không thể bị gạt ra một bên.

Ý nghĩa việc Trung Quốc công khai hóa tài liệu của tập “Ghi chép thực về việc đoàn Cố vấn Quân sự Trung Quốc viện trợ Việt Nam chống Pháp”

Xu hướng giải mật tài liệu càng có tính cách toàn cầu. Vấn đề là lúc nào thì giải mật. Đó là sự chọn lựa khôn ngoan thực tiễn của mỗi nước theo tính toán của họ. Việc giải mật tài liệu của Trung Quốc mà thật chỉ là những ghi chép của người trong cuộc cũng là điều có ý nghĩa lắm. Phải chăng cũng là một tính toán thời điểm thuận lợi?

Nhưng nói chung, chuyện giải mật ngày nay là một chuyện bình thường. Có khi còn là một trách nhiệm tinh thần đối với lịch sử. C.I.A Mỹ đã công khai hóa nhiều tài liệu trong những ngày gần đây. Thật ra, ngay từ năm 1971, dịch giả Diễm Châu, một thành viên chính của tờ báo Trình Bày đã dịch và phổ biển đều đều tập “Hồ sơ mật của lầu năm góc về chiến tranh Việt Nam” [The Pentagon Papers (2)] kể từ số báo Trình Bày 26 trở đi. (Hồ sơ mật đã được công bố nguyên văn trên Nữu Ước thời báo).

Vì vậy, việc công khai hóa tài liệu chính thức của Trung Quốc đã đến lúc cần được đánh giá và nhìn nhận đúng mức. Thật ra thì còn vô số tài liệu khác liên quan đến hơn một ngàn năm lệ thuộc Tàu cũng cần được giải mật. Chẳng hạn gần đây nhất là hồ sơ thời kỳ Lê Chiêu Thống, Quang Trung, hay nói chung thời nhà Nguyễn. Mặc dầu về hồ sơ thời 1945-1954 họ viết ra đấy, nhưng vẫn dấu kín, đã im lặng không lên tiếng gì trong suốt mấy chục năm qua.

Trong khi đó, phía Việt Nam Cộng sản, hồ sơ lưu trữ vẫn dấu kín, nhưng mặt khác lại tuyên truyền một cách quá lộ liễu về chiến thắng Điện Biên Phủ cũng như cá nhân Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Một thứ chiến thắng được gọi là không có mặt người Tàu.

Phía người Pháp, kẻ bại trận trong thời kỳ ấy cũng nhẫn nhục công khai hóa các hồ sơ lưu trữ cho công chúng biết suốt thời kỳ thuộc địa 100 năm và giai đoạn1945-1954.

Nhiều nhà viết sử cho rằng Pháp thất trận ở Điện Biên Phủ là do Pháp đánh giá thấp về khả năng tiếp liệu cũng như khả năng kéo pháo vào sườn núi. Chẳng hạn một xe thồ có thể chở được 200 kg lương thực. Đại bác 105 gồm 24 khẩu được tháo gỡ ra từng mảnh và kéo dọc lên sườn núi. Phải nhìn nhận rằng tình báo của Pháp là dở hoặc coi thường địch. Như Napoléon đã từng nói trước đây: “Đối với một nhà chiến lược và có lẽ với một nhà chính trị đi nữa thì sai lầm lớn nhất không thể tha thứ được là đánh giá thấp đối thủ.”

Trong cuộc Hội Thảo ở Paris, 2004, bác sỹ J.J. Arzalier đã đưa ra một bản thống kê đầy đủ về số binh lính Pháp chết và bị thương đồng thời chỉ rõ số binh lính bị bắt làm tù binh mà số phận họ không biết ra sao? Con số tù binh Pháp ấy lên đến gần 10 ngàn người. Người Pháp muốn Việt Nam bạch hóa số phận những tù binh này. Tác giả Jean Pierre Bernier còn quyết liệt hơn lên tiếng tố giác về số phận tù binh Pháp đã bị bắt, bị bỏ đói, uống nước ao, bệnh tật, không thuốc men, bị cầm tù, bị tra tấn mà chết dần mòn.

Sự tố cáo này là có thật khi một số tù binh Pháp được thả ra đã là những nhân chứng kể lại.

Hà Nội đã không chính thức lên tiếng về số phận những tù binh Pháp chết trong chiến tranh. Họ im lặng.

Vì vậy, cuộc chiến tranh này còn rất nhiều ẩn số mà chúng tôi mong đợi Hà Nội tháo khoán công khai.

Hàng ngàn tài liệu cần được giải mật.

Nhưng khó mà hy vọng Hà Nội giải mật vì làm như thế là tự tố cáo chính mình. Ý nghĩa cuộc chiến tranh được tuyên truyền đánh bóng trong bấy lâu nay sẽ mất hết. Việc giải mật của tập Hồ sơ của cố vấn Trung Quốc rất có thể làm mất ý nghĩa cao đẹp của cuộc chiến 1945-1954 đi một nửa.

Im lặng và bảo mật là điều mà Hà Nội phải làm trong lúc này. Nhưng họ sẽ bảo mật được bao lâu? Khi đến lượt Liên Xô tung ra những tài liệu về những viện trợ quân sự cho Việt Nam? Phía Mỹ nữa?

Ở đây chỉ xin nêu ra một bằng chứng tiêu biểu cần được giải mật. Đó là những lá thư của ông Hồ Chí Minh viết cho Tổng Thống Mỹ Truman trước đây. Chúng ta đều biết, cơ quan OSS, cơ quan phản gián của Mỹ, tiền thân của C.I.A có liên lạc với nhóm Việt Minh và họ đã thả dù võ khí cũng như huấn luyện các bộ đội Cộng Sản. Chuyện đó ai ai cũng biết. Nhưng nội dung những lá thư gửi cho TT Truman đã hẳn không có gì phải dấu thì dấu làm gì? Xin ghi lại tài liệu CIA nói về vấn đề này như sau:
  “Thế nhưng, chính quyền Truman lại cũng hất hủi những lời kêu gọi của Hồ Chí Minh. Vào tháng tám và tháng chín 1945, bản thuật ký kể lại, trong lúc các lực lượng của Hồ Chí Minh kiểm soát Hà Nội, ông đã gửi tới tổng thống Truman một lời thỉnh nguyện qua Văn phòng Dịch vụ chiến thuật OSS, cơ quan đi trước C.I.A, yêu cầu chấp thuận cho Việt Nam một quy chế như Phi Luật Tân trong một giai đoạn giám hộ trong khi chờ đợi độc lập. Từ tháng 10-1945 cho tới tháng hai năm sau, bản thuật ký tiếp, Hồ Chí Minh đã viết ít nhất là 8 lá thư cho TT Truman hoặc cho Bộ Trưởng ngoại giao, chính thức kêu gọi Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc can thiệp chống lại thực dân Pháp.”
(Trích Hồ sơ mật của lầu năm góc, tập san Trình Bày, trang 52)

Giả dụ TT Truman chấp thuận cho Việt Nam một quy chế bảo hộ như đã từng làm ở Phi Luật Tân thì tương lai chế độ thuộc địa của người Pháp sẽ ra sao? Và rồi tương lai chính trị của đảng cộng sản Việt Nam sẽ như thế nào?

Về điểm này, chuyên viên về Hồ Chí Minh, ông Duiker đã phê phán TT Truman là đã từ chối những lá thư cầu khẩn của Hồ Chí Minh xin Mỹ yểm trở Việt Nam.

Điều đó cho thấy, Hồ Chí Minh là một người buôn chính trị khéo léo. Ngả theo Pháp nếu cần, theo Mỹ, theo Nga, theo Tàu. Vì thế yếu, hoàn cảnh chưa cho phép hoặc chưa chín mùi, lựa thời nào thì buôn thứ đó, miễn sao đạt được mục đích cuối cùng là thực hiện chủ nghĩa cộng sản. Phải nhìn nhận cái khôn ngoan của Hồ Chí Minh.

Đã đến lúc còn hàng ngàn, hàng vạn tài liệu khác cần được giải mật giữa Việt Nam và Pháp, Trung Hoa và Liên Xô. Chính quyền Hà Nội không thể dấu kín mãi được.

Stanley Karnow, một tác giả thường ngả về phía cộng sản đã phải thú nhận rằng khi làm film tài liệu Viet Nam, A Television History, ông có yêu cầu được phỏng vấn ba người, nhưng bị từ chối. Đó là các ông Robert Mac Namara, Lê Đức Thọ và Nguyễn Văn Thiệu.

Nhưng khó khăn nhất vẫn là các tài liệu phía cộng sản miền Bắc đã không cách nào có thể tiếp cận, tra cứu, ông viết:
  “But above, the military, political, social, economic, and human dimensions of the conflict were too big for any single individual to encompass as the struggle unfolded. In particular, it was extremely difficult to report on the communist side during the war, since captured documents, propaganda, and interrogations of prisoners or defectors furnished only part of the story. I believe that North Vietnamese and Viet Cong leaders made a serious error in denying access to the Western news media.”
(Trích Viet Nam, A historỵ. The first Complete Account of Viet Nam at war, Stanley Karnow, trang 706)

Vì các tài liệu miền Bắc còn dấu kín nên tôi thiết nghĩ rằng phần lớn các tác giả người Pháp viết về Điện Biên Phủ đều thiếu sót, vì không được cung cấp đầy đủ tài liệu từ nhiều phía như Liên Xô, Trung Quốc và Việt Nam. Những tác giả như Paul Mus, Jean Chesneaux, Jean Lacouture, Claude de Groulat, Joseph Buttinger, Philippe Devillers, Jean Sainteny, đại tướng Paul Ely, Joseph Laniel, đại tướng Henri Navarre, Bảo Đại ngay cả Bernard Fall nữa. Nhất là trường họp Jean Lacouture, sách của ông nay phải nói là không có chút giá trị lịch sử gì để đọc nữa.

Ấy là chưa kể trong số ấy không thiếu những người cầm bút trên trở thành đạo quân đánh mướn không công cho cộng sản. (Chữ dùng của tác giả Minh Võ trong Hồ Chí Minh, nhận định tổng hợp, trang 279)

Phần lớn sách họ viết đều nghèo nàn về tài liệu chưa được giải mật. Bao lâu Hà Nội không tháo khoán ra những tài liệu mật, việc viết về cuộc chiến tranh Việt Pháp không thể hoàn hảo được.

Cùng lắm, họ chỉ biết và viết được nửa sự thật.

Vì thế, không mấy thích thú phải đọc lại những gì Paul Mus, Jean Lacouturẹ Jean Chesneaux, Claude de Groulat hay Jean Sainteny viết. Họ viết thiếu tư liệu, viết vì cảm tình riêng với Hồ Chí Minh. Họ bị lừa do cái khéo léo đóng kịch của Hồ Chí Minh. Họ đánh lừa chúng ta một lần nữa một cách dại khờ.

Chuyên gia về Hồ Chí Minh, William J. Duiker gọi Hồ Chí Minh là: He had become a master of the art flattering... quả không sai.

Họ không nhận thức được bản chất của cuộc chiến tranh ấy. Nhiều người vẫn tin tưởng rằng đây là một cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp, dành Độc Lập. Có thể điều đó đúng ở giai đoạn đầu mà chính giới tình báo Mỹ, chính quyền Mỹ cũng do dự như tài liệu giải mật của CIA cho thấy.

Vì thế Mỹ đã không tận tình giúp Pháp. Tôi dám chắc rằng vào lúc ấy, Mỹ dang tay đón Hồ Chí Minh thì chưa biết số phận Việt Nam bây giờ ra sao.

Nhưng kể từ mùa đông 1949, khi Hồ Chí Minh bí mật đến Bắc Kinh, yêu cầu đảng Cộng Sản Trung Quốc ủng hộ đảng Cộng Sản Việt Nam như có ghi trong tập tài liệu của các cố vấn Trung Quốc trong bài viết của La Quý Ba nhan đề: Mẫu mực sáng ngời của chủ nghĩa Quốc tế vô sản.

Cuộc chiến ấy đã đậm mầu sắc. Nói cho đúng, nay thì mầu sắc cộng sản mới lộ ra, không còn ở giai đoạn che dấu như những năm 1945 nữa. Nó appears in true color. Nó trở thành cuộc tranh chấp mang tầm vóc quốc tế, giữa hai ý thức hệ, internationalization of the war.

Trong tất cả các bài viết của La Quý Ba, Trương Quảng Hoa, Vu Hóa Thảm, Vương Nghiên Tuyên, Độc Kim Ba trong tập tài liệu thì đều bàng bạc cho thấy sự viện trợ quân sự cho Việt Nam là do tinh thần chủ nghĩa Quốc Tế vô sản. Xin trích dẫn lời nói của Mao Chủ tịch:
  “Không phải tôi muốn cử các đồng chí đi Việt Nam mà là chủ tịch Hồ Chí Minh yêu cầu. Ai bảo Cách mạng chúng ta thắng lợi trước thì phải giúp đỡ người ta, đó gọi là chủ nghĩa Quốc tế. Các đồng chí đến Việt Nam, trước hết phải giúp Việt Nam thắng trận.”
(Trích tập tài liệu: Ghi chép thực về việc đoàn Cố vấn Quân sự Trung Quốc viện trợ Việt Nam chống Pháp, trang 60, cơ sở Truyền thông xuất bản 2009)

Cho nên, theo nhận xét của tôi, tập tài liệu này có tầm quan trọng không hẳn ở chỗ Trung Quốc đã viện trợ gì cho Việt Nam về quân sự hay cố vấn chỉ đạo về chiến lược, chiến thuật.

Tập tài liệu cho thấy, bất cứ sự giúp đỡ nào cho Việt Nam, Mao Trạch Đông đều nhấn mạnh đến tinh thần Quốc tế vô sản anh em mà giúp đỡ. Ngôn ngữ của Mao Trạch Đông ở đây lại phải được hiểu theo thứ ngôn ngữ chính trị giữa các đảng anh em với nhau. Anh anh, em em nhưng bên trong có những thỏa thuận ngầm, những trao đổi có điều kiện thì chỉ họ biết với nhau.

Đó là điểm cần được nhấn mạnh nhất trong toàn bộ tập tài liệu này.

Cho nên phần lớn sách của các tác giả Tây Phương viết đều nghèo nàn về tài liệu chưa được giải mật. Bao lâu Hà Nội không tháo khoán ra những tài liệu mật, việc viết về cuộc chiến tranh Việt Pháp không thể hoàn hảo được.

Lịch sử cuộc chiến tranh ấy vẫn có phần khuyết sử.

Cho nên, tài liệu ghi chép về viện trợ quân sự của Trung Quốc do Cơ sở Truyền Thông in và xuất bản vẫn là những dữ kiện lịch sử góp phần làm rõ nét bộ mặt thật của cuộc chiến tranh 1946-1954.

Những chiêu bài giải phóng dân tộc tự nó không còn ý nghĩa gì nữa.

Đọc tài liệu về phía Trung Quốc, chúng ta cảm thấy chúng ta bị chính quyền Cộng sản Việt Nam lừa.

Đó là cảm giác trung thực nhất sau khi đọc tài liệu này.

Cảm tưởng của một số người sau khi đọc tài liệu của Trung Quốc

Tôi được đọc tài liệu này cũng đã lâu do một sử gia “nghiệp dư” gửi cho. Nghiệp dư mà xem ra còn hơn nhiều tiến sĩ nghiệp thật.

Cảm tưởng đến với tôi một cách thuyết phục đây là tài liệu thật.

Cảm tưởng thứ hai là những cố vấn Trung Quốc viết với một thái độ khách quan, chân thành, không có giọng điệu thù oán Việt Nam, không có vẻ tuyên truyền... Người nào đã đọc đều cảm nhận được một phần sự trung thực ấy. Tôi đã bị cuốn hút vào trong những ghi chép ấy mà không lúc nào trong đầu gợi lên ý tưởng thực hay giả. Nhiều sự kiện được nhắc lại nhiều lần vì do nhiều tác giả viết ra, nhưng vẫn có tính nhất quán trong nội dung. Không có cảnh ông nói gà bà nói vịt. Nhưng tôi cũng thừa hiểu rằng có một “thứ ngôn ngữ cộng sản” họ nói với nhau, người ngoài không hiểu được. Tôi là một người ngoài, tôi hiểu theo cách người ngoài trong sự dè chừng và cảnh báo. Bởi vì sau này, họ đấm đá nhau như kẻ thù.

Sự thực được viết ra một cách tự nhiên mà không cần biện giải. Đấy là cái hay, cái khéo, cái che đậy của tập tài liệu này, một thứ ngôn ngữ hai mặt rất khó cho những người thường hiểu được lá trái, lá phải.

Cho nên, sách vở tài liệu phía cộng sản thường cố tình giấu giếm truyện này, đặc biệt là các tác phẩm của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Phải chăng đã đến lúc điều này cần được viết lại, viết đầy đủ, viết trung thực.

Tôi cũng đã hỏi một số người đã đọc qua tập tài liệu này thì không một người nào nghi ngờ về tính xác thực của nội dung các bản ghi chép này. Nhiều người đọc xong cảm thấy bị sốc, vì từ trước tới nay bị tuyên truyền, che đậy. Nhiều người cảm thấy nhục và cho thấy cấp lãnh đạo cộng sản còn thua cả một Lê Chiêu Thống. Có người đi xa hơn, hiểu ra tại sao có chuyện “Dạy cho Việt Nam một bài học.”


Từ trái: Trường Chinh, Hồ Chí Minh, Trần Canh và La Quý Ba (07/1950)
Nguồn: english.pladaily.com.cn
Riêng nhà báo Trần Giao Thủy, người biên tập và chú giải tập sách này thì trả lời dứt khoát: Tài liệu là thật. Và ông cũng đã khẳng định điều này trong phần chú giải cuốn sách.

Nói chung, mọi người đã có dịp đọc tập tài liệu này đều thấy được một phần tính xác thực của tập tài liệu. Mặc dầu cũng thừa biết rằng, Trung Quốc cũng dùng những phần sử liệu này trong việc tuyên truyền nhằm hạ uy tín của Việt Nam trong trận Điện Biên Phủ. Như nhà báo Trần Giao Thủy cho biết, đây chỉ là một phần tài liệu mà thôi. Trong đó, phần tài liệu của tướng Trần Canh nay cũng được “tháo khoán” cho ra luôn. Trong đó Trần Canh đánh giá con người tướng Võ Nguyên Giáp chẳng ra gì.
  Võ Nguyên Giáp là người “quay quắt, không chính trực và không lương thiện lắm” (Slippery and not very upright and honest). Theo Trần Canh, có lần tướng Giáp phàn nàn với Trần Canh về những phê bình của La Quý Ba về Giáp, nhưng khi La Quý Ba có mặt thì tướng Giáp lại luôn luôn tỏ vẻ chân tình và nồng nhiệt. Trần Canh viết: “Khuyết điểm lớn nhất của người cộng sản Việt Nam là lo ngại người khác biết được chỗ yếu của mình. Họ không có tinh thần tự phê của người Bôn Sơ Vích.”
(Trích Truyền Thông, Trần Giao Thủy trang 15)

Đừng quên, giữa đám đông, có lần Lê Duẩn gọi tướng Võ Nguyên Giáp là tướng hèn. Nói đến hèn, tôi chợt nghĩ cho đến bây giờ tôi vẫn tự đặt cho mình câu hỏi, không biết tướng Giáp đã tự mình cầm quân ở các trận cấp tiểu đội, trung đội, đại đội bao giờ chưa? Và ở trận nào? Và tại sao Hồ Chí Minh lại cứ phải năn nỉ mời cho bằng được tướng Trần Canh sang chỉ huy các trận đánh? Không tin vài khả năng chỉ huy cấp sư đoàn của tướng Giáp chăng?

Tôi chỉ có thể nói rằng họ biết nhau quá mà. Khi mà Hồ Chí Minh khẩn khoản cho bằng được phải có Trần Canh bên cạnh ông thì chắc có hậu ý? Hậu ý đó tôi không tự mình cắt nghĩa được.

Phần tôi khi đọc xong tập tài liệu, ý kiến và cảm tưởng của tôi không khác chi lắm với ý kiến của các vị nêu trên. Nhưng tôi nghĩ rằng:

- Tập tài liêu đã có thể có trước khi những xung đột giữa hai nước.

- Ngay cả sau chiến tranh 1979, phía Việt Nam đã đưa ra cuốn Bạch Thư mà lời lẽ tố cáo, chửi bới như kẻ thù đối với kẻ thù.Tập sách này của Hà Nội đưa ra trong sự vô tình của người Việt.

- Trong suốt những năm từ 1954 cho đến 1975, ta say men chiến thắng, ta tự đề cao, ta tự công kênh nhau biến hai cuộc chiến thành những huyền thoại anh hùng cách mạng, không một chữ nhắc đến họ, không một lời mời ngoại giao trong những ngày lễ lớn ấy. Vậy mà tập tài liệu này vẫn được giữ kín cho đến gần đây.

- Lời lẽ văn từ trong tập tài liệu rất là ôn nhu, tình nghĩa. Không một lời chê trách phê phán trực tiếp ông Hồ hay Võ Nguyên Giáp vô ơn bạc nghĩa.

- Những dữ kiện, những con số được đưa ra đều chừng mực, chính xác, khách quan, không có tác dụng tuyên truyền một phía. Những kế sách đều có họp bàn, có dân chủ, có tôn trọng chủ nhà trước khi quyết định đánh hay tấn công địch.

- Tập tài liệu cũng chỉ cho thấy mối giao hảo giữa các lãnh đạo như Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Chu Ân Lai, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp thật là đầm ấm trong cái tình huynh đệ Quốc tế vô sản, giúp nhau vô điều kiện. Chỉ trừ trường hợp Võ Nguyên Giáp có những mối bất đồng về chiến lược hay chiến thuật với các cố vấn như Trần Canh, La Quý Ba, v.v…

- Tinh thần trách nhiệm của các cố vấn rất là cao, sự hiểu biết kinh nghiệm chiến đấu, kỹ thuật hay tổ chức quân đội so ra vượt các cấp chỉ huy Việt Nam khá nhiều.

- Nhưng điều tôi cho là quan trọng nhất là khi đọc xong tập tài liệu, tôi cảm thức và chia sẻ được những điều họ viết và độ xác thực là rõ ràng, không ác ý, không bôi bác khinh chê.

- Tôi và một số bạn đọc không phải là những người dễ tính, ngây thơ đến độ không phân biệt được chân giả. Họ không thể qua mặt chúng ta dễ dàng nếu thực sự họ không viết chân thực.

- Cuối cùng thì tôi đã bị tập tài liệu thuyết phục để viết ra những dòng này.

Phải chăng đó chính là sự thành công của tập tài liệu này do cơ sở Truyền Thông xuất bản và nhà báo Trần Giao Thủy biên tập, chú giải một cách trách nhiệm, công bằng mà không thiếu nghiêm nghị.

Xin nhận cho một lời khen này.

Việc Mao Trạch Đông lên nắm quyền ở Trung Hoa làm thế giới lo ngại

Cái biến cố làm thay đổi cục diện thế giới lúc bấy giờ là Mao Trạch Đông loại được Tưởng Giới Thạch và thống nhất nước Tàu. Nam Kinh bị mất. Wouhan mất ngày 16/05, một tháng sau đến lượt Shanghai vào ngày 27/05/1949. Tưởng Giới Thạch chạy xuống Trùng Khánh rồi Chengtou, rồi cứ thế đến Kouanchou, đảo Hải Nam rồi cuối cùng chạy sang Đài Loan ngày 9-12-1949.

Nhưng ngay từ đầu tháng 10/1949, tại quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh trước hàng triệu người, Mao Trạch Đông tuyên bố: Dân tộc Trung Hoa đã đứng dậy... Từ nay, sẽ không còn ai sẽ có thể khinh miệt chúng ta nữa.

Bắc Kinh được chọn làm thủ đô của nước Trung Hoa vào tháng 09/1949.

Khi tuyên bố như trên, lúc này Mao Trạch Đông mới 54 tuổi và sự nghiệp của ông mới thực sự bắt đầu. (Xem thêm Le déluge du matin, Han suyn, từ trang 533-535)


(Còn tiếp)


© DCVOnline




DCVOnline: (1) “Một tài liệu về cuộc chiến 1946-1954 – ‘Ghi chép thực về việc đoàn Cố vấn Quân sự Trung Quốc viện trợ Việt Nam chống Pháp’ (Hồi ký của những người trong cuộc)”, Trần Giao Thủy chủ biên, chú giải và minh hoạ, Truyền Thông Communications, Số 32&33 Hạ Thu 2009, Montreal, Canada.
(2) The Pentagon Papers có tên chính thức là “United States–Vietnam Relations, 1945–1967: A Study Prepared by the Department of Defense”. Đây là một nghiên cứu mật không dùng để công bố trên phương tiện truyền thông đại chúng. Tuy nhiên Daniel Ellsberg, một cộng tác viên trong nhóm nghiên cứu đã tiết lộ gần hết hồ sơ mật này với phóng viên Neil Sheehan của tờ New York Times. Tờ báo này đã khởi đăng hồ sơ Pentagon từ 13 tháng 6, 1971 (Nguồn: Wikipedia.org).


[ Trở lại ]

 Đọc những bài khác trong mục Việt Nam - Tư Liệu  Trang in Trang in  Gởi điện thư Gởi điện thư

  
 
    Đăng Ý kiến của bạn về bài này?

   Ý kiến Bạn đọc
   (DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến đóng góp từ bạn đọc)

Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946‒1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-25 22:19:44
Bandoc-dcv1


Trong bài chủ, Nguyễn Văn Lục nêu ra nhận xét:

"Điều đó cho thấy, Hồ Chí Minh là một người buôn chính trị khéo léo. Ngả theo Pháp nếu cần, theo Mỹ, theo Nga, theo Tàu. Vì thế yếu, hoàn cảnh chưa cho phép hoặc chưa chín mùi, lựa thời nào thì buôn thứ đó, miễn sao đạt được mục đích cuối cùng là thực hiện chủ nghĩa cộng sản. Phải nhìn nhận cái khôn ngoan của Hồ Chí Minh."

Ngay cả người có trình độ sơ cấp chính trị cũng biết, thời 1940s-1950s, chẳng một ai lại dựa vào các nước tư bản-thực dân-đế quốc đầu sỏ như Pháp hay Mỹ để thực hiện chủ nghĩa cộng sản cả, huống chi đối với Hồ Chí Minh (mà như ông Lục nhấn tới nhấn lui với ý ca ngợi, khâm phục: HCM rất khôn khéo, tài giỏi về chính trị).

Lẽ ra, chỉ với chừng ấy con chữ, ông Nguyễn Văn Lục phải nhận ra một điều rất ư là rõ ràng: "Ngả theo Pháp nếu cần, theo Mỹ, theo Nga, theo Tàu. Vì thế yếu, hoàn cảnh chưa cho phép hoặc chưa chín mùi, lựa thời nào thì buôn thứ đó, miễn sao [Hồ Chí Minh] đạt được mục đích cuối cùng là giành được độc lập cho đất nước Việt nam "

Tôi không tin ông Nguyễn Văn Lục không biết điều này, thậm chí tôi nghĩ rằng ông Lục còn biết rất rõ, nhưng Nguyễn Văn Lục cố viết ngược lại. Để làm gì, quá dễ thấy!

Dù sao cũng cảm ơn ông Lục đã sưu tầm và cung cấp một số tư liệu để làm nổi bật lên tấm lòng, tài năng và ý chí của một người VN yêu nước vĩ đại.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946‒1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-25 22:25:58
Tâm Việt


Chen Geng/Trần Canh

At the request of Hồ Chí Minh, who was a long time friend of Chen Geng, Chen entered Vietnam and helped Vo Nguyen Giap to launch a series of successful attacks on isolated French bases along the Chinese border in 1950.

Từ lời yêu cầu của hcm, người bạn lâu năm của Trần Canh, họ Trần đã vào Việt Nam và giúp Võ Nguyên Giáp khởi động một loạt các cuộc tấn công thành công vào các đồn lẻ dọc theo biên giới Trung quốc vào năm 1950.

Đại Tướng Tàu Trần Canh

Trần Canh không những là một trong 10 đại tướng "khai quốc công thần" của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, mà còn là người bạn gần gũi của nhân dân Việt Nam. Ông đã từng có mặt trong Chiến dịch Biên giới (1950), Chiến dịch Điện Biên Phủ (1954) và đã được gặp Bác Hồ nhiều lần.

Hình ảnh Trần Canh

元宵 - NGUYÊN TIÊU - HỒ CHÍ MINH

今夜元宵月正圓
春江春水接春天
煙波深處談軍事
夜半歸來月滿船

Phiên âm:

Nguyên Tiêu

Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên,
Xuân giang, xuân thuỷ tiếp xuân thiên.
Yên ba thâm xứ đàm quân sự,
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946‒1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-25 22:52:45
Tâm Việt


China and the Vietnam wars, 1950-1975
By Qiang Zhai


Review:
Recently declassified archival material in China has shed much light on China's participation in Vietnam's wars. In this account, Qiang Zhai argues that Chinese support was essential for the victory over the French and quite substantial against the Americans; in the war against the United States, China provided 320,000 support troops, more than 1,000 of whom were killed. Focusing on Beijing's military and diplomatic advice to Hanoi, the author depicts Zhou Enlai as a leading hawk who opposed any Vietnamese negotiations with the Americans, often pushed to escalate the fighting, and tried to sabotage the peace process from 1965 to 1968....


Reviewed by Lucian W. Pye
July/August 2000


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946‒1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-25 23:07:28
Tâm Việt


Kinh nghiệm của cuộc chiến tại Triều Tiên đã giúp tướng Trần Canh thành công tại Điện Biên Phủ.

Chinese Support for North Vietnam during the Vietnam War: The Decisive Edge
by Bob Seals


Chinese advisors would be involved at all levels during the battle including digging in the all important Vietnamese artillery into shellproof dugouts, experience learned the hard way in the hills of Korea. [40] In effect the battle of Dien Bien Phu would be planned and assisted by Chinese advisors and fought with Chinese trained, equipped, supplied, transported and fed PAVN troops in a military soup to nuts manner. This support is rarely mentioned as a contributing factor to the Vietnamese victory in 1954 but should be acknowledged in analyzing the battle.



[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946‒1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-25 23:10:52
Hunsen


Một số câu hỏi;

1.- Đâu là mục đích của tập hồi ký nầy? Khi đảng CS cho ra một tài liệu. CS phải có một mục tiêu. Nhưng dẫu sao đi nữa. Vẫn sau biến cố 1979.

2.- Tập nầy ra đời vào năm 2002. Nhưng viết vào lúc nào?

3.- Mao tuyên bố với mấy cán bộ là giúp vì tình đống chí. Nhưng trong thâm tâm, phải có mục tiêu khác nữa. Có phải muốn dùng VN là phòng thủ phía Nam hay không?

4.- Mục tiêu của Hồ Chí Minh khi viềt thơ cho TT Truman có phải là nhờ Mỹ làm áp lực với Pháp bỏ ý định trở lại Đông Dương không. Còn giải pháp mà HCN đề nghị chỉlà một chiêu bài cho qua.

5.- Riêng về tài năng của HCM, ngoải cái lươn lẹo, chắc tên nầy có cái "bình dân thôn dã' trong của vùng "Nghệ An" trong giao tế. Nên trong các gặp gỡ. Đối diện bị lầm về cái chân thành của cái tập quán vùng ấy và gán cho con người của ông ta không bao giờ có. HCM có cái văn hóa bình dân ấy. Lấy một thì dụ: vào một dịp vệ xin ĐGM Lê Hữu Từ rửa tội dho. Ông ta nằm trên cái dường gỗ nói chyện con gà con kê với GM Từ. Xem ra ông ta có nguyên tắc:" Lảm sao cho đạt được mục tiêu cửa giai đoạn là được." Có lẽ từ thái độ ấy sinh ra chuyện nhương bộ TH/HS như ông ta thờ.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 05:59:48
Trung Kiên


Trích bài chủ..."Điều đó cho thấy, Hồ Chí Minh là một người buôn chính trị khéo léo. Ngả theo Pháp nếu cần, theo Mỹ, theo Nga, theo Tàu. Vì thế yếu, hoàn cảnh chưa cho phép hoặc chưa chín mùi, lựa thời nào thì buôn thứ đó, miễn sao đạt được mục đích cuối cùng là thực hiện chủ nghĩa cộng sản. Phải nhìn nhận cái khôn ngoan của Hồ Chí Minh.

>>> Đã là con buôn chính trị thì phải lươn lẹo, ma giáo, xảo trá, gian dối, miễn sao đạt được mục đích!

Như thế thì câu "Phải nhìn nhận cái khôn ngoan của Hồ Chí Minh" của tác giả Nguyễn Văn Lục xem ra "chửi xéo" rất ư là chữ nghĩa?


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 07:45:49
Trần Hùng


Chào các anh chị và các bạn,

Tôi đã đọc khá nhiều tài liệu, hồi ký của nhiều yếu nhân VN và TQ, một điều tôi nghiệm ra rằng Mao Trạch Đông đặc biệt quan tâm tới hai nuớc láng giềng nhỏ bé: Việt nam và Triều Tiên . Mao Trạch Đông đối với cụ Hồ Chí Minh khá thân tình . Nếu không đặt vấn đề mưu mô xảo quyệt thì phải nói rằng Mao rất ân cần đối với cụ Hồ . Lần kỷ niệm lễ quốc khánh nuớc Cộng hoà nhân dân Trung hoa, Mao dặn đi dặn lại những nguời tiếp tân và những uỷ viên trung uơng có mặt trên lễ đài Thiên An Môn là hôm nay có một nguời rất quan trọng cùng dự lễ với chúng ta, đó là chủ tịch Hồ Chí Minh của Việt nam .
Một lần khác Mao gặp cụ Hồ ở Moskava cùng đàm đạo vấn đề quốc tế cộng sản, sau đó hai nguời cùng về . Mao Trạch Đông mời cụ Hồ ghé thăm Bắc kinh . Vào tới Trung Nam Hải, Mao nói "Bây giờ về tới nhà rồi, mình cởi áo ngoài ra cho nó mát " .
Một lần khác, khi Mao cử Trần Canh và La Quí Ba sang giúp VN đánh Pháp, Mao dặn dò rằng "Các đồng chí có thể cho ý kiến góp ý với các đồng chí Việt nam nhưng không đuợc áp đặt ý kiến của mình" .

QUa đấy cho thấy, tình cảm "vừa là đồng chí, vừa là anh em" trong thời ky đầu là có thật . Chỉ sau này khi trong đảng xuất hiện hai xu huớng : Một thân LX, một thân TQ, thì quan hệ Viet Trung mới xấu đi . Qua những tài liệu để lại thì những nguời đã gần gũi với cố vấn TQ thuờng có thiện cảm với TQ như Truờng Chinh, Hoàng Văn Hoan, Lê thanh Nghị .... Duy chỉ có đại tuớng Võ Nguyên Giáp là không thích Tàu . Có lẽ cũng vì cái mâu thuẫn giữa Trần Canh, Lê Quí Ba với Võ đại tuớng chăng ?

Thân m

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 07:56:33
HàChâu



ĐIỆN BIÊN PHỦ : Bản Lề cũa cuộc chiến PHáp Thực Dân - Việt Minh.

“Nhiều nhà viết sử cho rằng Pháp thất trận ở Điện Biên Phủ là do Pháp
đánh giá thấp về khả năng tiếp liệu cũng như khả năng kéo pháo vào
sườn núi. Chẳng hạn một xe thồ có thể chở được 200 kg lương thực”
( Trích đoạn từ bài việt)

“Ý THIÊNG XIN GÓP Ý:

Điện Biên Phù là một lòng chảo có vòng núi đồi bao quanh. Pháp ngu
lắm về chiến thuật hay sao, mà đem con vô đó, cho kẻ thù ăn thịt?

Lại nữa, báo chí …bàn loạn rằng, ĐBP là điểm ngăn chặn quân ViệtMinh.
--Ngăn chặn cái gì và thế nào, thưa báo chỉ? – Lả tụ tập lại, từ xa 300 km
cách xa đồng bằng, ngồi đánh bài uống rượu, chở địch đến hốt đi sao?.

Vậy, ĐBP là một trận thua định sẵn cho Pháp. một trận thắng định
sẵn cho Tàu Cộng, nhằm …kéo Tàu Cộng ra hiện trường quyết định
trong tam quốc chiến Hoa Kỳ -Liên Sô – Trung Cộng, mà Hoa Kỳ nhờ
dẫn dụ được tình thế , và đã thắng lớn sau 30/4/1975 ( Nếu HOa Kỳ
không khéo tay lôi Trung cộng về phía mình, thì Liện Sô chưa chắc đã
sụp đổ sớm vào mùa Xmas 1991.)

Hai sự kiện sau đây có thể thêm lời giải thích về ý nghĩa chính trị của
Trận ĐBP:

Một: Một tờ báo Mỹ năm 1971 lấp- lửng đưa tin, rằng Mỹ báo cho Pháp
-- Tướng Navarre – rõ, vì chương trình huấn luyện, nên đoàn B.29 không
tới lập hàng rào Hỏa Công tại ĐBP giúp Pháp được. Pháp tự lo lấy.

Hai. Trước trận đánh, ông HCM phủ dụ cấp chỉ huy trận ĐBP: “ Đây là
trận đánh có tính “quyết định về C

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 08:53:53
http://minhduc7.blogspot.com/
Minh Duc


Trích: “Vào tháng tám và tháng chín 1945, bản thuật ký kể lại, trong lúc các lực lượng của Hồ Chí Minh kiểm soát Hà Nội, ông đã gửi tới tổng thống Truman một lời thỉnh nguyện qua Văn phòng Dịch vụ chiến thuật OSS, .... Từ tháng 10-1945 cho tới tháng hai năm sau, bản thuật ký tiếp, Hồ Chí Minh đã viết ít nhất là 8 lá thư cho TT Truman ....”

Đoạn tin nói Truman từ chối giúp Hồ Chí Minh được chế độ CSVN sử dụng để nói rằng nếu TT Mỹ Harry Truman chấp thuận giúp Hồ Chí Minh, như trước đó dưới đời TT Rosevelt đã cho OSS giúp Việt Minh, thì CSVN sẽ không phải nhờ đến CS Tàu và VN không đi vào quĩ đạo CS. Sự thật là thế nào?

Vào tháng 8 thì ông Truman mới lên cầm quyền đang phải lo chấm dứt chiến tranh với Nhật đồng thời lo đối phó với sự bành trướng của Liên Xô. Khi Nhật đã đầu hàng rồi, Hồng Quân Nga vẫn tấn công quân đội Nhật rồi lấy khí giới Nhật đem cho Trung Cộng và Hàn Cộng. Khi ký kết hiệp ước ngưng chiến với Nhật thì một tướng Nga đòi tướng Mc Arthur của Mỹ phải nhường một số đảo phía Bắc của Nhật cho Nga. Khi tướng Mc Arthur từ chối thì viên tướng Nga nói sẽ cứ đem quân chiếm các đảo này. McArthur trả lời nếu Nga đem quân chiếm thì Mc Arthur sẽ cho quân Mỹ đánh quân Nga để giữ đảo. Cuối cùng, một số đảo vẫn bị Nga chiếm đến ngày nay và Nhật không bao giờ ký hiệp ước hòa bình với Nga khi nào các đảo đó còn bị Nga chiếm. Ngoài việc đòi chia phần đất Nhật, Staline đòi chia phần tất cả các phần đất mà Hồng Quân Nga đang chiếm đóng bên phía Đông Âu. Tất cả các hoạt động bành trướng của Liên Xô xảy ra ông TT Mỹ có biết hay không?

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 09:51:48
Tàng


Đã thế, tại sao Đảng Cộng sản Việt Nam để mãi đến 2009 mới cho phép dịch Hồi ký sang tiếng Việt để “lưu hành nội bộ”?

Theo tôi được biết khi Hoàng Văn Hoan chạy trốn khỏi "bàn tay sắt" của Lê Duẩn qua Tầu, thì Hoàng văn Hoan đã viết cuốn "giọt nước ..." mô tả lại cái "công ơn' của Tầu giúp cho Hồ chết tiệt đánh Pháp tới cái lai quần, và theo họ Hoàng thì Lê Duẫn theo Nga nên đã vô ơn với Tầu .... Vì vậy cái câu hỏi của ông Thuy trên đây là thưà, (có lẽ ông này không thèm đọc những gì thằng phản đảng họ Hoàng viết) .... thành ra ông Lục ca tụng chuyện 'giải mật" này e là "too late" ... cũng như nhiều người eo sèo chuyện CIA giải mật tài liệu quan hệ giữa CIA và nhà Ngô .... Thôi các bố ạ ... mí cái chuyện lịch sử này nó tràn lan ở các thư viện, chứ có quái gì là "mật" với chả đường đâu !!!!
Còn nói chuyện "đại thắng" ĐBP thì Võ nguyên Giáp chỉ là "xác anh hàng thịt" thôi, chứ hồn chính là anh trương Ba (tầu) ... cứ đọc hết mấy bài viết của HVHoan thì rõ như ban ngày, Hồ chí Phèo và bọn đầu nậu Hà nội không có Tầu cộng giúp từ hạt gạo tới quả 122 ly thì chỉ có mà làm loài khỉ trên rừng chứ giỏi quái gì ... (năm 1975 trong trại tù, các sĩ quan của VNCH đã phải 6 tháng liền ăn cơm nấu bằng gạo mọt, mục "đại mễ Trung Quốc" chữ in tổ chảng ở bao gạo ) ... Mỹ viện trợ cho VNCH 1 đồng thì la như cái loa ở đầu ngõ, trong khi Tầu nó viện trợ cho Hà nội 1000 đồng thì nó dấu như "mèo dấu kít" .... thằng nào mà bi bô lên nó cho đi mò tôm .... Cái khổ của người VNCH là ở cái chỗ này ... há miệng mắc quai ...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 10:10:57
Đào Công Khai


Nhưng than ôi! Khi các đồng chí hiểu được sự thực và mặt trái của các lãnh tụ và các cấp lãnh đạo của các đồng chí đê hèn, bán nước, hại dân và tay sai cho ngoại bang như thế thì ĐÃ QUÁ MUỘN RỒI... Máu của nhân dân VN đã đổ ra quá nhiều, oán hận của người dân đã ngập trời, và không còn gì để chúng ta nói chuyện với nhau được nữa!!!


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 12:26:16
http://minhduc7.blogspot.com/
Minh Duc


Trích: Vì thế yếu, hoàn cảnh chưa cho phép hoặc chưa chín mùi, lựa thời nào thì buôn thứ đó, miễn sao đạt được mục đích cuối cùng là thực hiện chủ nghĩa cộng sản.

Nói rằng Hồ Chí Minh "miễn sao đạt được mục đích cuối cùng là độc lập dân tộc" và "miễn sao đạt được mục đích cuối cùng là thực hiện chủ nghĩa cộng sản" thì đằng nào đúng hơn ?

Việc ông Hồ tranh đấu cho độc lập dân tộc thì quả là có. Thế việc ông Hồ tin vào chủ nghĩa CS và cuối cùng phe CS sẽ toàn thắng trên thế giới có hay không? Điều này cũng có.

Vào thời điểm 1945, sau khi Thế Chiến 2 chấm dứt, phong trào tả phái bắt đầu lên mạnh. Ngay tại Anh, phe tả cũng thắng thế khi đảng Lao Động thắng đảng Bảo Thủ. Đảng Lao Đông thắng vì họ hứa hẹn chính sách xã hội: y tế, giáo dục do nhà nước đảm trách, nhiều ngành công nghiệp sẽ bị quốc hữu hóa. Người dân Anh và trí thức Tây phương lúc đó nói chung bắt đầu tin chính phủ đảm trách nhiều phần về kinh tê, xã hội thì tốt hơn, còn chế độ để cho tư bản tự do xem như lỗi thời. Khi các trí thức Tây phương tin như vậy thì chắc chắn là ông Hồ cũng tin rằng phe tả rồi sẽ toàn thắng thì ông Hồ sẽ đi theo phe sẽ thắng trên thế giới là phe tả, nghĩa là phe của Liên Xô. Hơn nữa lúc đó chỉ có Liên Xô là đủ sức giúp VN giành độc lập. Sau khi giành độc lập thì chắc chắn ông Hồ cũng vẫn tin là mình đang đứng về phe có tương lai, là phe cách mạng, phe sẽ toàn thắng trên thế giới. Muốn phe tả toàn thắng trên thế giới thì cần phải trung thành với sách lược của Quốc Tế CS. Mà khi toàn thể thế giới đều thành cộng sản thì

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 13:12:07
Tâm Việt


China shutdown Google! [www.hindu.com]


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 13:19:10
Hoang Huu


Tướng Trần Canh của Tàu là một trong những võ tướng hàng đầu của TQ từng theo phò và cứu mạng Tưởng Giới Thạch, từng chỉ huy cấp quân đoàn tại cuộc chiến Triều Tiên, từng giúp cho bộ đội của Hồ trong những năm đầu của thập kỹ 50 đánh bại Pháp tại các trận chiến dọc theo biên giới Việt - Trung. Nếu xét về khả năng chỉ huy, kinh nghiệm chiến trường thì Võ Nguyên Giáp chỉ là một học trò của tướng Trần Canh.

CSVN không bao giờ nhắc đến các giúp đỡ của Tàu trong các chiến thắng tại biên giới và nhất là chiến thắng Điện Biên Phủ nhằm mục đích thần thoại hóa "đại tướng cầm quần" VNG. VNG chưa bao giờ chỉ huy ở cấp đại đội hay tiểu đoàn, chứ đừng nói là cấp sư đoàn, rồi bổng chốc leo lên đại tướng. Chính vì CSVN đưa VNG lên nhanh thành đại tướng để cầm quân thì cũng dễ dàng hạ Giáp xuống cầm quần chị em nhằm hạ nhục lão hèn tướng này.

Sẽ không bao giờ có Điên Biên Phủ nếu không có sự tận tình cố vấn của các tướng Tàu và viện trợ dồi dào của Mao. Cú đấm làm Pháp gục ngã ở ĐBP chính là "những đợt mưa đại bác" bắn vào lòng chảo ĐBP của Tàu. Bộ đội của Hồ chỉ biết "lấy thân mình chèn pháo" với "lấp lỗ châu mai" chứ làm sao có được các loại vũ khí hạng nặng để đánh bại Pháp tại ĐBP.

Những ân huệ mà HCM nhận được từ Tàu và sau này cho cuộc chiến xâm lăng miền Nam đã được Hồ trả ơn bội hậu cho ông chủ Tàu bằng cách công nhận HS và TS là của TQ vào năm 1958 - có công hàm hẳn hoi. Hồ thấy là làm kiểu này vẫn còn lời chán cho đảng cộng sản - chỉ có dân tộc Việt là bị bọn lưu manh cs lừa bịp bằng các khẩu h

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 14:24:38
http://minhduc7.blogspot.com/
Minh Duc


Trích: Giả dụ TT Truman chấp thuận cho Việt Nam một quy chế bảo hộ như đã từng làm ở Phi Luật Tân thì tương lai chế độ thuộc địa của người Pháp sẽ ra sao?

Giả sử Việt Nam được qui chế bảo hộ như Phi Luật Tân thì sau đó ông Hồ sẽ đi tiếp nước cờ gì? Giai đoạn bảo hộ là giai đoạn tránh phải đánh nhau với Pháp khi lực lượng của đảng CSVN chưa đủ mạnh. Đảng CSVN sẽ lợi dụng giai đoạn bảo hộ để tiếp tục phát triển cơ sở thêm. Rồi đến khi lực lượng của CS đã đủ mạnh thì sẽ nhân danh giành độc lập, cướp chính quyền, không công nhận sự bảo hộ nữa mà tuyên bố độc lập ...đứng vào khối Xô Viết. Việc ông Hồ muốn có qui chế bảo hộ chỉ là cái kế mua thời gian mà thôi. Dù cho Truman có để cho Việt Nam qui chế bảo hộ thì cuối cùng ông Hồ cũng cướp chính quyền mà cai trị. Sách lược của Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản đã vạch ra là các đảng CS phải cướp chính quyền nếu như không đoạt được chính quyền bằng cách hợp pháp.

Con đường nào rồi cũng dẫn đến ...Thế Giới Đại Đồng!


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 16:32:50
Nhatrang14


Tập tài liệu nầy được công bố không phải không có mục đích chính trị như tác giả NVL nhận định. Ông Võ Nguyên Giáp đã thọc gậy vào bánh xe Bô xít Tây Nguyên của Tàu, thì sao Tàu nó để yên. Nó không cho xe đụng ông hay bỏ thuốc độc vào trà của ông là vì chúng nó biết quĩ thời gian của ông sẽ làm chuyện đó.

Tác giả NVL khen rằng tài liệu trung thực, ai đọc cũng khen hay thì hơi chủ quan, nếu không nói là dễ tin hay tệ hơn tí nữa là quảng cáo thương mại. Tàu là kẻ thù truyền kiếp của VN, làm gì thì làm, lúc nầy lúc khác, nhưng luôn luôn cảnh giác, nếu không muốn nói là bất cứ thế hệ lãnh đạo nào của VN cũng phải có quốc sách phòng chống bọn bành trướng nầy. Nhìn người Tàu đối xử với người Việt phải nhìn từ góc độ Cải Cách Ruộng Đất, góc độ hiệp định Genève, góc độ Hoàng Sa Trường Sa. Ngay chính tập tài liệu nầy được tung ra trong lúc có những va chạm cải vã Việt Tàu cũng là một góc độ đáng xem xét.

Những người CSVN như HCM, VNG đã sai lầm khi đi cầu cạnh Tàu để đánh Tây nhân danh dành Độc Lập Tự Chủ. (Đúng là nhờ thằng ăn cướp đuổi bắt thằng ăn trộm). Có thể họ dốt lịch sử (cho dù VNG là giáo sư Sử Địa) hoặc là họ không có tầm nhìn xa, hoặc là chí lớn nhưng tài hèn (lực bất tòng tâm).

Sách bán 30 USD, ở thời buổi kinh tế khó khăn ta nầy không nên xài đồ Made in China, chỉ làm giàu cho bọn Hán gian



[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 17:35:47
HàChâu


BÁC HỒ VÀ CHÁU Ý THIÊNG

Thưa Bác, hai năm trước đây, cháu lộng ngôn dành tên Bác
là “Trần DÂM Tiên” trên mấy cái Oép-sai này…

Trong cõi thiên thu, cháu Ý là kẻ đầu tiên kêu cái dẫy nhà cầu
lộ thiên là…Lăng Bác Hồ…

Nay, thiệt ra cháu chẳng có gì phải ăn năn, nhưng khi chạm trán
cùng cái thứ văn hóa Net Cộng đồng này, cháu không biết phải
kêu nó là gì nữa.

Cháu thấy trong đói nghèo chinh chiến do bác phát động, người
người gìa trẻ tò lòng thương nhau, hơn là tại chốn cơm thừa sữa
mứa này,người ta ghét nhau như chó với mèo; ngaycái hội chiến sĩ
mà cũng chia đôi hục hặc, ông Ngọ Nghẹ là ông anh xưa của
cháu, đô con tập tạ ...mà cũng – xin lỗi – cũng điếm đàng ghê!

Vậy rằng thì và là mà, cháu xin rút lại cái tên Trần DÂM Tiên, và
xóa bỏ cái tên bất xứng mà chàu lỡ lời kêu theo lăng bác.

Bởi vì, giữa con cháu của Bác và con cái của chế độ Cộng Hòa
của cháu, thì cũng…ngang ngửa nhau về ngôn từ và hành đông
Hễ cứ là người VN, thì người ta đốn mạt như thế, hay sao?

Cháu buồn lắm cho Việt Nam nhà ta. Cháu ngoang Ý Thiêng






[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 17:47:46
http://minhduc7.blogspot.com/
Minh Duc


Trích: Một tài liệu chính thức của đảng Cộng sản Trung Quốc, xuất bản vào năm 2002. Nhưng phải đợi đến năm 2009 mới được các ông Trần Hữu Nghĩa và Dương Danh Dy dịch và hiệu đính và phát tán trên mạng Internet. Mặc dầu đề bên ngoài là “Tài liệu nội bộ.

Tài liệu nói về sự giúp đỡ của đảng CS Trung Quốc cho đảng CSVN đến nay mới được cho "lưu hành nội bộ" có nghĩa là đảng CSVN chấp nhận suy nghĩ là đảng CSVN mang ơn Trung Quốc giúp đỡ.

Điều này cũng là một thông điệp nói với đảng viên là: "Dù sao Trung Quốc cũng là đồng chí và đã giúp đỡ chúng ta nhiều. Không nên xem Trung Quốc như kẻ thù truyền kiếp mà nên có thái độ "hòa bình hữu nghị" để đảm bảo "ổn định lâu dài, hướng tới tương lai". Đây là tài liệu để "giải độc" tư tưởng cho đảng viên nào từ hồi 1979 lỡ nhiễm phải phải luận điệu chống "bá quyền Trung Quốc".


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 17:58:20
http://minhduc7.blogspot.com/
Minh Duc


Trích: - Những dữ kiện, những con số được đưa ra đều chừng mực, chính xác, khách quan, không có tác dụng tuyên truyền một phía. Những kế sách đều có họp bàn, có dân chủ, có tôn trọng chủ nhà trước khi quyết định đánh hay tấn công địch. Tập tài liệu cũng chỉ cho thấy mối giao hảo giữa các lãnh đạo như Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Chu Ân Lai, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp thật là đầm ấm trong cái tình huynh đệ Quốc tế vô sản

Về những con số nếu chỉ nhận xét là có chừng mực thì lối nhận xét đó chưa đủ và chưa đáng gọi là khách quan. Khách quan là khi có thể tìm được những nguồn tin tức khác để so sánh và kiểm chứng.

Còn về mối giao hảo tốt đẹp thắm tình huynh đệ giữa những nhà lãnh đạo CS thì đây là tài liệu tuyên truyền cho tình hữu nghị Việt Hoa được hâm nóng sau thời kỳ băng giá nên thứ tài liệu này cũng như mọi tài liệu khác của chế độ CS trước khi được in ra đều phải được duyệt xét kỹ bởi các ủy ban, của nhiều cấp, xem xoi từng chữ, từng tư tưởng để xem có cái gì là hố hay không, bảo đảm cho tất cả tác phẩm từng câu, từng chữ đều phục vụ cho mục tiêu của tác phẩm. Nếu tác phẩm để ca tụng tình hữu nghị thì phải trưng ra toàn những mẩu chuyện, những câu nói thắm tình hữu nghị, tôn trọng lẫn nhau. Những mẩu chuyện, những lời nói này không nhất thiết phải đúng sự thật, có thể bóp méo sự thật, hoặc có thể bịa ra, miễn là đạt được mục đích là khi người đọc thì thấy bàng bạc trong tác phẩm tình huynh đệ của hai đảng thật là thắm thiết, vĩ đại, vô tư, vô vị lợi, tôn trọng lẫn nhau v.v....


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 18:03:32
http://minhduc7.blogspot.com/
Minh Duc


Trích: - Nhưng điều tôi cho là quan trọng nhất là khi đọc xong tập tài liệu, tôi cảm thức và chia sẻ được những điều họ viết và độ xác thực là rõ ràng, không ác ý, không bôi bác khinh chê.

Tài liệu này viết ra năm 2002 là lúc CSVN đã thần phục Trung Quốc rồi thì dĩ nhiên là phải mô tả tình hừu nghị hai bên rất là tốt đẹp, làm sao có thể viết theo lối chê bai, hạ nhục CSVN được.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 18:15:21
http://minhduc7.blogspot.com/
Minh Duc


Trích: Ý nghĩa việc Trung Quốc công khai hóa tài liệu của tập “Ghi chép thực về việc đoàn Cố vấn Quân sự Trung Quốc viện trợ Việt Nam chống Pháp. Xu hướng giải mật tài liệu càng có tính cách toàn cầu."

Nói rằng xu hướng giải mật tài liệu có tính cách toàn cầu là câu nói vô nghĩa.

Việc giải mật của Mỹ và các nước dân chủ phát xuất quan niệm người dân có quyền theo dõi, giám sát hành vi của chính quyền, cho nên người dân được quyền biết các việc làm của chính quyền. Nhưng vì có những việc có liên quan đến an ninh quốc gia không thể tiết lộ được nên tại các nước dân chủ có luật là loại tài liệu nào thì được giữ bí mật đến mức nào, trong thời hạn là bao nhiêu lâu. Quá thời hạn đó thì đương nhiên công chúng được đọc các tài liệu đó để biết chính quyền thời đó làm việc đúng sai, bậy bạ ra sao. Luật lệ các nước có sẵn như vậy chứ chẳng phải vì xu hướng toàn cầu gì cả .

Còn các nước độc tài CS không có ai bắt buộc các đảng CS phải giải mật. Họ chỉ ló ra một chút bí mật để nhắm vào việc tác động tư tưởng quần chúng theo một chiều hướng nào đó. Khi hai nước thù ghét nhau thì chính quyền xì ra cho công chúng đọc những chi tiết xấu xa, tệ hại của nước kia. Khi hai nước chủ trương gắn bó với nhau thì chính quyền thò ra một số chi tiết để cho người dân thấy hai nước đã đối xử tốt với nhau ra sao. Tập tài liệu này là loại thứ hai, nghĩa là để cho dân Việt thấy lòng tốt của Trung Quốc ra sao mà ủng hộ quan hệ Việt Hoa. Loại tiết lộ bí mật một cách cố tình và có mục đích kiểu này các chế độ độc tài từ xưa đến

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 18:34:05
Bạch Ngọc



BÌNH SINH của một đảng viên cộng sản làm gì có hồi kí. Ai tin đúng là ngu. Họ chỉ có “những câu chuyện bây giờ mới kể” “ những điều chưa ai biết “ theo kiểu Trần Dân Tiên được in ra trong những nhà xuất bổn lề ….phải mà thoi!

Bác Lục tin được mấy chú 3 Tàu kể chuyện thật khâm phục về độ lượng của bác. Theo tôi sử Tàu, sách Tàu, chuyện Tàu, phim Tàu lãm qua chỉ thấy cái Xảo trong túi Khôn của họ mà thôi.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 19:11:14
HàChâu


"CS Nga chỉ đạo CS Tàu, CS Tàu chỉ đạo CSVN hay không? "
(Minh Đức viết)

Ý Thiêng xin góp ý:

Trung Hoa bị nhuộm đỏ -- Trung Cộng -- là cơ may thế kỷ
cho chú Sam.
Là nước lớn, có chí lớn, trí cao, có mộng lớn, có tầm nhìn xa,
thì chú Sam phải ước tính rằng: Trung Hoa chậm tiến,chia
rẽ, phong kiến, nghèo nàn...thì thế nào cũng rơi vô bàn
tay CS (vào thời hậu chiến WW II). Vì thế, Hoa Kỳ không
mặn mòi gì với họ Tưởng, mà còn thúc đẩy sự liên hiệp giữa
Tưởng Mao, mà liên hiệp thì con rắn Mao sẽ nuốt trửng
con ếch Tưởng.

Ngay khi Trung Hoa thống nhứt, thì Mao bắt đầu khệnh khạng
trước anh Liên Sô, và LiênSô biết điều đó ," Một cánh rừng
không thể có hai con cọp; một nước chẳng hai vua!"

Vậy nói Liên Sô CHỈ ĐẠO Trung Cộng là không xác thực. Hai
bên cười toe mí nhau được tuần trăng, thì Trung cộ ng sang
thuyền khác vói Chú Sam ( chi tiết quá nhiều, không kể hết
ra đây).

Việt Nam Cộng Sản chính là cái đòn xóc chia rẻ Nga Hoa đề
cho chú Sam cả thắng, là number One. Cho nên Chú Sam
nay đang gia ân cho CSVN là thế, và giúp ... CSVN chuyển
dần sang văn hóa, chính trị, kinh tế, quân sự y chang như
người thua trận là...Việt Nam Cộng Hòa. Thank U, dear Sam!

VNCH ngưng chiến để thành công mai sau. (Ý Thiêng)





[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-26 20:33:54
Tâm Việt


PAVN = PAWN.

Việt cộng là con tốt (pawn) của Tàu cộng.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-27 14:15:11
Trần Hùng


Các anh c'ac chị,

Tôi không thể bình tĩnh đuợc khi các anh c'ac chị dùng mọi lời lẽ thô bỉ đe6? đánh hạ uy tín của đại tuớng Võ Nguyền Giáp .
Tôi nói trắng với các anh c'ac chị .
Trong số những lãnh tụ chính trị VN trong thế kỷ truớc không có ai ngang tầm với cụ Hồ Chí Minh
Trong số các tuớng lãnh VN trong thế kỷ truớc không ai có thể so sánh với đại tuớng VÕ Nguyên Giáp .

Các anh các chị bị sự hận thù lấp đi cái sáng suốt tối thiểu để đánh giá một cách công minh về hai nhân vật lịch sử này .

Bác Hồ có lỗi lầm không ? Có . Có làm điều gì sai không ? Có . Nhưng xét toàn diện cuộc đời, sự nghiệp, mưu luợc, ý chí của cụ Hồ CHí Minh thì nuớc Nam ta có mấy nguời hơn cụ .
Về đại tuớng Võ Nguyên Giáp . Một vị tuớng không qua truờng lớp quân sự nào , vị tuớng xuất thân từ một giáo sư sử học ..... là một điều cố nhiền . Trong sử sách Á đông không có biết bao nhiều anh hùng kiệt xuất xuất thân từ hàng ngũ áo vải . Lê Lợi có học hành gì không ? Quang Trung có bằng cấp gì không ? Yết Kiêu, Phạm Ngũ Lão, Hàn Tín, Ninh Thích ......
Nếu chỉ cần cầm vài trăm quân, vài nghìn quân thì phải qua truờng lớp, chịu sự dạy dỗ của các chuyên gia . Nhưng tuớng cầm trăm vạn quân thì không có ai dạy nổi, là thiên bẩm, là sự kết tinh của thiên tài quân sự . Những quyết định cho sự thắng bại của chiến truờng cần có sự tính toán phi thuờng, không câu nê sách vở .

Một trong những quyết định của đại tuớng Võ Nguyền Giáp là hoãn ngày tấn công vào lòng chảo Điện Biên Phủ, bắt phải kéo pháo ra vị trí tập kết khi chưa chuẩn bị đầy đủ lự

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-27 19:15:18
HàChâu



Hãy gạt ý thức hệ một bên, Ý Thiêng thấy "lính
Cụ Hồ" chịu hy sinh gian khổ, tình đồng đội cao,
và tác chiến có kỷ luật,-- dù rằng lính trẻ, nhiều
khi còn thiếu kinh nghiệm.

Lính Cụ Hồ tuy có dưới cơ so với lính Ý Thiêng,
nhưng cuối cùng họ...thắng YT, là một chuyện
khác. Nhưng nếu có trào lưu quốc tế thuận lợi,
thì lính "cụ Hồ" cũng có thể sang tới Bangkok
được chứ chẳng chơi.

Tóm lại, người lính Cộng Sản VN cũng xấp xỉ
người lính VNCH. Tinh thần hy sinh cũng
ngang nhau; nhưng họ được TT Thiệu mở đường
cho vô nhà ta, và họ chiếm Phủ Đầu Rồng
của ta ngon lành. Buồn. Chán. KHÔNG NẢN.

Lính chiến YT


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 13:55:16
le phong


Để xây dựng uy tín và thần thánh hóa Hồ Chí Minh, Đảng Cộng Sản đã sử dụng nhiều chiêu bài và ngụy tạo nhiều huyền thoại:

1) Huyền thoại gia đình cách mạng.
2) Huyền thoại lên đường cứu nước.
3) Tiếm danh Nguyễn Ái Quốc.
4) Giả danh Trần Dân Tiên.
5) Giả đoàn kết quốc gia.
6) Giả hiệp ước quốc tế.
7) Ngụy tạo tư tưởng Hồ Chí Minh.
1. HUYỀN THOẠI GIA ĐÌNH CÁCH MẠNG.
Các nhà sử học Cộng Sản trình bày rằng Hồ Chí Minh xuất thân từ một gia đình cách mạng. Thân phụ là phó bảng Nguyễn Sinh Sắc hay Nguyễn Sinh Huy là bạn đồng khoa với Phan Chu Trinh và thường giao kết với Phan Bội Châu là người đồng hương. Sau khi được bổ nhiệm tri huyện Bình Khê, Nguyễn Sinh Sắc đã tự ý từ quan để phản kháng chế độ thực dân phong kiến.
Sự thật không phải như vậy. Dầu là một sĩ phu đỗ đại khoa, Nguyễn Sinh Sắc đã không có một đời sống cá nhân đứng đắn. Ông thường say rượu và trong những lúc nóng giận đã có thái độ thô lỗ và đánh đập con cái. Năm 1910, cũng vì say sưa, Nguyễn Sinh Sắc đã quá tay đánh chết một nghi can là Tạ Đức Quang. Cũng vì vậy ông bị triều đình tuyên phạt 100 trượng, giáng 4 cấp, cách chức tri huyện và sa thải khỏi quan trường. Sau này ông được miễn phạt trượng hình. Dầu sao ông đã làm nhục giới nho sĩ vì không biết tu thân trước khi trị quốc. Do sự sỉ nhục này đối với sĩ lâm và bà con lối xóm, ông đã dắt các con rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn, đi tha phương cầu thực làm nghề bốc thuốc tại miền Nam.
Sự thật lịch sử này đã được chứng minh bằng một văn thư do Hồ Chí Minh dưới tên Paul Tất Thành viết từ

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 13:59:04
le phong


3. TIẾM DANH NGUYỄN ÁI QUỐC.
Từ 1911 đến 1914, Nguyễn Tất Thành làm phụ bếp tại các tầu buôn của hãng Les Chargeurs Réunis chạy quanh các nước Âu Châu, Phi Châu và Mỹ Châu. Khi Thế Chiến Thứ Nhất bùng nổ, Nguyễn Tất Thành sang Anh làm phụ bếp tại nhà hàng Carlton và trở về Paris năm 1917. Trong thời gian này LS Phan Văn Trường đã thành lập Hội Những Người Việt Nam Yêu Nước để đấu tranh công khai đòi tự trị và độc lập cho Việt Nam.
Do lời mời của lãnh tụ Đảng Xã Hội Pháp Jean Jaurès (người đã can thiệp với Thủ Tướng Pháp để ân xá cho Phan Chu Trinh), cùng với cụ Phan, LS Phan Văn Trường đã nhiều lần đến điều trần tại Quốc Hội Pháp để trình bày quan điểm về chính sách bảo hộ của Pháp tại Việt Nam và đạo đạt nguyện vọng của người dân Việt Nam lên Quốc Hội.
Sau Thế Chiến Thứ Nhất, năm 1919 tại Paris, dưới bút hiệu chung Nguyễn Ái Quốc, bộ ba Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền và Nguyễn Tất Thành, nhân danh Hội Những Người Việt Nam Yêu Nước đã đệ trình các Chính Phủ Đồng Minh và Chính Phủ Pháp Thỉnh Nguyện Thư của Dân Tộc Việt Nam trong tinh thần hợp tác và thương nghị, nguyên văn như sau:
"Từ sau cuộc chiến thắng của Đồng Minh, các dân tộc bị trị vô cùng xúc động trước những triển vọng tương lai, căn cứ vào những cam kết minh thị và trân trọng của các cường quốc Đồng Minh trước dư luận thế giới trong cuộc đấu tranh vừa qua để bảo vệ Văn Minh chống Dã Man.
Chiếu theo các cam kết này, một Kỷ Nguyên mới của Luật Pháp và Công Lý sẽ khai mở đem lại hy vọng chứa chan cho các dân tộc bị trị.
Trong khi chờ đợi Nguyên Tắc Chủ Quyền Quốc Gia đượ

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 14:06:49
le phong


Vì họ biết rằng Dân Tộc Pháp biểu tượng cho Tự Do và Công Lý, và sẽ không bao giờ từ bỏ lý tưởng cao cả của Nghĩa Bác Ái toàn cầu. Vì những lý do đó, trong khi lắng nghe tiếng nói của kẻ bị trị, Dân Tộc Pháp sẽ hoàn thành nghĩa vụ của mình đối với nước Pháp cũng như đối với nhân loại.
Thay mặt Hội Những Người Việt Nam Yêu Nước: Nguyễn Ái Quốc".
Luật Sư Phan Văn Trường, tiến sĩ luật, Chủ Tịch Hội Những Người Việt Nam Yêu Nước là người soạn tài liệu này.
Nguyễn Ái Quốc (Nguyen le Patriote) là bút hiệu chung của bộ ba Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền và Nguyễn Tất Thành. Nguyễn là dòng họ đa số tại Việt Nam và Ái Quốc là phỏng theo tên Hội Những Người Việt Nam Yêu Nước (Groupe des Patriotes Annamites). Với bút hiệu này, họ đã viết những bài bình luận trên các báo của Đảng Xã Hội như Nhân Loại (L'Humanité), Dân Chúng (Le Populaire) v..v...
Mặc dầu vậy, Hồ Chí Minh đã tự nhận mình là Nguyễn Ái Quốc. Dưới bút hiệu Trần Dân Tiên, trong cuốn "Những Mẩu Chuyện về Đời Hoạt Động của Hồ Chủ Tịch". Hồ Chí Minh viết: "Khi chiến tranh chấm dứt, tại Hội Nghị Hoà Bình Véc-Xây, Tổng Thống Mỹ Wilson nói về 14 điều. Các đại biểu các dân tộc bị áp bức đến để yêu cầu độc lập và tự do. Trong số đó, có Nguyễn Ái Quốc (tức là Anh Ba hay Hồ Chí Minh). Ông Nguyễn tổ chức nhóm người Việt Nam yêu nước tại Paris và ở các tỉnh khác. Với danh nghĩa của tổ chức này, ông đã đưa yêu cầu 8 điều ra trước Hội Nghị Véc-Xây".
Đây chỉ là một sự mạo nhận. Vì những lý do sau đây:
a) Thỉnh Nguyện Thư được soạn thảo nhân danh Hội Những Người Việt Nam Yêu Nước

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 14:12:28
le phong


e) Trần Dân Tiên còn nêu lên yêu cầu bãi bỏ chế độ sưu dịch, thuế đinh, thuế muối và việc bắt ép dân mua muối và thuốc phiện. Các điều khoản này không thấy trong bản Thỉnh Nguyện Thư tiếng Pháp đăng trên báo L'Humanité ngày 18-6-1919. (Chính Đạo: Hồ Chí Minh, con người và huyền thoại).
Nói tóm lại, trái với lời Trần Dân Tiên, Hồ Chí Minh không phải là tác giả Thỉnh Nguyện Thư của Dân Tộc Việt Nam. Và năm 1919 Hồ Chí Minh cũng chưa phải là Nguyễn Ái Quốc. Đây chỉ là một sự mạo nhận tư cách của Nguyễn Tất Thành, một người ít học nhưng nhiều tham vọng.
Năm 1917, khi từ Luân Đôn trở về Paris, Nguyễn Tất Thành tá túc tại nhà Luật sư Phan Văn Trường số 6 Villa des Gobelins. Năm 1914, Phan Chu Trinh và Phan Văn Trường bị bắt giam về tội phản nghịch (tình nghi liên lạc với Cường Để tại Berlin). Sau 9 tháng điều tra, hai nhà chí sĩ họ Phan đã được miễn tố (Phan Chu Trinh chủ trương hợp tác với Pháp đánh Đức, cũng như Gandhi hô hào thanh niên Ấn Độ tình nguyện gia nhập quân đội Hoàng Gia Anh).
Mặc dầu vậy, hai vị vẫn bị cảnh sát điều tra theo rõi. Mỗi khi có trát đòi Nguyễn Ái Quốc, Nguyễn Tất Thành đứng ra nhận trát, tự xưng là Nguyễn Ái Quốc. Ông nói: "Nguyễn Ái Quốc chính là tôi, các ông cứ đưa trát cho tôi, đừng làm phiền chú/bác tôi (ý nói Phan Văn Trường hay Phan Chu Trinh)". Năm 1921, Nguyễn Tất Thành bỏ Đảng Xã Hội để gia nhập Đảng CS dưới tên Nguyễn Ái Quốc.
4. GIẢ DANH TRẦN DÂN TIÊN
Các nhà sử học cho rằng Hồ Chí Minh là người thông minh, nhưng là sự thông minh ngoài phố. Sự khôn ngoan giảo quyệt này đã được biểu lộ rõ nét nhất trong cuốn "Những mẩu chuyện về

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 14:17:16
Hoang Huu


Bác Hồ có lỗi lầm không? Có
Bác Hồ có vợ không? Có
Bác Hồ có ra lệnh cho đàn em đập đầu giết chết vợ không? Có
Bác Hồ có nói dối không? Có
Bác Hồ có tự cao không? Có

Bác Hồ có ra lệnh giết hàng chục ngàn dân Việt trong CCRĐ không? Có
Bác Hồ có dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho Tàu? Có
Bác Hồ có ra lệnh tấn công trong Tết Mậu Thân và chôn sống hàng ngàn thường dân tại Huế không? Có
Bác Hồ có chủ trương đánh Mỹ để phục vụ mục tiêu chiến lược cho Tàu và Nga không? Có
Bác Hồ có phải là một người cộng sản khát máu không? Có

Bác Hồ có phải là một người yêu nước không? Không
Bác Hồ có thực sự có giành độc lập cho VN không? Không
Bác Hồ có mang tự do đến cho dân Việt không? Không
Bác Hồ có mang hạnh phúc đến cho dân Việt không? Không
Bác Hồ có kéo VN ra khỏi sự tủi nhục của một quốc gia nghèo nàn lạc hậu không? Không




[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 14:17:32
le phong


Thế nhưng "Hồ Chủ Tịch" đã đại ngôn:
"Khi còn là một thiếu niên 15 tuổi, người thiếu niên ấy đã sớm hiểu biết và rất đau xót trước cảnh thống khổ của đồng bào. Lúc bấy giờ anh đã có chí đuổi thực dân Pháp, giải phóng đồng bào. Anh khâm phục các cụ Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Hoàng Hoa Thám, nhưng không hoàn toàn tán thành cách làm của 3 người, vì:
- Cụ Phan Chu Trinh chỉ yêu cầu người Pháp thực hiện cải lương.
- Cụ Phan Bội Châu hy vọng Nhật giúp đỡ để đuổi Pháp, chẳng khác gì đưa hổ cửa trước rước beo cửa sau.
- Cụ Hoàng Hoa Thám còn nặng cốt cách phong kiến".
Năm 1905, khi Hồ Chí Minh 15 tuổi, cụ Phan Chu Trinh chưa viết Đầu Pháp Chính Phủ Thư (1906), chưa phát động phong trào Duy Tân và Đông Kinh Nghĩa Thục (1907). Vậy mà Hồ Chí Minh đã phê phán chính sách canh tân và giáo dục của cụ là cải lương (mà cải lương thì đã sao?).
Chưa thấy cụ Phan Bội Châu rước cọp vào nhà, chỉ thấy Hồ Chí Minh cõng rắn CS về cắn gà nhà, gây tai hại vô lường cho đất nước và dân tộc.
Năm 1945, khi mới 55 tuổi, Hồ Chí Minh tự phong mình là "cha già của dân tộc". Ông còn tự thần thánh hóa mình, kể rằng "chân dung Hồ Chủ Tịch được treo trên bàn thờ giữa những bình hương hoa đèn nến".
"Hồ Chủ Tịch được nhân dân yêu mến là do lòng hy sinh và lòng nhân từ của Người. Chủ Tịch không bao giờ nghĩ đến mình. Người chỉ nghĩ đến người khác, nghĩ đến nhân dân (...). Đối với nhi đồng, tên Bác Hồ là như một người mẹ hiền. Chỉ nhắc đến tên Bác là các em trở nên ngoan ngoãn".
Vậy mà người cha già (67 tuổi) đã nhẫn tâm để đàn em hạ sát người vợ trẻ đã sinh cho

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 14:22:40
le phong


5. GIẢ ĐOÀN KẾT QUỐC GIA.
Khi hay biết phe Thế Giới Dân Chủ không chịu trao Đông Dương cho Đảng Cộng Sản Đông Dương vì họ không muốn Staline mở rộng Bức Màn Sắt từ Đông Âu qua Đông Á, ngày 11-11-1945 Hồ Chí Minh giả bộ giải tán Đảng Cộng Sản Đông Dương để thành lập Hội Nghiên Cứu Chủ Nghĩa Các-Mác. Để có chính nghĩa đoàn kết quốc gia, Hồ Chí Minh mời Nguyễn Hải Thần thuộc Cách Mạng Đồng Minh Hội và Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Tường Tam thuộc Việt Nam Quốc Dân Đảng tham gia chính phủ liên hiệp.
Trong Tuyên Cáo Đoàn Kết ngày 24-12-1945, Hồ Chí Minh cam kết tôn trọng sự đoàn kết của các đảng phái quốc gia để tranh thủ độc lập, "Vì độc lập quốc gia là cứu cánh tối hậu cần phải tranh thủ và chỉ có sự hợp tác và hữu nghị chân thành giữa những người Việt Nam mới có thể đạt được độc lập quốc gia". Ông còn lên án mọi hành vi phá hoại tình đoàn kết quốc gia cũng như việc dùng võ lực để tiêu diệt các đảng phái quốc gia.
Vậy mà sau đó Trần Dân Tiên đã vu oan giá họa "bọn phản động Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam được Trung Hoa Quốc Dân Đảng giúp đỡ đã có âm mưu phá hoại và Hồ Chủ Tịch đã phải nhường cho họ 70 ghế quốc hội".
Ngày 6-3-1946, Hồ Chí Minh ký Hiệp Ước Sơ Bộ Sainteny công nhận Việt Nam là một quốc gia tự trị trong Liên Bang Đông Dương và trong Liên Hiệp Pháp. 15 ngàn quân Pháp được thay thế quân Trung Hoa, đổ bộ Hải Phòng và đồn trú tại Bắc Việt trong 5 năm.
Tháng 5-1946, Hồ Chí Minh qua Paris thương nghị. Phái đoàn Việt Nam đáng lẽ do ngoại trưởng Nguyễn Tường Tam lãnh đạo, nhưng trước đó: "Bộ Trưởng Tam đã bỏ trốn". Và mùa hè năm

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 14:29:26
le phong


Vậy mà ngay sau khi cướp được chính quyền, Đảng CS đã phản bội lời giao ước đoàn kết và đã thủ tiêu Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Phạm Quỳnh, Bùi Quang Chiêu, Nguyễn Văn Sâm, Hồ Văn Ngà, Dương Văn Giáo v.v... là những người quốc gia yêu nước thuộc các nhóm Tân Tả Phái và Lập Hiến.
Về việc hạ sát Tạ Thu Thâu, Hồ Chí Minh còn giả nhân nghĩa tiếc Tạ Thu Thâu là người yêu nước. Nhưng ông lại thêm rằng những ai chống lại chính sách của ông đều sẽ bị vô hiệu hoá. Sau khi Staline thủ tiêu người chiến hữu đàn anh của mình là Trotsky năm 1940, tất cả phe tân tả phái Trotskit đều phải bị thanh toán và triệt hạ uy tín.
Ngoài ra, Hồ Chí Minh còn cho hạ sát Đức Giáo Chủ Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ và các lãnh tụ các đảng phái quốc gia yêu nước như Trương Tử Anh (Đại Việt), Lý Đông A (Duy Dân), Khái Hưng, Nhượng Tống (Quốc Dân Đảng) v...v...
6. GIẢ HIỆP ƯỚC QUỐC TẾ.
Theo sách lược CS ký hiệp ước không phải để thi hành hiệp ước. Vì các hiệp ước ngoại giao chỉ là những phương tiện để thực thi những mục tiêu chính trị:
a. Ký Hiệp Ước Sơ Bộ Sainteny ngày 6-3-1946 nhờ Pháp tống xuất Tàu để rảnh tay thanh toán các đảng phái quốc gia nhằm giữ độc quyền yêu nước, độc quyền lãnh đạo. Sau đó lại phát động chiến tranh ngày 19-12-1946.
b. Ký Hiệp Định Đình Chiến Genève 1954 để tống xuất Pháp và cướp chính quyền tại Miền Bắc. Sau đó lại tái phát động chiến tranh.
c. Ký Hiệp Định Hòa Bình Paris 1973 để tống xuất Mỹ. Sau đó lại tái phát động chiến tranh để thôn tính Miền Nam.
7. NGỤY TẠO TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH.
Sau cuộc Cách Mạng giải thể CS t

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 14:33:08
le phong


Hồ Chí Minh và Mao Trạch Ðông
Do đó ông chỉ thực thi trung thành những nguyên lý Mác Lê và tư tưởng Mao Trạch Đông. Ông hết sức tán tụng Staline và Mao Trạch Đông. Ông viết: "Mao Trạch Đông đã đông phương hóa chủ nghĩa Mác Lê và đã đưa cách mạng Trung Quốc đến thành công. Cách mạng Việt Nam phải học tập và thực sự đã học hỏi rất nhiều từ cuộc cách mạng Trung Quốc. Các nhà cách mạng (CS) Việt Nam phải ghi nhớ điều này và phải biết ơn Mao Trạch Đông về sự đóng góp to lớn này".
Thật vậy, Hồ Chí Minh không có tư tưởng gì đặc sắc. Ông chỉ là người sao chép lại.
Những mục tiêu độc lập, tự do, hạnh phúc ghi trong các tiêu đề chánh thức của nhà nước chỉ là phỏng theo 3 cương lĩnh của chủ nghĩa Tam Dân do Tôn Dật Tiên đề xướng trong Cách Mạng 1911: "Dân Tộc Độc Lập, Dân Quyền Tự Do và Dân Sinh Hạnh Phúc".
Bản Tuyên Ngôn Độc Lập do Hồ Chí Minh đọc ngày 2-9-1945 cũng là sự sao chép Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ theo đó: "mọi người sinh ra bình đẳng và được Tạo Hóa ban cho những quyền bất khả xâm phạm như quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc". Thêm vào đó là lời mở đầu Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền Pháp 1789: "mọi người sinh ra tự do và bình đẳng và luôn luôn được tự do và bình đẳng".
Dùng giả nhân nghĩa là ngụy quân tử. Nhưng khéo ngụy trang Hồ Chí Minh đã viện dẫn các tư tưởng minh triết của Nho Gia trong việc giáo hóa, trị dân và dựng nước như: "Điều gì mình không muốn thì đừng làm cho người; cần kiệm liêm chính, chí công vô tư; lo trước cái lo của dân, vui sau cái vui của dân; không lo nghèo mà lo không đều; mười năm trồng cây, trăm n

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 18:54:22
noileo


"Bác Hồ có lãnh đạo nhân dân Việt nam đánh thắng hai đế quốc lớn nhất toàn cầu không ? Các anh chị trả lời" (Trần Hùng)

Câu trả lời là "không". Mệnh đề trên của Trần Hùng là kết quả của hoặc một cung cách bịp bợm cộng sản, hoặc một đần độn cộng sản.

Sự thật chỉ là Hồ chí Minh đã khéo léo lãnh đạo đảng Việt cộng lừa dối & chiếm đoạt & lợi dụng xương máu nguòi dân VN để thoả mãn tham vọng quyền lực bệnh hoạn của Hồ chí Minh & đảng Việt cộng mà mục đích sau cùng là Hồ chí Minh và đảng Việt cộng thay thế thực dân Pháp trong vai trò cai trị bóc lột đất nuớc nhân dân Việt nam.

Sự thật vẫn là, Hồ chí Minh và đảng Việt cộng, thuỷ chuing vẫn chỉ là những tên phản quốc bán nuớc đê hèn nhất lịch sử Việt nam. Hồ chí Minh đã khéo léo lãnh đạo đảng Việt cộng, cắt đất VN dâng cho tàu, luờng gạt & lợi dụng xuơng máu nhân dân Việt nam, ép buộc những người Việt tử tế miền Bắc cầm vũ khí NGa Tàu cộng xâm nhập vào Việt nam Cộng hoà bắn giết người Việt tử tế miền Nam, gây cuộc chiến tranh Hồ chí Minh, 20 năm người Việt ta giết người Việt mình, để trói gọn 2 miền Nam bắc làm một bó hầu dễ dàng đặt VN vào vòng "liên hiêhp NGa -Tàu" thay cho "liên hiệp Pháp" và đảng Việt cộng đuợc Nga Tàu cộng bảo kê cho đuọc trọn vẹn làm đầu nậu trấn lột nhân dân đất nuớc VN.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 19:03:44
DA10


Trả lời anh Trần Hùng.

Tôi không hề phủ nhận là có những người theo cu Hồ đánh Pháp là do lòng yêu nước thúc đẩy. Chính thế mà ông Nguyễn Chí Thiện mới viết:

"Ôi, Độc Lập, Tự Do!
Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó
Đất Bắc mắc lừa mất vào tay nó"

Trong lần kỉ niệm 90 năm Cách mạng Tháng Mười cách đây hai năm, báo cs VietnamNet viết:

Cách mạng Tháng Mười đã tạo ra ba dòng thác cách mạng cùng phát triển vào những năm 60 và 70 của thế kỷ 20...

Tổng Bí thư nhắc lại nhận định của Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Giống như mặt trời chói lọi, Cách mạng Tháng Mười Nga chiếu sáng khắp năm châu, thức tỉnh hàng triệu hàng triệu người bị áp bức, bóc lột trên trái đất. Trong lịch sử loài người chưa từng có cuộc cách mạng nào có ý nghĩa to lớn và sâu xa như thế...

Cách mạng Tháng Mười Nga mở ra con đường giải phóng cho các dân tộc và cả loài người, mở đầu một thời đại mới trong lịch sử, thời đại quá độ từ chủ nghĩa tư bản lên chủ nghĩa xã hội trên toàn thế giới.


Anh có hiểu "ba dòng thác cách mạng" là gì không nhỉ? Là một cái doctrine của cs Nga, chỉ dẫn cách thức "cướp" (chữ mấy anh cs ưa dùng) chính quyền để đi theo cộng sản đấy. Nó nôm na là:

1) với những nước đã chiếm được rồi thì đánh tư sản mại bản, tiến lên xã hội chủ nghiã. 2) với những nước còn theo tư bản thì dùng phong trào công nhân, sinh viên học sinh để phá nó, cướp chính quyền. 3) với những nước thuộc địa thì dù

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 19:37:02
DA10


Tôi dài dòng như thế để cho anh biết là cu Hồ anh đánh Pháp chính là theo rất sát cái "procedure" của tụi cs Nga để cướp chính quyền, tiến lên thế giới đại đồng cộng sản, chứ không phải vì quyền lợi của dân tộc VN khỉ mốc gì. Vì thế những Hiệp ước Sainteny sáu tháng ba 46, hay chia đôi đất nước 54, hay đánh miền Nam, cu Hồ anh đều làm vì quyền lợi của cs quốc tế. Vụ chia đôi đất nước, Geneva 54 là theo chỉ thị của cộng sản Tầu vì Tầu sợ một trận Triều Tiên thứ hai với Mỹ.

Anh cứ lu loa rằng cu Hồ anh giỏi thì, ừ, hắn giỏi thiệt. Thế giới có nhiều thằng giỏi lắm. Thằng Hitler giỏi, thằng Stalin giỏi, thằng Mao giỏi, thằng Pol Pot cũng giỏi, thằng Bin Laden cũng giỏi.

Cò̀n câu hỏi về thu phục nhân tâm nhằng nhịt gì đó thì tôi xin thua, để khi nào VN có tự do báo chí, tự do bầy tỏ tư tưởng thì người dân VN sẽ trả lời giùm tôi.

Cuối cùng, chuyện anh đổ thừa tại mấy thằng cs đương thời thì, xin lỗi anh, nó hơi ngớ ngẩn anh ạ. Từ thời ông Hồ còn sống thì dân VN đã bị tước mất hết mọi nhân quyền cả rồi. Ngày đó cs VN còn có phần tàn ác (và dân đói) hơn ngày hôm nay nữa à. Chỉ có một cái khác là VN ngày nay tham nhũng hơn thời cu Hồ. Điều này dễ hiểu thôi. Bây giờ đảng "ta" nhổ ra liếm lại, theo chân tư bản thì có tiền thì mới tham nhũng chứ. Trước còn đói thấy mẹ.

Tôi chỉ là... nhân dân thôi anh ạ, chuyện thắng bại chi đó kể làm gì mất công. Anh khỏi lo đi nhé.

Ồ, ông Nguyễn Chí Thiê

Đọc tiếp ý kiến này...


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]



Re: Nhân đọc cuốn sách về cuộc chiến 1946-1954, tài liệu của Trung Quốc (I)
2009-06-28 20:09:02
Hoàn Nguyên


Làm lãnh tụ thì cần nhất là phải nhìn xa thấy rộng và phải biết dùng người. Ông Hồ thì không nhìn xa nên đã chọn dẫn dắt VN vào quỹ đạo CSQT nên mới ra nông nổi như ngày nay. Việc Ông Hồ chọn theo Tầu mấy chục năm về trước thì đưa đến kết quả hôm nay thì chúng ta không có lý do tốt đẹp để ca ngơi ông. HCM chỉ dùng người dua nịnh, bất tài và ác độc. Sau thế chiến thứ 2 thì nước Nhật bị 2 quả bom nguyên tử. Nếu Nhật Hoàng là người có viễn kiến hạn hẹp, ngu đần thì ông đã dẫn dắt nước Nhật theo CS Nga để trả thù Mỹ. Nhật Hoàng, Nam Hàn đã chọn theo khối tự do và đưa đất nước đến phú cường. Ông Hồ thì chọn theo Tầu mặc dù ông đã học lịch sử xâm lược của Tầu. Du nhập chủ nghĩa CS vào VN và khởi động cuộc chiến tranh Nam-Bắc là lỗi lầm lơn nhất của ông Hồ và là đầu mối cho mọi bất ổn, nghèo khó của hôm nay. Ông Hồ & Người CS thì lúc nào cũng tự ca hát thành quả đánh Mỹ. Cả một nữa nước VN có muốn đánh Mỹ đâu mà còn muốn làm đồng minh với Mỹ để phát triển kinh tế mà ông Hồ cứ nhất định cấm và lại kể công đánh Mỹ. Nếu ông Hồ đừng ngu đần như thế thì miền Nam VN chắc đã hơn Nam Hàn và miền Bắc VN thì tương tự như Bắc Hàn. Đừng kể công đánh Mỹ nữa nhé vì hiện tại các lãnh tụ đang kể công rước Mỹ. Nếu đánh được Tầu thì kể công thì hợp lý.


[ Trả lời ý kiến này | Đăng Ý kiến mới ]


97
DCVOnline Copyright © 1999-2007 by DCV Inc.
PHP-Nuke Copyright © 2004 by Francisco Burzi